Chương 22: Anh có muốn cùng em trốn khỏi thế giới này không?
Thẩm Tu Niên vẻ mặt rất nhạt. Hai người đàn ông kia tuy ngoại hình bình thường, gia thế thấp, IQ cũng thấp, nhưng anh vẫn không thích họ thêm Khương Đường.
Khương Đường đang lo không tìm được lý do để từ chối. Cô thêm Bùi Vân Khai là vì anh ta trông có vẻ rất quen với Thẩm Tu Niên, với lại cô cũng rất quen chị gái Thẩm Tu Niên.
Đám người sau lưng Bùi Vân Khai, cô không chắc quan hệ của họ với Thẩm Tu Niên thế nào.
Huống chi, nhiều người thêm cô như vậy, nếu họ thật sự đều rủ cô đi chơi, cô cũng không biết từ chối thế nào.
Vừa lúc Thẩm Tu Niên giúp cô từ chối.
Thẩm Tu Niên có hơi mất kiên nhẫn, anh ôm eo Khương Đường lùi lại hai bước: “Mọi người cứ tự nhiên, chúng tôi phải tiếp tục hẹn hò đây.”
Bùi Vân Khai và mọi người cười thiện ý. Thẩm Tu Niên yêu đương rồi đúng là khác hẳn.
Khương Đường vẫy tay với họ: “Tạm biệt.”
“Đường Đường tạm biệt.”
Mọi người nhiệt tình vẫy tay với cô.
Thẩm Tu Niên ôm eo Khương Đường đi ra ngoài, anh vẫn cầm điện thoại của cô. Đợi khi ra khỏi cửa, Thẩm Tu Niên dừng bước.
Anh nhìn Khương Đường, thản nhiên hỏi: “Đường Đường, anh cầm điện thoại của em, không cho họ thêm bạn của em, em có giận không?”
Anh kiểm soát quan hệ xã hội của cô như vậy, Khương Đường có giận không?
Khương Đường mặt đầy ý cười: “Không giận đâu, Thẩm Tu Niên, em thấy anh thật chu đáo!”
Cô vốn cũng không muốn thêm nhiều người như vậy.
Thẩm Tu Niên ngạc nhiên nhướng mày, anh nhìn chăm chú vào mắt Khương Đường. Trong mắt cô đều là ý cười, trông có vẻ thật sự rất vui?
Anh khó hiểu hơi nghiêng đầu: “Em thích anh làm vậy à?”
“Em rất thích!” Khương Đường nói rất thành thật.
Có đôi khi cô không biết từ chối người khác thế nào.
Thẩm Tu Niên giúp cô từ chối, cô vui còn không kịp.
Trong lòng Thẩm Tu Niên dâng lên một chút khoái ý.
Cô vậy mà lại thích bị anh khống chế.
Sự chiếm hữu mà anh vẫn luôn cẩn thận giấu kín vừa rồi không cẩn thận lộ ra một chút.
Anh tưởng cô sẽ giận.
Kết quả là, cô vậy mà lại thích.
Không có chuyện gì khiến người ta vui mừng hơn chuyện này.
Đáy mắt Thẩm Tu Niên hiện lên ý cười, anh khẽ thở dài: “Vậy thì, thật tốt quá.”
Khương Đường cũng cảm thấy rất tốt.
Thẩm Tu Niên nhớ lại dáng vẻ cô vừa rồi che chắn trước mặt mình. Cô rõ ràng có tính cách mềm mại như vậy, sao lại có thể dũng cảm xông ra như thế?
Anh khẽ hỏi: “Đường Đường, lúc nãy em vội vàng xông ra, chắn trước mặt anh, là muốn bảo vệ anh sao?”
Khương Đường nhắc đến chuyện này liền thấy ngại: “Em thấy trong tiểu thuyết thường viết về ân oán hào môn, em sợ họ bắt nạt anh, nên mới xông ra.”
Lòng Thẩm Tu Niên mềm nhũn.
Anh nhìn Khương Đường với ánh mắt sâu thẳm, cảm xúc cuộn trào như sóng biển quấn lấy cô, giọng nói trầm thấp mà quyến luyến: “Đường Đường.”
Khương Đường chạm phải ánh mắt anh, nửa người suýt mềm nhũn.
Tim cô đập nhanh quá.
Cô chớp chớp mắt, hoảng loạn lùi lại một bước, nhỏ giọng nói: “Đi thôi.”
Cô không dám nhìn vào mắt Thẩm Tu Niên nữa, ánh mắt nhìn ra màn mưa bên ngoài. Lúc này mưa không lớn lắm.
Thẩm Tu Niên khẽ cười một tiếng. Khương Đường vừa ngại ngùng vừa e thẹn, anh không thể quá gấp. Anh nhẫn nhịn những cảm xúc cuộn trào nào đó.
Anh lấy từ trong xe ra một chiếc ô đen viền đỏ, tiện thể cầm thêm vài thứ khác, giọng nói lại khôi phục vẻ thản nhiên như không có chuyện gì: “Đi dạo trong mưa rất lãng mạn, nhưng vẫn cần có ô.”
Anh chỉ tiện miệng nói một câu, để cắt ngang dòng suy nghĩ hoảng loạn của Khương Đường.
Khương Đường ngây người gật đầu: “Ừ.”
Thẩm Tu Niên bật cười, cô đúng là đáng yêu quá.
Anh xòe ô, đưa tay ôm eo Khương Đường, ôm rất chặt.
Hai người sánh vai bước vào màn mưa.
Khương Đường bị anh ôm rất chặt, gần như nửa người dựa hẳn vào lòng Thẩm Tu Niên.
