Chương 18: Anh căn bản không thương em
Đàm Yến Thanh vẫn không nói gì, Dư Lê ấm ức đẩy anh ra, nằm úp mặt xuống giường, hừ một tiếng: "Không đồng ý thì thôi."
"Em đi theo anh ba năm rồi, ngay cả chuyện nhỏ như vậy anh cũng không đồng ý, có phải anh đã chán em rồi không?"
Đàm Yến Thanh hơi cau mày, khẽ nghiêng người, kéo chăn lụa đắp lên eo cô: "Đừng nói bậy."
Dư Lê quay đầu lại: "Vậy anh đồng ý với em đi."
Đàm Yến Thanh thấy cô đúng là được nước lấn tới, anh vỗ nhẹ vào mông cô: "Nghỉ ngơi cho khỏe."
Người đàn ông đứng dậy đi ra ngoài.
Dư Lê trợn mắt há mồm.
Chẳng lẽ anh sắp phá sản rồi? Sao mà keo kiệt thế!
-
Chuyện tối hôm đó, rất nhanh đã truyền đến tai Ôn Chiêu Ngưng qua lời của Trịnh Mi Mi.
Nghe giọng điệu đầy phẫn nộ của Trịnh Mi Mi, tay Ôn Chiêu Ngưng nắm chặt điện thoại, các góc cạnh cấn vào lòng bàn tay đau nhức, nhưng cô lại không hề cảm nhận được.
"Chị Ôn, con đàn bà đó đúng là nhiều tâm cơ! Cái hội sở đó có bao nhiêu bảo vệ, không chế ngự được một người sao? Cần gì cô ta xông lên đỡ dao?"
Trịnh Mi Mi đi qua đi lại trong phòng: "Cô ta chỉ sợ bị anh Đàm đá, nên mới vội vàng thể hiện trước mặt anh ấy như vậy, nói không chừng tất cả đều là do cô ta tự dàn dựng."
Ôn Chiêu Ngưng mặt không cảm xúc lên tiếng: "Mi Mi, đừng đoán mò người khác như vậy."
Trịnh Mi Mi hận rèn sắt không thành thép: "Chị Ôn, chị không quay lại, thật sự sẽ bị con đàn bà đó dùng ân tình ép gả vào nhà họ Đàm đấy."
"Không thể nào." Ôn Chiêu Ngưng nhận ra giọng mình hơi gấp, gượng gạo nhếch môi, "Bác Đàm sẽ không đồng ý để loại phụ nữ này vào cửa đâu."
Trịnh Mi Mi nhỏ giọng lẩm bẩm: "Dù không đồng ý thì khi ông ấy già đi, nhà họ Đàm cũng là của anh Đàm, ông ấy còn quản được sao?"
Hơi thở Ôn Chiêu Ngưng rối loạn, hai bên thái dương giật giật.
Đột nhiên, cô hỏi: "Mi Mi, tuần sau nhà họ Lưu có phải tổ chức một buổi đấu giá không?"
"Đúng vậy, chắc cũng khá nhiều người đi, nghe mẹ em nói con trai cả nhà họ Lưu vừa mới nhậm chức, phải đến cho quen mặt."
Trong lòng Ôn Chiêu Ngưng dần ổn định hơn.
Xem ra phải tìm cơ hội, đi gặp người phụ nữ đó rồi.
-
Dư Lê nghỉ ngơi ở nhà mấy ngày, vết thương bắt đầu lên da non, ngoài việc không được đẹp mắt ra thì cũng không còn cảm giác gì nữa.
Không biết Đàm Yến Thanh bị làm sao, gần đây lại ở lại đây bầu bạn với cô, điều này khiến Dư Lê thật sự thụ sủng nhược kinh.
Nghỉ lễ rồi, Phòng Lâm giúp cô xin được vai nữ thứ ba trong một bộ phim, một tuần nữa mới vào đoàn, gần đây cô ngày nào cũng rảnh rỗi nằm ườn trên sofa chơi rắn săn mồi.
Hôm nay, thấy con rắn nhỏ của mình đã dài lắm rồi, Dư Lê tập trung tinh thần nằm sấp trên sofa chơi, đột nhiên mông bị người ta vỗ một cái.
Con rắn nhỏ đâm vào tường chết.
Dư Lê tức giận quay đầu trừng mắt nhìn kẻ gây sự, giọng không được tốt lắm: "Anh làm gì thế?"
Người đàn ông mặc bộ đồ ở nhà cùng màu với cô, cúi mắt nhìn phần mông vì cô nằm sấp mà trông càng thêm cong vểnh: "Đi thay quần áo."
"Đi đâu?"
Đàm Yến Thanh ngồi xuống, tay vô thức xoa nhẹ eo sau cô: "Không phải đã hứa đưa em đi nghỉ dưỡng sao?"
Dư Lê nhớ ra rồi, buổi đấu giá anh nói trước đó, ở trên một hòn đảo.
Cô vội ngồi dậy, váy ngủ vì động tác của cô mà vén lên một đoạn, lộ ra cặp đùi trắng nõn.
"Đi bao lâu thế?" Dư Lê suy nghĩ xem nên mang theo những gì.
"Ba ngày, không cần thu dọn hành lý, bên đó sẽ chuẩn bị hết."
Dư Lê "ồ" một tiếng, vừa đứng dậy đã bị Đàm Yến Thanh kéo một phát vào lòng.
Cô khó hiểu nhìn anh, nhưng lại cảm thấy ánh mắt người đàn ông ngày càng nguy hiểm.
Dư Lê vô tội chớp chớp mắt, cố ý khiêu khích: "Anh không buông ra, chúng ta đến muộn thì làm sao?"
"Anh Yến Thanh không phải ghét nhất người khác đến muộn sao?"
