Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Hão Huyền Của Thiếu Gia > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 7 có bản audio.

Chương 7: Anh ta bị bỏ bùa rồi sao?

 

Bạc Cảnh Hoài nhìn cô vài giây.

 

Rồi anh bước tới, chen vào giữa hai chân cô, hai tay chống lên mặt bàn ở hai bên người cô.

 

Bồn rửa mặt không cao, anh đứng như vậy vẫn cao hơn cô một khoảng lớn.

 

“Tô Tĩnh Sanh.” Anh mở lời, giọng trầm xuống một chút.

 

“Em có phải nghĩ rằng, dựa vào bộ dạng này, là có thể nắm được anh không?”

 

Tô Tĩnh Sanh có chút chột dạ.

 

“Em không có.” Cô nhỏ giọng nói, ngón tay khẽ đặt lên ngực anh.

 

“Chỉ là, em thật sự khó chịu.”

 

Cô khẽ nhích tới, chóp mũi gần như chạm vào cằm anh.

 

“Anh ngửi thử đi.” Giọng cô mềm mại.

 

“Tin tức tố của em, anh có thích không?”

 

Bạc Cảnh Hoài nuốt nước bọt, anh ngửi thấy rồi.

 

Thứ hương ngọt ngào đó, từ sau gáy cô, từ cổ áo cô, từ hơi thở cô tràn ra, từng sợi từng sợi quấn lấy anh.

 

Quấn đến mức khiến cảm xúc đã bồn chồn suốt buổi sáng của anh, đều dần yên tĩnh lại.

 

Nhưng kéo theo đó, là một loại dục vọng khác.

 

Anh nhìn gương mặt cô gần trong gang tấc, nhìn đôi môi ẩm ướt của cô.

 

Rồi anh cúi đầu, hôn lên môi cô.

 

Tô Tĩnh Sanh rên lên một tiếng, tay chống lên vai anh, nhưng không đẩy ra.

 

Bạc Cảnh Hoài hôn rất sâu.

 

Một tay anh giữ lấy gáy cô, tay kia ôm eo cô, kéo cô vào lòng mình.

 

Tô Tĩnh Sanh mềm nhũn cả người, cả người treo lên người anh, mặc anh hôn.

 

Bạc Cảnh Hoài nếm được vị ngọt đậm hơn.

 

Từ đầu lưỡi cô, từ sâu trong cổ họng cô trào ra vị ngọt, hòa cùng hương thơm trên người cô, khiến anh nghiện.

 

Anh hôn rất lâu, cho đến khi Tô Tĩnh Sanh thở không nổi, khẽ đẩy anh, anh mới lùi ra một chút.

 

Hơi thở hai người đều loạn.

 

Môi Tô Tĩnh Sanh sưng đỏ, khẽ hé ra thở dốc, mắt phủ một lớp hơi nước, mê ly nhìn anh.

 

Bạc Cảnh Hoài dùng ngón cái lau khóe môi cô.

 

“Đúng là thơm đấy.” Cuối cùng anh mở lời, giọng khàn đặc, “nhưng đừng có đắc ý quá.”

 

Tô Tĩnh Sanh cười, khóe môi cong lên.

 

“Vậy em có thể ở lại không?” Cô hỏi, ngón tay khẽ móc lấy cổ áo anh.

 

“Ở gần anh một chút, em sẽ dễ chịu hơn nhiều.”

 

Bạc Cảnh Hoài nhìn vào mắt cô vài giây, rồi lại rơi xuống môi cô.

 

“Tùy em.”

 

Anh buông cô ra, đứng thẳng người rồi quay người bước ra ngoài.

 

Cánh cửa đóng lại.

 

Tô Tĩnh Sanh ngồi trên bồn rửa mặt, sờ lên môi mình, khóe môi từ từ cong lên.

 

Lại nắm được rồi nhỉ.

 

...

 

Bạc Cảnh Hoài đứng trước gương trong phòng thay đồ, thong thả cài khuy măng sét áo sơ mi.

 

Người trong gương vai rộng chân dài, khí chất cao quý, thẳng tắp ung dung.

 

Nhưng đầu óc anh rối loạn, toàn là Tô Tĩnh Sanh.

 

Dáng vẻ cô ngồi trên bồn rửa mặt của anh đung đưa chân, dáng vẻ cô ôm cổ anh hôn, dáng vẻ cô mềm mại nói Cảnh Hoài em khó chịu.

 

Chân mày Bạc Cảnh Hoài từ từ nhíu lại.

 

Không đúng.

 

Anh quá không đúng rồi.

 

Rõ ràng biết Tô Tĩnh Sanh là người thế nào.

