Chương 100: Anh yêu em chưa đủ sao?
Cảm giác như bị lột trần trước mặt anh, nghe từ miệng anh kể về những việc mình đã làm, những thủ đoạn vụng về đó trong mắt anh có phải chỉ là trò cười không?
Dư Lê chỉ muốn tìm một cái khe mà chui xuống.
Đàm Yến Thanh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô, cười khẩy một tiếng đầy tự giễu: “Em tin người ngoài, mà không tin anh.”
Cô thà để Thẩm Dã, người mới gặp vài lần, giúp cô giải quyết Chu Khải, còn giấu anh, không nói một lời.
Đàm Yến Thanh hít một hơi sâu, đáy mắt thêm chút lạnh lùng: “Anh nói những chuyện này với em, chỉ là không muốn giữa chúng ta còn hiểu lầm.”
“Không có nghĩa là anh sẽ để em rời đi.”
Đầu óc nhỏ bé của Dư Lê ong ong.
Một lúc nhận quá nhiều thông tin, đầu cô rối tung, như sắp chập mạch.
Đàm Yến Thanh hóa ra đã sớm biết những chuyện cô làm, vậy mà anh lại giấu, không vạch trần. Rõ ràng trong mơ, sau khi biết chuyện anh đã rất tức giận, thậm chí bắt đầu lạnh nhạt với cô, đưa tiền để đuổi cô đi.
Dư Lê ngơ ngác chớp mắt, anh đã biết cô là kẻ lừa đảo, vậy mà vẫn không muốn để cô rời đi sao?
Nhưng cô không muốn lừa nữa, cũng không muốn diễn nữa, cô mệt rồi, cô chịu đủ rồi!
Mọi thứ của cô ở Bắc Thành đều dựa vào Đàm Yến Thanh. Dù anh có sẵn lòng giải thích với cô, dù hiện tại anh thật sự thích cô, nhưng một khi anh đổi lòng, cô sẽ chẳng còn gì.
Đến lúc đó, dù là mẹ anh hay Ôn Chiêu Ngưng, ai muốn bắt nạt cô cũng chẳng khác gì bóp chết một con kiến.
Đôi mắt đen láy của Đàm Yến Thanh khóa chặt cô, chú ý từng biểu cảm trên khuôn mặt cô.
Anh hỏi: “Anh yêu em chưa đủ sao?”
Anh nghĩ yêu một người, chính là cho cô ấy thứ cô ấy muốn, để cô ấy có cuộc sống áo gấm cơm ngon, vô lo vô nghĩ.
Dư Lê thích tiền, anh liền cho cô rất nhiều tiền. Không nói đến mấy chiếc thẻ đen, trang sức, siêu xe, chỉ riêng một trường đua ngựa, lợi nhuận hàng năm lên tới hàng chục tỷ, đến tay cô cũng có vài tỷ. Thứ kiếm tiền nhất trong số thu nhập hợp pháp của anh, anh đều cho cô.
Khóe mắt Dư Lê cay cay. Cô lớn đến từng này, ngoài bố ra, cô chỉ cảm nhận được sự quan tâm và yêu thương từ Đàm Yến Thanh.
“Nhưng em... sợ anh không yêu em nữa...”
“Nếu anh không yêu nữa, anh có thể phất tay rời đi một cách tiêu sái, anh chẳng mất gì, vẫn có rất nhiều cô gái xinh đẹp xếp hàng muốn theo anh, còn em thì sao?”
Dư Lê ngẩng mắt, nghiêm túc nhìn anh, lặp lại câu hỏi: “Còn em thì sao?”
Cô sẽ chẳng còn gì.
Tất cả của cô, vật chất, tình cảm, đều do anh ban cho. Rời khỏi anh, cô chẳng còn gì.
Đàm Yến Thanh sững sờ một lúc.
Nhìn đôi mắt vừa yếu đuối vừa sợ hãi của cô, lồng ngực anh âm ỉ đau.
“Lê Lê, em phải biết, trên đời này không có gì là bất biến. Tình thân, tình bạn, tình yêu, thậm chí tiền bạc quyền thế, đều thay đổi từng giây từng phút.”
“Nếu bây giờ anh nói anh sẽ yêu em như thế này cả đời, thì quá hão huyền, chính em cũng sẽ không tin.”
Anh hơn cô tám tuổi, lại sớm bước vào chốn danh lợi, đã sớm không còn những suy nghĩ ngây thơ ấy. Lời nói ra chân thật nhưng cũng lạnh lùng.
Anh cũng không phải không thể dỗ dành cô. Một cô gái nhỏ chưa hiểu đời, gia cảnh không tốt như cô, chỉ cần một hai câu ngon ngọt, sẽ cảm động mà lao về phía anh không chút do dự.
Môi Dư Lê khẽ động, cổ họng nghẹn đắng.
“Đợi em lớn lên, em sẽ biết, những lời đường mật không có vật chất làm nền, là thứ vô dụng nhất trên đời này.”