Bàn tay Thẩm Tu Niên nóng quá, sự hiện diện quá rõ ràng.
Cô vặn vẹo eo, nhỏ giọng: “Thẩm Tu Niên, anh ôm chặt quá.”
Thẩm Tu Niên rất bình tĩnh nói: “Như vậy sẽ không bị ướt.”
Khương Đường nghĩ một lúc, thấy có lý, nên để mặc Thẩm Tu Niên ôm.
Hai người tản bộ trong màn mưa, tùy tiện nói vài chuyện phiếm. Màn mưa làm mờ đi thế giới, Khương Đường thật sự có cảm giác như trên thế giới này chỉ còn lại hai người họ.
Cô nhìn con đường mờ mịt phía trước, khẽ nói: “Thẩm Tu Niên, em cảm thấy chúng ta cứ đi dọc theo con đường này mãi, dường như có thể đi đến tận cùng thế giới, thật lãng mạn.”
Thẩm Tu Niên siết chặt tay đang ôm cô: “Rất lãng mạn.”
Đối với anh mà nói, đây là một trải nghiệm rất khó có được.
Thật sự rất lãng mạn.
Hai người cứ thế chậm rãi tản bộ. Nhân viên của nhà hàng kia thì lái xe của Thẩm Tu Niên, chậm rãi đi theo phía sau họ.
【Yêu cầu: Thẩm Tu Niên tản bộ trong mưa đã hoàn thành】
【Đẩy Thẩm Tu Niên vào bức tường ướt sũng】
Nhiệm vụ mới của hệ thống hiện ra.
Khương Đường: “? Hệ thống?”
Hệ thống: “Đường Đường, cậu không phải là không muốn làm nhiệm vụ này chứ?”
Đừng mà hu hu hu!
Nó không muốn bị điện giật.
“Không có đâu!” Khương Đường nói: “Tớ chỉ cảm thấy nhiệm vụ càng ngày càng khó xử.”
Nhiệm vụ này vẫn nằm trong phạm vi cô có thể chấp nhận được.
Cô nghĩ sau này chắc chắn sẽ còn có rất nhiều nhiệm vụ kỳ lạ, nên cô không định thay đổi nhiệm vụ thường xuyên.
Khương Đường ngẩng đầu nhìn gương mặt nghiêng của Thẩm Tu Niên, nghiêm túc suy nghĩ làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ này.
Thẩm Tu Niên nhận ra ánh mắt cô, nghiêng đầu nhìn cô. Đôi mắt dài hẹp ẩn sau cặp kính gọng không viền trông đặc biệt quyến rũ.
Kẻ trí thức cao ngạo mang vẻ ngoài lịch thiệp.
Khương Đường tròn mắt khẽ chuyển, cô nghĩ ra cách rồi!
Đôi mắt đẹp long lanh của cô lộ ra vẻ tinh nghịch linh động, giống như một con cáo nhỏ đang chuẩn bị làm chuyện xấu, khẽ hỏi: “Thẩm Tu Niên, từ nhỏ đến lớn anh có bao giờ làm chuyện gì vượt khuôn khổ chưa?”
Đáy mắt Thẩm Tu Niên hiện lên một tia ý cười. Khương Đường định làm gì? Anh rất mong chờ.
“Chuyện vượt khuôn khổ?” Anh cố tình kéo dài giọng, phối hợp nói: “Chưa từng.”
“Vậy chắc anh cũng chưa từng trải qua thời kỳ nổi loạn của tuổi trẻ?”
“Chưa từng.”
Thẩm Tu Niên vào cái tuổi đáng lẽ phải nổi loạn thì đã học đại học rồi.
Khương Đường khẽ ho một tiếng, cô vỗ vỗ tay Thẩm Tu Niên đang ôm eo mình.
Thẩm Tu Niên không hề động đậy.
Khương Đường khẽ hừ một tiếng, cô vặn vẹo eo, cuối cùng cũng thoát ra khỏi tay anh.
Ngón tay Thẩm Tu Niên khẽ cong lại, đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại ở eo cô.
Không muốn buông tay.
Anh nhìn Khương Đường, tò mò không biết rốt cuộc cô muốn làm gì.
Khương Đường đứng trước mặt Thẩm Tu Niên, đưa tay ra: “Thẩm Tu Niên, anh có muốn cùng em trốn khỏi thế giới này không?”
Thẩm Tu Niên nhướng mày, khuôn mặt trí thức cao ngạo, bật cười.
Anh nghiêng đầu, đặt tay vào tay Khương Đường, nghiêm túc gật đầu: “Muốn.”
Khương Đường nắm tay anh chạy về phía trước.
Đúng là quá trẻ trâu.
Thẩm Tu Niên vậy mà lại thật sự chạy theo cô.
Anh mặc áo sơ mi lụa, đeo kính gọng không viền, rõ ràng là kẻ trí thức cao ngạo, vậy mà lại chạy theo cô trong đêm mưa.
Khương Đường không nhịn được cứ cười. Cô thật sự giống như một người phụ nữ xấu xa dụ dỗ nam chính vậy.
Thẩm Tu Niên lắc lắc tay cô: “Vui vậy sao?”
“Ừ!” Khương Đường cười rất vui vẻ: “Thẩm Tu Niên, em muốn mang đến cho anh những trải nghiệm đặc biệt, chẳng lẽ không đáng để vui sao?”
Ánh mắt Thẩm Tu Niên trở nên sâu thẳm, giọng nói trầm thấp mà trong trẻo: “Đáng.”
