Chương 97 “phì phì phì”, đôi mắt hầu như không có con ngươi lộ rõ vẻ nghi hoặc.
Cảm giác đó thật rợn người.
Chiếc xe này cuối cùng cũng bị tấn công, bọn zombie tranh nhau bò vào, ăn một cách ngon lành.
Lần lượt có mấy chiếc xe dừng lại, xảy ra mấy vụ tai nạn, trong chốc lát trên đường tiếng thét kinh thiên, đám zombie đó đều dừng lại tại chỗ.
Đợi chúng lại gào thét chạy về phía trước vài bước, mùi thơm đó lại tan biến, mũi chúng khẽ động đậy, mất phương hướng, loanh quanh trên đường, lại quay về gặm xác chết, chúng không có cơ hội “tân sinh” nữa.
Triệu Hiểu Nghệ ngoảnh lại nhìn, đã không thấy những kẻ điên cuồng đó nữa, bọn họ đã trốn thoát thành công, nhưng sau này e rằng càng khó hơn, càng khó sống sót, càng khó trốn chạy.
Những người chọn ở lại chỗ ở cũng gặp phải nguy cơ tương tự, có người bị người nằm gối “đòi hôn” kết quả miệng bị cắn mất, có người bị đứa trẻ ôm gấu bông đẩy cửa vào xin ngủ cùng vật ngã, có người co ro trong nhà hoặc tủ quần áo run lẩy bẩy, chết chết bịt mũi miệng, mồ hôi chảy không ngừng.
Cũng chọn ở lại trong căn hộ, nhóm bốn người của Âu Dung không ai bị dị biến, lắng nghe tiếng gầm rú bên ngoài, siết chặt cây gậy bóng chày trong tay.
Trên đường phố thành phố lại có nhiều “người” rồi, mặt dính máu, thịt da thối rữa nặng, hình dạng khuôn mặt biến dạng, như khuôn mặt tan chảy trong bức hét.
Mấy con giòi trắng béo ngọ nguậy trên mặt, chui ra chui vào, chỉ cần đi lại hơi mạnh, da mặt lẫn giòi rơi lộp bộp, giẫm một cái “bộp” bắn ra nhựa.
Âu Dung đặt ống nhòm xuống, cô đã không còn kinh ngạc nữa, mọi việc vốn không theo lẽ thường, mọi thứ đều loạn cả rồi, xác chết sống lại sớm cũng nằm trong dự liệu.
Phó Hàn thần sắc ngưng trọng, nói với ba người: “Chúng ta chia làm hai nhóm thức đêm canh gác, lấy băng keo dán kín cửa, giảm rò rỉ mùi, bây giờ bọn chúng đang trong thời kỳ cuồng loạn, chúng ta tạm thời ở lại trong nhà quan sát đã.”
Khu chung cư Kim Hoàn Loan
Bên trong tòa nhà số 2
Cặp tình nhân trẻ nghĩ người trong tòa nhà đi gần hết nên muốn chơi trò mạo hiểm, lúc này đang đứng trong thang máy, đèn nhấp nháy.
Người phụ nữ hơi sợ, nép vào lòng người đàn ông nói: “Hay thôi đi.”
Người đàn ông cười đẩy cô vào thành thang máy, thành thục nâng cằm cô lên: “Đã theo đuổi kích thích, sao không triệt để luôn?”
Cô còn muốn giãy nữa: “Nhưng…”
Anh ta hơi mất kiên nhẫn: “Không có nhưng.”
Người phụ nữ thấy anh ta giận thì không nói nữa, toàn thân căng thẳng, khoảng thời gian này cô cũng lâu rồi không có, lần này anh ta hiếm khi nhiệt tình.
Cả hai adrenaline lên não, nửa tiếng sau, người đàn ông bước vào thời gian hiền triết.
Lần này anh ta hiếm khi nhiệt tình nên có chút tự mãn, anh ta thấy mình thể hiện rất tốt.
“Hôm nay cái đèn này bị làm sao vậy? Kích thích thì kích thích, nhưng cũng rất kỳ lạ, mới sửa được bao lâu, chẳng lẽ lại hỏng? Mấy người đó đi hết rồi, giờ đến thợ sửa cũng không có.”
“Lại tới…”
Bóng đèn trên trần thang máy nhấp nháy, phát ra tiếng xẹt… xẹt…
Người phụ nữ hơi sợ, hưng phấn hạ xuống, rùng mình một cái, trên vách thang máy chỉ có hai bóng người, cô chợt nghĩ đến nữ quỷ trong góc thang máy, cảnh giác và sợ hãi nhìn hai bên trái phải.
Người đàn ông cười nhạo cô là nhát gan: “Có gì đâu? Ma hay zombie? Đều là hiện tượng siêu nhiên, trên lý thuyết nghiêm ngặt, zombie không thể tồn tại. Em không phải sinh viên giỏi sao? Còn tin mấy thứ này?”
Có lẽ thấy thang máy mãi không động, anh ta càng lớn mật, lâu như vậy thang máy vẫn đứng yên, điều này nói lên điều gì? Nói lên chỉ có họ hoặc thời điểm này chỉ có hai người họ, còn rất dài thời gian để thao tác.
Trong lúc vô tình chạm vào nút bấm, thang máy đột nhiên đi xuống, hai người hoảng sợ vội nhặt quần áo rơi trên sàn, tay chân luống cuống, mắt cảnh giác nhìn cửa thang máy đang đóng chặt, sợ cửa thang máy đột nhiên mở ra, nếu người trong tòa nhà thấy thì xấu hổ.
Ting, cửa thang máy mở ra.
Con zombie đang ăn uống ngon lành như cảm nhận được hai người, đột nhiên ngẩng đầu, tay nắm một khúc ruột tươi đỏ au, thỉnh thoảng còn nhúng lại vào nước sốt.
Nguyên vật liệu chủ nhân xuất xưởng còn đang động đậy, hướng về hai người trong thang máy phát ra tiếng cầu cứu yếu ớt: “Cứu… tôi…”
Con zombie lảo đảo đứng dậy, mấy giọt máu từ khúc ruột đỏ au còn nóng hổi nhỏ xuống, áo ba lỗ trắng trên người nó đã ngập máu, chỉ còn quai áo trên vai có thể thấy màu trắng ban đầu.
Trông nó như một phụ nữ có thân hình vạm vỡ, dáng người rất chắc, mặc quần bó thun tiết kiệm vải, cơ bắp rắn chắc phân biệt rõ ràng.
Người phụ nữ trong thang máy thét lên, người đàn ông liên tục bấm nút thang máy.
Trong giây phút thang máy sắp đóng lại, người phụ nữ vừa thở phào thì thấy mấy ngón tay kẹt trong khe cửa thang máy, cửa thang máy lại mở ra.
Người phụ nữ la hét trốn sau lưng người đàn ông, zombie nữ vạm vỡ xông vào, nhảy xổ lên cắn mặt người đàn ông, hai tay nhanh chóng cào đầu, lưng anh ta.
Vấn đề là người phụ nữ vẫn đang sợ hãi la hét, zombie nữ vạm vỡ lại quay về nguồn phát ra tiếng la, cắn vào phần mềm nhất, trực tiếp dùng tay móc nát nửa cái túi độn ngực, nó ngừng nhai, “phì phì phì”, đôi mắt hầu như không có con ngươi lộ rõ vẻ nghi hoặc.
Người đàn ông ôm mặt đau đớn, điên cuồng ấn nút mở cửa thang máy.
Trên lưng lại bị bám lấy, là zombie nữ vạm vỡ đó.
