Chương 51: Đánh dấu tạm thời
Không giống mấy lần trước chỉ truyền qua một chút tin tức tố, lần này một lượng lớn tin tức tố xa lạ tràn vào dữ dội, hòa quyện với hương hoa hồng của cô.
Những ngón tay trắng nõn của cô gái nhỏ vò loạn ra sau, nắm chặt lấy tóc Bạc Cảnh Hoài.
Bạc Cảnh Hoài bị cô nắm đến đau da đầu, nhưng vẫn không buông ra.
Anh tiếp tục phóng thích tin tức tố, cho đến khi hoàn thành việc đánh dấu tạm thời, anh mới từ từ ngẩng đầu lên.
Tô Tĩnh Sanh nằm sấp trên giường, đã khóc đến nghẹn ngào, thở không ra hơi.
Bạc Cảnh Hoài nhìn vết đỏ anh để lại trên gáy cô.
Dấu vết không hề nông, xung quanh ửng đỏ.
Yết hầu anh lăn lộn, đưa tay ra, nhẹ nhàng sờ lên dấu vết đó.
Tô Tĩnh Sanh lại run lên.
“Đau.” Cô nức nở, giọng nhỏ nhẹ đáng thương.
Bạc Cảnh Hoài nằm xuống, ôm cô vào lòng.
“Được rồi, không đau nữa.” Giọng anh khàn đặc, ngón tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô.
Tô Tĩnh Sanh khóc dữ dội hơn, “Anh lừa em, rõ ràng vẫn còn đau.”
Bạc Cảnh Hoài cúi đầu, hôn lên đỉnh đầu cô, “Một lát nữa sẽ hết đau.”
Anh ôm chặt cô, cảm nhận cơ thể cô vẫn còn run rẩy, kích thích do đánh dấu tạm thời mang đến khiến cả hai đều có chút choáng váng.
Bạc Cảnh Hoài có thể ngửi thấy hương hoa hồng trên người cô nồng nặc hơn, hòa quyện với mùi tuyết tùng của anh, quấn quýt lấy nhau, không phân biệt được của ai.
Cô gái nhỏ nức nở, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào ngực Bạc Cảnh Hoài.
Cô không biết rằng, đánh dấu tạm thời sẽ khiến Omega theo bản năng càng thêm quyến luyến Alpha của mình.
Bạc Cảnh Hoài ôm cô, ngón tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của cô.
Một lúc lâu sau, Tô Tĩnh Sanh mới dần ngừng khóc, thân thể nhỏ nhắn run rẩy rồi ngủ thiếp đi.
Còn Bạc Cảnh Hoài thì không ngủ được.
Anh cúi đầu, nhìn dung nhan yên tĩnh khi ngủ của cô gái nhỏ trong lòng.
Dấu vết trên gáy cô hiện rõ mồn một, là dấu vết của anh.
Yết hầu Bạc Cảnh Hoài lăn lộn, đưa tay ra, lại nhẹ nhàng chạm vào dấu vết đó.
Tô Tĩnh Sanh khẽ rên một tiếng trong giấc mơ.
Bạc Cảnh Hoài rụt tay về, ôm cô chặt hơn.
Tiếc là không phải đánh dấu vĩnh viễn.
Nhưng đã đánh dấu tạm thời, coi như là Omega của anh rồi.
……
Sáng sớm hôm sau, Tô Tĩnh Sanh tỉnh dậy trong cơn mỏi nhừ cả người.
Tuyến thể sưng lên, đau âm ỉ, nhắc nhở cô về những gì đã xảy ra đêm qua.
Cô nằm nghiêng, cánh tay Bạc Cảnh Hoài vắt ngang eo cô.
Cô gái nhỏ cựa quậy, muốn chui ra khỏi vòng tay anh.
“Đừng động.” Bạc Cảnh Hoài nhắm mắt, cánh tay siết chặt hơn.
“Ngủ thêm chút nữa.”
Tô Tĩnh Sanh khẽ nói: “Tuyến thể đau.”
Bạc Cảnh Hoài mở mắt, cúi đầu nhìn cô, “Vẫn đau à?”
“Vâng.” Giọng Tô Tĩnh Sanh mềm mại, mang theo vẻ ấm ức, “Anh cắn sâu quá.”
