Chương 68: Cô thấy một Thẩm Tu Niên hoàn toàn khác
Cuộc thi đua ngựa kết thúc, Khương Đường không nhịn được mà vỗ tay liên hồi.
“Thẩm Tu Niên, đẹp trai quá! Thật sự rất đẹp trai!”
Những con ngựa đó cũng siêu đẹp nữa!
Thẩm Tu Niên cúi nhìn cô: “Thích à? Vậy sau này nếu có giải đua ngựa, anh lại dẫn em đi xem nhé?”
“Vâng!” Khương Đường đồng ý ngay.
Cuộc thi đua ngựa kết thúc, bầu không khí bỗng trở nên nhộn nhịp.
Khương Đường đang nói chuyện với Thẩm Tu Niên thì Phó Đình Châu bước tới, đứng cách họ không xa, hỏi: “Thiếu gia Thẩm, có hứng thú đua một trận không?”
Ngay lập tức mọi ánh mắt đổ dồn về phía họ.
Thiếu gia Phó muốn đua ngựa với thiếu gia Thẩm?
Thú vị đấy.
Mọi người đều vây lại.
Khương Đường lập tức trợn tròn mắt, cô kéo tay Thẩm Tu Niên: “Không được!”
Phó Đình Châu nhìn Khương Đường: “Cô Khương đang lo thiếu gia Thẩm sẽ thua sao? Xem ra cô Khương không tin tưởng thiếu gia Thẩm nhỉ.”
Khương Đường: ?
Khương Đường khó hiểu nhìn anh ta một cái, anh đang nói cái gì vậy?
Thẩm Tu Niên không vui, cô Khương, Phó Đình Châu và Khương Đường quen thân lắm sao? Vậy mà anh ta lại gọi thân mật như thế, đúng là vô sỉ.
Khương Đường lo lắng nắm tay Thẩm Tu Niên, giọng mềm mại: “Thẩm Tu Niên, đừng đua nữa, nguy hiểm lắm!”
Cô xem đua ngựa vì thấy thú vị, nhưng nếu là Thẩm Tu Niên thi thì cô thực sự lo lắng muốn chết.
Lỡ Thẩm Tu Niên ngã thì sao? Cô sẽ khóc chết mất!
“Anh nghĩ xem, lỡ ngã xuống thì sao?”
Khương Đường xoa tóc Thẩm Tu Niên: “Cái đầu thông minh như vậy của anh, lỡ ngã ngu đi thì sao?”
Cô sờ mặt anh: “Gương mặt đẹp trai như vậy của anh, lỡ ngã hỏng mặt thì sao?”
Cô lại vỗ ngực anh: “Thân thể hoàn mỹ như vậy của anh, lỡ ngã hỏng thì sao?”
Khương Đường càng nghĩ càng lo, cô không nhịn được nói với Phó Đình Châu: “Thiếu gia Phó, Thẩm Tu Niên thông minh, đẹp trai và hoàn mỹ như vậy của tôi, lỡ ngã hỏng thì anh đền nổi không?”
Phó Đình Châu: …
Thì ra Khương Đường là đang lo cho Thẩm Tu Niên.
Thẩm Tu Niên thầm sướng.
Đường Đường lo cho anh như vậy, sướng.
Phó Đình Lan kích động nói: “Đường Đường, có thể đền anh trai tôi cho cậu.”
Khương Đường: ?
Cô thật sự phục Phó Đình Lan luôn.
Ai thèm anh trai cô chứ!
Cô bất lực nhìn Phó Đình Lan một cái, không thèm để ý, kéo tay Thẩm Tu Niên lắc qua lắc lại làm nũng.
“Thẩm Tu Niên, đừng đua nữa, được không?”
Cô nhăn mặt, đầy vẻ lo lắng.
Thẩm Tu Niên mềm lòng, anh xoa tóc Khương Đường, dịu dàng nói: “Đường Đường, đừng lo, kỹ thuật cưỡi ngựa của anh rất tốt, em có thể tin anh.”