Đàm Yến Thanh đứng dậy, vuốt mái tóc dài mềm mại của cô, để cô tựa vào bụng anh: “Anh thích em, nên anh cho em đủ tiền bạc và tài nguyên sự nghiệp. Đây đều là chỗ dựa của em, để em không còn lo được lo mất.”
Má Dư Lê áp vào lòng anh, buồn bã nói: “Nhưng anh nói, sau khi chia tay sẽ thu về hết mà...”
Đàm Yến Thanh bật cười: “Anh dọa em thôi.”
“Những gì anh tặng em đều là của em, anh sẽ không can thiệp nữa, em muốn dùng thế nào cũng được.”
“Thật sao?” Cô ngẩng đầu từ trong lòng anh, đôi mắt ướt sũng nhìn anh.
Đàm Yến Thanh không nhịn được vuốt khóe mắt cô: “Thật, nếu em không tin, thì để luật sư làm chứng thực.”
-
Anh nói được làm được, chiều hôm đó, Lâm Thành đã gửi hợp đồng qua.
Lúc đó, Dư Lê vừa ăn tối xong, đang ngồi trên ghế sofa, ngẩn người nhìn trần nhà cao vút.
Trong lâu đài có thêm một đám người hầu, Dư Lê lại được sống cuộc sống há miệng chờ sung.
Cô nhớ lại mấy ngày ở Tô Thành, một mình sống, nhà tắm bị tắc nửa ngày không sửa được, chỉ đành ngồi trên bồn cầu bực bội.
Quần áo cũng không thể bẩn là vứt đi, vậy mà cô đã mấy năm không tự giặt quần áo.
Hồi nhỏ cô có thể tự chăm sóc bản thân, nhưng từ khi theo Đàm Yến Thanh, gần bốn năm, khả năng tự lập đã thoái hóa về con số không.
Đàm Yến Thanh từ trên lầu đi xuống, đến bên cô, ôm cô ngồi xuống.
Anh mở máy tính.
Người đàn ông lười biếng dựa vào sofa, hất cằm ra hiệu Dư Lê tự xem.
Dư Lê lại gần lướt qua một lượt, đầu tiên là một bản hợp đồng tặng cho, nghĩa là những gì Đàm Yến Thanh tặng cô sẽ không thu lại.
Tiếp theo là một bản hợp đồng tặng cho nhà đất, ngoài căn hộ ở Quân Duyệt Phủ, còn có hai căn nhà khác nằm ở khu sầm uất Bắc Thành.
Cuối cùng, trên bản hợp đồng này, ngoài trường đua ngựa đã cho cô trước đó, Đàm Yến Thanh còn cho cô một quỹ đầu tư.
Lâm Thành ở đầu dây bên kia giải thích: “Công ty này sắp niêm yết ở Hồng Kông, chúng tôi đánh giá tiềm năng của nó rất lớn, lợi nhuận trong tương lai sẽ không ít.”
“Đây đều là hợp đồng do luật sư soạn thảo, cô Dư sau khi về Bắc Thành có thể đến ký trực tiếp.”
Dư Lê há hốc mồm, nhiều như vậy, phải là bao nhiêu tiền chứ.
Đàm Yến Thanh nắm tay cô: “Còn về hợp đồng của em với Tinh Diệu, anh sẽ để Thiệu Đình cho em đãi ngộ tốt nhất, mọi tài nguyên của Tinh Diệu đều do em chọn trước, tất cả thu nhập họ chỉ lấy một phần mười.”
“Bây giờ, có cảm giác an toàn chưa?”
Dư Lê như con rối, nhìn từng bản hợp đồng, mấy tờ giấy mỏng manh, là vô số chỗ dựa đủ để cô đứng vững ở bất cứ nơi nào trên thế giới.
Cô ngồi ngây người trên sofa, vẫn chưa hoàn hồn.
Đóng máy tính lại, Đàm Yến Thanh quỳ một gối trước mặt cô, mỉm cười hỏi: “Anh còn chưa đủ yêu em sao?”
Dư Lê cắn chặt môi dưới, cô không thể nói ra hai chữ “chưa đủ” nữa.
Đối với một người như anh, có lẽ chỉ dành ba mươi phần trăm tâm trí cho tình cảm, nhưng ba mươi phần trăm đó, có lẽ, anh đều cho cô rồi.
Cô không nói gì, Đàm Yến Thanh cũng không ép.
Anh cúi đầu, hôn lên đầu gối tròn trịa của cô, hôn lên đùi non mềm mại, hơi thở nóng rẫy phả vào lớp voan mỏng ở giữa.
“Đừng...”
Dư Lê đẩy đầu anh, những ngón tay thon thả không nhịn được nắm chặt lấy mái tóc ngắn của anh.
Cô có thể cảm nhận được chóp mũi cao thẳng của người đàn ông lướt qua dòng suối nhỏ, sợi râu trên cằm làm viên trân châu nhỏ đau nhói.