Bạc Cảnh Hoài cúi đầu, hôn lên gần tuyến thể của cô.
“Đánh dấu tạm thời đều như vậy cả.” Anh nói.
“Sau này đánh dấu nhiều lần, quen rồi sẽ không đau nữa.”
Tô Tĩnh Sanh xoay người, đối diện với anh.
Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt vẫn còn mơ màng vì vừa ngủ dậy, “Còn phải đánh dấu nữa à?”
“Nếu không thì sao?” Bạc Cảnh Hoài nhướng mày.
“Đây đâu phải đánh dấu vĩnh viễn, chờ mùi tuyết tùng của anh bị cơ thể em đào thải hết, thì sẽ không còn nữa.”
Tô Tĩnh Sanh không nói gì, có chút ỉu xìu, cũng có chút sợ hãi.
Còn phải bị anh cắn nhiều lần nữa, đau lắm.
Bạc Cảnh Hoài nhìn cô một lúc, bỗng nhiên đưa tay ra, véo má cô.
“Tô Tĩnh Sanh.” Giọng anh trầm xuống.
“Bây giờ trên người em đều là mùi của anh, đi ra ngoài, không một Alpha nào dám đụng vào em đâu.”
Tô Tĩnh Sanh chớp chớp mắt, “Vậy nếu có người đụng thì sao?”
Ánh mắt Bạc Cảnh Hoài trầm xuống.
“Vậy thì cả đời này hắn đừng hòng dùng tuyến thể nữa.”
Anh nói nhẹ bẫng, nhưng Tô Tĩnh Sanh nghe ra sự tàn nhẫn trong đó.
Cô rụt người vào lòng anh, bàn tay nhỏ đặt lên ngực anh, “Cảnh Hoài.”
“Hửm?”
“Anh sẽ luôn cho em tin tức tố chứ?”
Bạc Cảnh Hoài cụp mắt nhìn cô, “Sao, sợ anh đột nhiên không cho à?”
Tô Tĩnh Sanh gật đầu, giọng nhỏ nhẹ, “Em sợ bệnh của em tái phát, khó chịu.”
Bạc Cảnh Hoài nhìn cô vài giây, rồi cúi đầu, hôn lên môi cô một cái.
“Cho.” Anh nói, “Chỉ cần em ngoan, sẽ luôn cho.”
Đôi mắt Tô Tĩnh Sanh cong lên, “Vậy em ngoan.”
Bạc Cảnh Hoài lại chìm đắm trong hương hoa hồng một lúc, mới luyến tiếc buông cô ra, đứng dậy đi tắm.
Tô Tĩnh Sanh nằm trên giường, nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, đưa tay với lấy chiếc máy tính bảng ở đầu giường, tìm kiếm cuộc thi tân binh piano công khai.
Cổng đăng ký vẫn đang mở.
Cuộc thi diễn ra tại hội trường của trường S, vòng sơ loại vào thứ bảy tuần sau, do ban nghệ thuật của hội sinh viên trường S tổ chức.
Nói là cuộc thi toàn dân, thực chất là để trường S thu hút nguồn sinh viên chất lượng, và để giới quý tộc chọn lựa những mầm non Omega có tiềm năng.
Tô Tĩnh Sanh xem kỹ yêu cầu của cuộc thi, không giới hạn tác phẩm, không giới hạn phong cách, nhưng cần nộp một đoạn video biểu diễn ngắn để sơ tuyển.
Cô đang suy nghĩ nên thu âm bản nhạc nào, thì cửa phòng tắm mở ra.
Bạc Cảnh Hoài lau tóc bước ra, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, những giọt nước chảy dọc theo đường cong cơ bụng, biến mất dưới khăn.
“Đang xem gì thế?”
Tô Tĩnh Sanh giơ máy tính bảng lên cho anh xem, “Cuộc thi piano, em muốn đăng ký.”
Bạc Cảnh Hoài liếc qua, “Cuộc thi tân binh công khai à?”
Anh nhướng mày, “Em muốn đi thử vòng sơ loại?”
Tô Tĩnh Sanh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh, “Vâng, thử sức trước.”
Bạc Cảnh Hoài ngồi xuống bên cạnh cô, cầm máy tính bảng xem qua, “Loại hải tuyển này chỉ phí thời gian.”