Khương Đường hiểu rõ Thẩm Tu Niên, anh càng dịu dàng thì càng nguy hiểm.
Thẩm Tu Niên giận rồi?
Tại sao?
Thẩm Tu Niên ngẩng mắt nhìn Phó Đình Châu, bình tĩnh nói: “Vậy thì đua một trận đi.”
Khương Đường có một khoảnh khắc sững sờ.
Thẩm Tu Niên lúc này, là dáng vẻ cô chưa từng thấy.
Kiêu hãnh, tự tin, như một thanh kiếm rời vỏ, phô bày sự sắc bén khiến người ta kinh sợ.
Lời ngăn cản của Khương Đường bỗng nghẹn lại.
Thẩm Tu Niên mới 21 tuổi, anh nên hào hùng như vậy.
Khương Đường không ngăn cản nữa, cô vội hỏi trong đầu: “Thống thống, nếu ngựa của Thẩm Tu Niên ngã, cậu có thể bảo vệ anh ấy không?”
Phòng khi bất trắc, cô thật sự sợ Thẩm Tu Niên bị thương.
Thống thống: “Đường Đường yên tâm, tôi sẽ bảo vệ anh ấy, tuyệt đối không để anh ấy bị thương!”
Chỉ là tốn một chút năng lượng của nó thôi, không sao, một chút năng lượng mà!
Sự an toàn của báo báo, hạnh phúc của mèo mèo, tất cả đều do nó bảo vệ!
Khương Đường thở phào nhẹ nhõm.
Cô nắm tay cổ vũ Thẩm Tu Niên: “Thẩm Tu Niên, cố lên!”
Thẩm Tu Niên nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt ẩn chứa sự mong chờ.
Khương Đường quay đầu nhìn quanh một vòng, xung quanh đông người thật.
Những người xung quanh chạm ánh mắt cô, người thì nhìn trời, kẻ thì cúi đất, tất cả đều né tránh tầm nhìn của cô.
Không sao, cứ coi như chúng tôi không tồn tại!
Khương Đường cắn môi, đưa tay ôm Thẩm Tu Niên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh: “Thẩm Tu Niên, cố lên!”
Cô muốn buông tay thì Thẩm Tu Niên đã vòng tay ôm lấy eo cô.
Anh đưa tay chỉ vào má mình.
Khương Đường: !
Mặt Khương Đường lập tức đỏ bừng.
Cô nhìn ánh mắt mong chờ của Thẩm Tu Niên, cùng với cánh tay siết chặt của anh, cô chắc chắn rằng, nếu không hôn thì Thẩm Tu Niên nhất định sẽ không buông tay.
Hôn má một cái thôi.
Cũng không sao.
Khương Đường nhắm mắt, kiễng chân hôn lên má Thẩm Tu Niên.
Thẩm Tu Niên hài lòng cong khóe miệng.
Khương Đường ngại ngùng muốn lùi lại, Thẩm Tu Niên vẫn không buông tay, chỉ vào bên má còn lại.
Khương Đường: A a a!
Cô đỏ mặt hôn lên má bên kia của anh.
Thẩm Tu Niên áp trán vào trán cô, nghiêm túc nói: “Đường Đường, anh sẽ thắng.”
Khương Đường nhìn ánh mắt tự tin của Thẩm Tu Niên, đôi mắt đẹp của cô đều là sự tin tưởng, cô gật đầu thật mạnh: “Thẩm Tu Niên, em tin anh!”
Cô tự tay đội mũ bảo hiểm cho Thẩm Tu Niên.
Phó Đình Châu im lặng nhìn cảnh này, Phó Đình Lan vốn định trêu chọc nhưng cô cũng không nỡ nói gì.
Anh trai hà tất phải thế chứ.
“Thiếu gia Phó, thiếu gia Thẩm, chỉ có hai người đua ngựa thì có hơi đơn điệu.”