 

Cái tiểu thư ngang ngược ba năm trước, kiêu ngạo, dẫn đầu nhốt anh trong nhà vệ sinh tạt nước, thấy anh đẹp trai lại đứng nhất khối, mới ban ân bắt anh làm bạn trai.

 

Rõ ràng biết bây giờ cô tìm tới cửa, chẳng qua là vì nhà họ Tô phá sản, đường cùng, phát hiện bạn trai cũ nhà nghèo của cô có tiền có thế, mới bám lại lần nữa.

 

Anh rõ ràng nên chán ghét, nên ném cô ra ngoài, nên để cô cút xa xa.

 

Vậy mà anh không chỉ không ném, còn đưa cô về nhà.

 

Còn hôn cô.

 

Hôn một lần, còn muốn hôn lần thứ hai.

 

Bạc Cảnh Hoài giơ tay day day ấn đường.

 

Anh cảm thấy mình như con mèo gặp phải cây bạc hà mèo, rõ ràng biết thứ đó chẳng có lợi gì, vẫn không kiềm chế được muốn lại gần, cọ cọ, ngửi ngửi, liếm liếm.

 

Điên rồi sao.

 

“Cảnh Hoài?”

 

Giọng nói mềm nhẹ từ ngoài cửa truyền vào.

 

Bạc Cảnh Hoài quay người.

 

Tô Tĩnh Sanh bám lấy khung cửa, thò nửa người vào.

 

Cô đã thay một chiếc váy dệt kim màu hồng nhạt, váy hơi rộng, càng tôn lên dáng người mảnh mai của cô.

 

Gương mặt nhỏ nhắn thanh tú, đôi mắt ướt át nhìn anh.

 

“Anh muốn ra ngoài à?” Cô khẽ hỏi.

 

Bạc Cảnh Hoài ừm một tiếng, ánh mắt lướt qua đôi chân trần của cô đang đứng trên thảm.

 

“Về đi giày vào.” Anh nói.

 

Tô Tĩnh Sanh cúi đầu nhìn chân mình, ngón chân khẽ cong lại.

 

“Thảm mềm mềm, không lạnh đâu.” Cô nói vậy, nhưng vẫn ngoan ngoãn quay người, đi giày vào rồi quay lại.

 

Bạc Cảnh Hoài nhìn dáng vẻ cô chậm rãi bước tới, sự bực bội trong lòng lại trào lên.

 

“Hôm nay tự ở nhà đi.” Anh mở lời, giọng có chút cứng nhắc, “đừng chạy lung tung.”

 

Tô Tĩnh Sanh ngẩng đầu nhìn anh: “Anh đi đâu vậy?”

 

“Gặp bạn.” Bạc Cảnh Hoài dừng một chút, bổ sung thêm, “tối về.”

 

Nói xong chính anh cũng sững người.

 

Tại sao anh lại nói với cô chuyện này?

 

Anh có về hay không, tại sao phải báo cáo với cô?

 

Tô Tĩnh Sanh lại cười, khóe môi cong lên, mắt sáng lấp lánh.

 

“Vâng, vậy em chờ anh.”

 

Bạc Cảnh Hoài nhắm mắt lại, kéo cửa bước ra ngoài.

 

Anh phải đi tìm ba tên kia hỏi xem.

 

Anh có phải bị bệnh rồi không.

 

Hay là bị người phụ nữ này bỏ bùa.

 

...

 

Vẫn là cái câu lạc bộ đó, vẫn là cái phòng riêng đó.

 

Nhan Tư Thần, Lục Mặc Hàn, Bùi Tử Tiện đều ở đó.

 

Bạc Cảnh Hoài đẩy cửa bước vào, Nhan Tư Thần đang ôm một cô gái Omega đút rượu, Lục Mặc Hàn đang ôm một cô gái Omega hôn.

 

“Ô, thiếu gia Bạc đến rồi.” Nhan Tư Thần ngẩng đầu, cười đểu, “sao không dẫn người trong nhà đến thế?”

 

Bạc Cảnh Hoài không thèm để ý, đi tới ngồi xuống vị trí chính giữa sofa.

 

Lục Mặc Hàn buông người trong lòng ra, nhìn anh: “Sắc mặt tệ vậy, tối qua ngủ không ngon à?”

 

Bùi Tử Tiện đẩy kính, đẩy đĩa hoa quả qua: “Lại bị bạn gái cũ vắt kiệt rồi à?”

 

Bạc Cảnh Hoài cầm lấy cái nĩa, xiên một miếng táo, không ăn, xoay xoay trong tay.

 

“Hỏi các cậu chuyện này.” Anh mở lời.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi