Chương 3: Ghen tị quá đi!
Chàng trai đứng ở cửa xe mặc kẻ đó.
Lạc Duyên theo ánh mắt của chàng trai nhìn ra ngoài, đôi mày thanh tú khẽ nhướng lên, Cố Thanh Trúc đã về rồi.
“Sếp, về rồi.” Chàng trai quay đầu cười nói với phía tài xế.
Người đàn ông ở ghế lái hình như ừ một tiếng, chẳng thèm động đậy.
Lạc Duyên giật thót trong lòng, theo định luật tiểu thuyết nữ tần, đàn ông ít nói không là nam chính thì là phản diện.
Cô muốn ngồi lui ra sau, không biết có được không.
Kẻ gây chuyện không nhận được phản hồi, mặt mày tái mét vì tức, gầm lên: “Chúng mày điếc à? Tao bảo mày lái xe, lái xe, nghe thấy không? Đúng là xúi quẩy, chúng mày có phải đến cứu người không đấy?”
Chàng trai ở cửa xe chẳng thèm liếc hắn một cái, thậm chí còn nhàm chán thổi bụi trên găng tay.
“Mẹ kiếp.” Tên đó phát điên, húc đổ người chen lấn phía trước, lao tới cửa ngăn cách tài xế, đưa tay định cưỡng chế mở cửa.
Tay hắn còn chưa kịp chạm vào tay nắm cửa, cả người đã bay ra khỏi xe.
“Đến chỗ của tao, còn không muốn tuân thủ quy tắc à?” Chàng trai cười nói, “Muốn chết hả?”
Những kẻ còn có ý đồ trong xe lập tức ngoan ngoãn hết.
Người đàn ông bị đá ra ngoài lăn mấy vòng trên đất mới dừng lại, ngẩng đầu lên thì đúng lúc đối diện với mắt Cố Thanh Trúc.
Cô ta nhăn mặt đầy chán ghét, nói với người phía sau: “Mấy đứa không nghe lời như vậy, tốt nhất đuổi đi sớm, khỏi phiền phức.”
Người phía sau không đáp lời cũng chẳng hành động.
Cố Thanh Trúc bất mãn hừ một tiếng, cũng không biết khi nào đội hành động đặc biệt mới đến, đám người cô ta thuê này thật quá ngang bướng, dùng không vừa tay.
Biết trước chúng nhiều chuyện thế này, lúc đầu cô ta đã chọn công ty bảo vệ khác rồi.
Người đàn ông nằm dưới đất nghe hiểu, đưa tay định ôm chân Cố Thanh Trúc cầu xin, bị người phía sau cô ta đá văng ra.
Hắn lại nhanh chóng bò tới, nước mắt nước mũi đầm đìa cầu xin: “Đại tiểu thư, cô tha cho tôi một lần đi, tôi hứa sẽ nghe lời, không dám nữa.”
Cố Thanh Trúc cúi đầu nhìn hắn, như đang nhìn một con kiến, nhưng câu ‘đại tiểu thư’ làm cô ta nghe rất thuận tai: “Vậy tôi cho anh thêm một cơ hội, tốt nhất anh nói được làm được.”
Người phía sau khẽ cười nhạt một tiếng không ai nghe thấy.
Người đàn ông mặt đầy cảm kích cảm ơn: “Cảm ơn đại tiểu thư, cảm ơn đại tiểu thư.”
Cố Thanh Trúc phẩy tay.
Người đàn ông lếch thếch trèo lên xe, rụt cổ khom lưng, chen chúc vào ghế phía sau.
Lạc Duyên nhìn tất cả những điều này, híp mắt lại.
“Chúng ta có thể đi rồi, xe đã đầy, ai chưa lên xe thì bảo họ tìm chỗ trốn, chờ đội cứu hộ sau.” Cố Thanh Trúc bắt đầu ra lệnh.
Lạc Duyên không khỏi nổi da gà khắp người, không thể nói chuyện bình thường được sao? Nói thế này không thấy cổ họng khó chịu à?
Cô nhìn về phía Cố Thanh Trúc, lúc này mới thấy rõ trang phục của cô ta.
Cô ta mặc một bộ đồ thể thao, áo thun trắng với váy ngắn xám đen, đôi chân trong tông màu xám đen càng trắng và thẳng.
Tóc búi một búi tròn, có lẽ để tiện lợi, cô ta đi một đôi giày thể thao đen.
Thú thật, bộ đồ này của cô ta rất đẹp và bắt mắt.
Đặc biệt là đứng giữa đám đàn ông, càng trở nên quyến rũ động lòng người.
Lạc Duyên thầm tán thưởng trong lòng, đúng là nữ chính trong sách, đủ bắt mắt đủ xinh đẹp.
Chàng trai nghe lời cô ta, quay đầu nói với người ngồi ghế lái: “Sếp, có thể đi rồi.”