“Hay là chúng tôi đua cùng luôn?”
Mấy người trẻ tuổi đều muốn thử sức, tất nhiên, đây là cách nói khéo léo.
Còn cách nói thẳng là, nếu chỉ có thiếu gia Thẩm và thiếu gia Phó, thì người thua sẽ rất khó coi.
Bọn họ cùng tham gia, bất kể thiếu gia Thẩm hay thiếu gia Phó thắng, người còn lại cũng là hạng nhì, như vậy thua cũng không khó coi.
Đám con nhà giàu này, đều là những người tinh ranh.
Thẩm Tu Niên không quan tâm: “Mọi người tùy ý.”
Phó Đình Châu cũng không quan tâm.
Chẳng bao lâu, một nhóm nam nữ muốn tham gia đều đã chuẩn bị xong, tổng cộng có mười bảy người.
Lần này họ thi đua tốc độ.
Thẩm Tu Niên cưỡi con ngựa màu nâu bạc mà anh và Khương Đường đã cưỡi vào buổi sáng.
Khương Đường nhìn Thẩm Tu Niên, anh ngồi trên lưng ngựa, tựa như một vị hoàng tử cao quý, thanh lịch, nắm chắc phần thắng.
Cửa chuồng mở ra, mười bảy con ngựa phóng ra như những mũi tên rời cung.
“A!” Khương Đường ngồi cạnh Bùi Vân Khai, khẽ kêu lên một tiếng: “Thẩm Tu Niên đẹp trai quá!”
Trên trường đua rõ ràng có mười bảy con ngựa, nhưng cô chỉ có thể nhìn thấy Thẩm Tu Niên.
Anh trên trường đua, phóng khoáng, khí phách, hoàn toàn khác với vẻ trầm tĩnh, nội liễm thường ngày.
Khương Đường nhìn đến mê mẩn.
Cô không hiểu rõ luật đua ngựa, nhưng cô biết rằng, Thẩm Tu Niên và con ngựa của anh, như một tia chớp màu bạc, vượt qua mười sáu con ngựa, giành vị trí đầu tiên.
Khương Đường không nhịn được đứng dậy nhảy lên mấy cái!
Thẩm Tu Niên giỏi quá!
“Chà! Thiếu gia Thẩm vượt qua mười sáu con ngựa!”
“Đỉnh thật!”
Một cô gái ngồi cạnh Bùi Vân Khai chọc chọc Khương Đường: “Cái eo săn chắc của thiếu gia Thẩm, chắc có thể làm mấy giờ liên tục không ngừng, em gái chịu nổi không?”
Khương Đường nghe vậy, mặt lập tức đỏ bừng, cô không dám tin nhìn về phía chị gái đang nói chuyện.
Bùi Vân Khai kéo Khương Đường lại, giơ chân đá cô gái đang nói, mắng: “Câm miệng!”
Cô gái đó cười hì hì, đẩy Khương Đường: “Nhanh lên! Thiếu gia Thẩm đang vẫy tay với em kìa!”
Khương Đường nhìn ra trường đua, quả nhiên, Thẩm Tu Niên đang cưỡi ngựa vẫy tay với cô.
Cô lập tức chạy xuống khán đài, chạy về phía Thẩm Tu Niên.
Thẩm Tu Niên xoay người nhảy xuống ngựa, ném dây cương cho nhân viên, đưa tay ôm Khương Đường, bế cô xoay mấy vòng.
Khương Đường ôm chặt cổ Thẩm Tu Niên, cô thấy Thẩm Tu Niên đang cười, nụ cười phóng khoáng, trẻ trung và kiêu hãnh, rất hợp với tuổi của anh.
Cô hiếm khi thấy anh cười như vậy, hôm nay cô đã thấy một Thẩm Tu Niên hoàn toàn khác.
Cô không khỏi nghĩ, Thẩm Tu Niên chắc hẳn thực sự thích cưỡi ngựa.
Bây giờ cô cũng siêu thích luôn!