“Anh gọi một tiếng, bảo đảm cho em vào thẳng vòng chung kết.”
Anh do dự một chút, rồi nói tiếp: “Trực tiếp lấy luôn chức vô địch cũng được.”
Tô Tĩnh Sanh chớp chớp mắt, rồi khẽ cau mày.
Cô lắc đầu, giọng nói mềm mại nhưng kiên định.
“Không cần.”
Bạc Cảnh Hoài nhướng mày, “Hửm?”
Tô Tĩnh Sanh ngồi thẳng dậy, đối diện với anh.
“Cảnh Hoài.” Cô ngẩng mắt lên, đôi mắt hạnh long lanh nước, đầy vẻ nghiêm túc.
“Đây là lần đầu tiên em tham gia thi đấu.”
“Em muốn tự mình làm.”
“Hơn nữa, đây là thứ âm nhạc em yêu thích nhất, em muốn dựa vào thực lực của chính mình.”
Bạc Cảnh Hoài nhìn cô vài giây.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái trắng nõn, ánh mắt trong veo lại kiên cường, trông cực kỳ nghiêm túc.
Ý nghĩ “sao phải phí sức” trong lòng anh bỗng nhiên tan biến.
Bạc Cảnh Hoài đưa tay lên, nhẹ nhàng vỗ đầu cô.
“Được.” Giọng anh mang theo chút ý cười, “Có chí khí đấy.”
Đôi mắt Tô Tĩnh Sanh cong lên, cô áp má vào lòng bàn tay anh, cọ cọ, như một chú mèo con làm nũng.
“Vậy anh ủng hộ em chứ?”
“Ủng hộ.” Bạc Cảnh Hoài trả máy tính bảng lại cho cô.
“Nhưng nếu ngay cả vòng sơ loại cũng không qua, thì đừng có về khóc nhè đấy.”
Tô Tĩnh Sanh bĩu môi, “Em sẽ không đâu.”
Cô lại nằm sấp xuống giường, bắt đầu chăm chú chọn bản nhạc.
……
Một tuần sau, phòng học lớn của tòa nhà nghệ thuật.
Tô Tĩnh Sanh ngồi ở chỗ quen thuộc cạnh cửa sổ, Bạc Cảnh Hoài ngồi phía sau cô, Thẩm Thanh Nguyệt ngồi chéo phía sau.
Cô cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, khóe môi không kìm được mà nhếch lên.
Thông báo email vừa mới gửi đến hộp thư của cô, cuộc thi piano đã vượt qua vòng sơ tuyển.
Cô gái nhỏ bấm vào khung chat với Bạc Cảnh Hoài, ngón tay gõ nhanh.
【Em vượt qua vòng sơ tuyển rồi~】
Kèm theo một biểu tượng cảm xúc quay vòng vui vẻ.
Điện thoại Bạc Cảnh Hoài rung lên, anh cụp mắt nhìn thấy hình đại diện chú mèo quen thuộc.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên một đường cong rất nhạt, gõ chữ.
【Khá đấy.】
Nghĩ ngợi một chút, lại bổ sung thêm một câu.
【Tối nay thưởng cho em.】
Tô Tĩnh Sanh trả lời bằng một biểu tượng cảm xúc gật đầu ngoan ngoãn.
Bạc Cảnh Hoài nhìn biểu tượng cảm xúc đó, ngón tay cái bấm một cái trên màn hình, rồi mới đặt điện thoại xuống.
Bên cạnh anh là Thẩm Thanh Nguyệt.
Cô cầm bút, đang ghi chép, nhưng ngòi bút đã lâu không nhúc nhích.
Khóe mắt Thẩm Thanh Nguyệt có thể nhìn thấy màn hình điện thoại của Bạc Cảnh Hoài.
Tuy không nhìn rõ nội dung cụ thể, nhưng có thể thấy anh vừa cười.
Rất nhạt, thoáng qua, nhưng cô đã bắt được.
Ngón tay Thẩm Thanh Nguyệt siết chặt, lại là Omega vô danh nào nữa đây?
Hay là Tô Tĩnh Sanh ngồi phía trước, bạn gái ba năm trước của anh?
Hôm nay Cảnh Hoài cố ý ngồi phía sau cô ấy sao?