Lần này, người đàn ông chẳng phát ra một âm tiết nào, cửa xe đánh rầm một tiếng đóng lại.
Chàng trai đã quen, anh ta gọi ra ngoài cửa sổ: “Lý đội, chúng ta tập hợp ở điểm tiếp theo.”
Lý đội, cũng là người phụ trách lần hành động này, Lý Tuấn, vẫy tay với anh ta, hét: “Chú ý cảnh giới, Trương Thần, mày trông coi sếp cho tao, nếu để sếp chạy mất, tao đánh gãy chân mày.”
Trương Thần mặt đầy bất lực, “Đội trưởng yên tâm, giờ này còn chạy đi đâu được nữa.” Khắp nơi đều là xác sống, sếp có ngu đâu.
Người đàn ông ở ghế lái liếc nhẹ anh ta một cái, rồi đạp ga hết cỡ, chiếc xe buýt lao vọt đi.
Lạc Duyên không chuẩn bị trước, cơ thể ngả về phía sau theo quán tính, cô chép miệng, nhìn về phía người lái xe.
Tiếc là cô chỉ thấy được nửa khuôn mặt của người đàn ông đó.
Không gây được thì tránh thôi, Lạc Duyên có chút không cam lòng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa lúc thấy Cố Thanh Trúc lên một chiếc ô tô.
Cô ghen tị liếm nhẹ môi, đó đúng là một chiếc xe tốt, cô đã thấy trong quảng cáo triển lãm xe, xe ngày tận thế, giá trị vài triệu tệ.
Hình như danh sách vật tư hai mươi phút đó có mục này, loại xe như vậy, trong không gian của Cố Thanh Trúc không chỉ một chiếc, mà là nhiều chiếc.
Lạc Duyên cảm giác nước miếng sắp chảy ra rồi, muốn!
Nhưng không dám!
…
Trên đường, vẻ mặt Lạc Duyên ngày càng nặng nề, thành phố đã thất thủ, số người sống sót trên đường rất ít, không biết có phải đều trốn ở nhà không.
Phía sau xe là một đám người cầu cứu, họ gào thét, khóc lóc, chửi rủa.
Nhưng chiếc xe phía trước không dừng lại, cũng không thể dừng, xe đã đầy.
Không biết bao lâu sau, xe ra khỏi trung tâm thành phố, đường cuối cùng cũng dễ đi hơn.
Trong xe vẫn rất yên tĩnh, không một ai dám nói chuyện.
Lúc này không biết ai nức nở một tiếng, tiếng đó như tia lửa đốt cháy cả toa xe, nhiều người bật khóc.
Lạc Duyên nhìn ra ngoài cửa sổ, cô không khóc, khóc có ích gì?
Có người quan tâm thì khóc mới có tác dụng, không ai quan tâm thì khóc là biểu hiện của yếu đuối, khóc có thể cứu mạng hay không phải chết, Lạc Duyên hơi đau đầu.
Cảm giác chân thật, những đoạn tay chân đẫm máu, xe ô tô nổ tung, từng giây từng phút nhắc nhở cô, đây là thế giới thực, không phải trò chơi, không phải mơ.
Ánh mắt vô thức lại nhìn về phía người lái xe, không biết anh ta là ai, đi theo anh ta có nguy hiểm không.
Thời Tự, người đang lái xe, lại cảm nhận được ánh mắt này, từ lần đầu cô nhìn anh, anh đã nhận ra, cô gái này quá bình tĩnh.
Trương Thần ngồi ở cửa nhịn hết nổi, tiếng khóc không dứt, anh ta đứng phắt dậy, nở một nụ cười hiền lành: “Ai mà còn khóc nữa, tao ném xuống đấy.”
Nói xong, trong xe lập tức im phăng phắc.
Trương Thần hài lòng ngồi lại.
Lạc Duyên nhìn anh ta, khuôn mặt trẻ trung nụ cười rất tươi, nhưng trong mắt không một chút ý cười, ngược lại là sự kiên định và tàn nhẫn.
Lạc Duyên lại một lần nữa cảm thán, người bên cạnh Cố Thanh Trúc quả nhiên không có kẻ nhàn rỗi nào!
Lạc Duyên vừa yên tâm vừa bất an, đoàn hộ vệ của nữ chính chỉ bảo vệ nữ chính chứ không bảo vệ bọn họ – những người qua đường, nghẹn lòng! Cô không cam lòng lại nhìn người lái xe một lần nữa.
Thời Tự lại một lần nữa cảm nhận được ánh mắt của cô.
Xe lắc lư, Lạc Duyên cuối cùng không chịu nổi nhắm mắt lại, cô quá buồn ngủ rồi.
Một đống chuyện khó tin xảy ra, cô có thể chịu đựng đến bây giờ hoàn toàn nhờ vào ý chí.
Không biết đi được bao lâu, xe cuối cùng cũng dừng lại, Lạc Duyên bị tiếng ồn đánh thức.