Đàm Yến Thanh giữ lấy gáy cô, cúi đầu hôn lên môi cô, động tác mạnh mẽ lại thô bạo, như đang trút dục vọng mấy ngày nay.
Dư Lê bị anh đè lên sofa, bị hôn đến nghẹt thở, khó khăn lắm mới né được, vội nói: "Đến muộn thì làm sao?"
"Để họ đợi."
Gân xanh trên trán Đàm Yến Thanh giật giật, anh nắm lấy mặt cô, lần nữa hôn xuống.
Mấy ngày nay kiêng vết thương của cô, đều không đụng vào cô, vậy mà cô cả ngày ở nhà không chịu mặc quần áo tử tế, cứ để trần đùi đi lung tung.
Bàn tay nóng bỏng của người đàn ông luồn vào gấu váy ngủ, dùng lực xoa bóp làn da mịn màng, Dư Lê đau đến mức rên lên một tiếng, đẩy anh ra.
Đàm Yến Thanh cởi váy ngủ của cô, nhưng không ném xuống đất, mà dùng nó trói hai tay cô lại, buộc vào sofa.
Dư Lê không thể động đậy, chỉ đành mặc anh muốn làm gì thì làm.
......
Sau khi kết thúc, Dư Lê uể oải nằm sấp trên ngực anh, trên người dính dính, có chút khó chịu.
Cô cử động, muốn đứng dậy, nhưng bàn tay đang đặt ngang eo cô đột nhiên siết chặt.
Giọng người đàn ông mang theo sự thỏa mãn sau chuyện đó, khàn khàn: "Đừng động."
Dư Lê đấm anh một cái: "Rốt cuộc chúng ta có đi hay không?"
Đàm Yến Thanh liếc nhìn điện thoại, đã trễ một tiếng so với giờ khởi hành dự định.
"Lát nữa rồi đi."
Vì Dư Lê, anh đã phá vỡ kế hoạch của mình mấy lần.
Nhưng, cảm giác này, cũng không tệ.
Đàm Yến Thanh vuốt ve tấm lưng trơn bóng trắng nõn của cô, ánh mắt liếc nhìn vết sẹo trên cánh tay cô, có chút đau lòng.
"Sau này không được liều lĩnh như vậy nữa."
Dư Lê đang nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên nghe thấy câu này, khó hiểu ngẩng đầu nhìn anh.
Đàm Yến Thanh chạm vào vết sẹo của cô, Dư Lê ấm ức bĩu môi: "Có phải rất xấu không?"
"Không xấu." Người đàn ông nắm tay cô, hôn lên lòng bàn tay, "Nhưng không được có lần sau nữa."
Dư Lê cố tình chống đối: "Có lần sau thì sao?"
Giọng Đàm Yến Thanh lạnh lùng trầm xuống: "Còn có lần sau, anh thật sự sẽ nhốt em lại."
Nhốt lại, thì sẽ không ra ngoài chạy lung tung bị thương nữa.
Dư Lê không hiểu sao lại rùng mình một cái.
Đàm Yến Thanh để lại câu nói này, liền bế cô đi tắm rửa.
Đợi đến khi máy bay riêng của anh hạ cánh xuống hòn đảo, đã là bảy giờ tối.
Buổi đấu giá ngày hôm sau mới bắt đầu, nhưng trên đảo đã có không ít người, Đàm Yến Thanh cũng định đưa cô đến chơi trước.
Vì cuộc vui ban ngày đã tiêu hao hết sức lực, cả người Dư Lê đều uể oải, vậy mà kẻ gây sự còn hỏi cô sao không vui?
Cô nhân cơ hội này giận dỗi với anh: "Anh nói xem vì sao? Lần sau không được làm mấy chuyện không liên quan trước khi ra ngoài."
Tuy đang giận dỗi, nhưng giọng cô vừa ngọt vừa mềm, còn mang theo chút mệt mỏi, nghĩ đến vì sao cô mệt, Đàm Yến Thanh chỉ cười nhạt: "Biết rồi, lỗi của anh."
Dư Lê đang định nổi trận lôi đình, thì nghe anh ta đã xin lỗi rồi.
Những lời cô chuẩn bị lại không dùng được nữa.
Rốt cuộc là sao? Vì sao Đàm Yến Thanh lại xin lỗi cô? Làm chim hoàng yến, giúp kim chủ giải quyết nhu cầu sinh lý là chuyện bình thường, anh ta xin lỗi cái gì chứ!
Dư Lê phát điên.
Bất quá chủ đề đã bắt đầu, không thể bỏ dở giữa chừng.
Dư Lê kiêu ngạo hừ một tiếng, không buông tha: "Anh chỉ biết nói mồm, lần nào làm được đâu?"
"Cũng may bây giờ nghỉ lễ rồi, nếu còn đang đi học, em nhất định sẽ đến muộn, anh chưa bao giờ để tâm, năm nhất em thi trượt không phải vì em ngu, đều tại anh."
"Anh căn bản không thương em."
Đàm Yến Thanh nhướng mày, cười như không cười bên tai cô: "Còn chưa đủ thương em sao?"
Hơi thở ấm áp như lông vũ phớt qua vành tai cô, mặt Dư Lê hơi đỏ, liếc anh một cái: "Anh đứng đắn chút đi!"
Bộ dạng hai người này, trong mắt người khác chính là đang tình tứ, đã có không ít ánh mắt lén lút nhìn về phía họ.
"Yến Thanh?"
Đàm Yến Thanh đang định đưa Dư Lê về khách sạn, thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Anh quay đầu lại, nhìn thấy người phụ nữ xuất hiện ở đây một cách bất ngờ.
Ôn Chiêu Ngưng thoải mái nở nụ cười, đưa tay về phía anh: "Lâu rồi không gặp."
