Chương 21: Xót xa
Dư Lê ủ rũ nghe Đàm Yến Thanh mắng, ánh mắt liếc trộm đống kem Häagen-Dazs dễ thương xếp chồng lên nhau, trong lòng bực bội.
“Nếu không phải tại anh, em đã không bị đau bụng…”
Nghe cô nói vậy, Đàm Yến Thanh đang định mắng tiếp thì khựng lại.
Anh trầm mặt xuống, một cục tức nghẹn trong lồng ngực, lời mắng cứ nghẹn lại không nói ra được.
Dư Lê vốn dĩ có tật đau bụng kinh, nhưng trước đây không nghiêm trọng như vậy. Từ khi ở bên anh, trong khoảng thời gian mới sống chung, anh ngày nào cũng nghĩ ra đủ trò, hành hạ cô không ít.
Có lần đang làm chuyện đó trong bếp, cô không cẩn thận hất đổ hộp đá viên để trên mặt bàn đá…
Từ đó về sau, mỗi kỳ kinh nguyệt Dư Lê đều rất khó chịu.
Đàm Yến Thanh tìm một thầy lang già đến khám cho cô, ông ấy mắng anh một trận nên thân, anh cũng đành chịu.
Sau đó, Đàm Yến Thanh ngày nào cũng giám sát cô uống thuốc Bắc. Lúc đó Dư Lê còn có tâm trạng đùa cợt, dù sao cũng là anh bỏ tiền ra, muốn chơi thế nào là quyền của anh, cô không quan tâm, vậy mà anh lại để tâm như thế làm gì?
Giờ lời nói đã thốt ra, Dư Lê cũng giật mình.
Mấy năm nay Đàm Yến Thanh đối với cô đúng là rất tốt, khiến cô nói chuyện có phần không đúng mực, câu vừa rồi nghe như đang châm chọc anh vậy.
Trời đất chứng giám, cô thật sự không có ý đó, cô chỉ muốn làm nũng một chút để anh thấy phiền rồi đá cô đi thôi, chứ không muốn đắc tội với anh thật đâu.
Dư Lê lén liếc anh một cái, chủ động kéo tay áo anh: “Anh đừng giận nữa, em không ăn nữa là được.”
Tâm trạng Đàm Yến Thanh lúc này cũng chẳng tốt lành gì.
Anh nghĩ đến những chuyện hoang đường trước kia mình từng làm, cổ họng có chút khô khốc, lại thấy Dư Lê còn quay sang dỗ dành mình, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả… xót xa.
Anh thuận thế nắm lấy bàn tay hơi lạnh của cô, áp vào lòng bàn tay mình cho ấm: “Muốn ăn đến vậy sao?”
Dư Lê ủ rũ cúi đầu: “Trời nóng, em chỉ muốn ăn chút gì đó ngọt ngọt, không thì chẳng có khẩu vị gì cả.”
Đàm Yến Thanh gọi một người phục vụ, nói vài câu, người phục vụ gật đầu rồi rời đi.
“Anh nói gì với anh ta vậy?” Dư Lê tò mò.
Đàm Yến Thanh đang định trả lời thì thấy Ôn Chiêu Ngưng đi tới.
“Yến Thanh, thì ra anh ở đây.” Ôn Chiêu Ngưng mỉm cười rạng rỡ, “Vừa nãy em gặp bác Quý, họ đang tìm anh đấy.”
Dư Lê nghiêng đầu đi, trợn mắt một cái, càng nhìn nữ chính này càng thấy phiền.
Trời sinh khắc khí.
Đàm Yến Thanh khẽ nhíu mày, không để lộ vẻ gì: “Có việc à?”
“Hình như họ đang bàn về vụ thâu tóm tập đoàn Lục thị, em nghe bác Quý nói anh rất quan tâm nên thay họ đến tìm anh.”
Loại tiệc tối này, lý do tổ chức chỉ là cái cớ, quan trọng là trao đổi thông tin trong bữa tiệc.
Đàm Yến Thanh khẽ “ừm” một tiếng: “Lát nữa anh qua.”
Ôn Chiêu Ngưng cười cười, nhìn về phía Dư Lê đang ngơ ngác, nụ cười có thêm vài phần khinh thường, cô ta giả vờ tò mò: “Dư tiểu thư làm sao vậy, trông buồn bã thế?”
“Yến Thanh, anh cũng thật là, dù Dư tiểu thư có phạm lỗi gì, anh cũng không nên nói cô ấy trước mặt mọi người chứ.” Ôn Chiêu Ngưng khẽ cong khóe môi với Dư Lê, vẻ áy náy, “Yến Thanh anh ấy vốn tính vậy, Dư tiểu thư thông cảm nhé.”
Dư Lê nắm chặt hai tay, không thèm nhìn khuôn mặt đáng ghét đó của Ôn Chiêu Ngưng.
Đúng lúc này, người phục vụ lúc nãy bưng khay tới, trên khay là một giá dài, trên đó dựng ba cây kem gan ngỗng.
Đàm Yến Thanh nhận lấy đưa cho Dư Lê: “Ăn cái này đi, ngọt, không lạnh.”
Mắt Dư Lê sáng lên, trước đây cô cũng từng ăn, đây là kem làm từ gan ngỗng béo và sốt sữa trứng, vị béo ngậy ngọt ngào, cũng rất ngon.
Cô liếm một cái, đôi mắt đào hoa xinh đẹp nheo lại.
Đàm Yến Thanh đưa tay lên, lau đi chút kem trắng ở khóe miệng cô, ánh mắt tối sầm lại: “Ngon không?”
“Ngon!”
Dư Lê trong nháy mắt lại trở nên vô tư, còn đưa kem tới bên miệng anh hỏi anh có ăn không, có vẻ như hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi chuyện vừa rồi.
Nhưng Đàm Yến Thanh vẫn cảm thấy cục tức trong lòng không tan đi được.
Cô ấy không giận sao?
Đợi cô ăn xong, Đàm Yến Thanh xoa đầu cô: “Đi thôi, qua đó với anh.”
Dư Lê ngoan ngoãn khoác tay anh.
Ôn Chiêu Ngưng đi sau hai người vài bước, nhìn dáng vẻ thân mật của họ, sắc mặt dần lạnh xuống.
Đàm Yến Thanh cố ý sao? Cố ý trước mặt cô ta làm ra vẻ thân mật với người phụ nữ khác.
Anh vẫn còn trách cô, trách cô năm đó bỏ anh đi du học.
-
Đàm Yến Thanh đưa cô lên tầng hai, khác hẳn sự ồn ào của tầng một, hành lang tầng hai uốn lượn quanh co, gạch thủy tinh tinh xảo phản chiếu ánh sáng loang lổ, tựa như cung điện.
Vài phòng riêng bao quanh sàn đấu giá bên dưới, ở đây cũng có thể xem buổi đấu giá sắp diễn ra bên dưới.
Người phục vụ đẩy cửa phòng riêng, bên trong xa hoa lộng lẫy, đã có khá nhiều người ngồi.
Từng cô gái ăn mặc hở hang tựa vào những người đàn ông áo vest giày da, vui vẻ trò chuyện, có mấy gã bụng phệ thậm chí còn luồn tay vào…
Dư Lê cụp mắt xuống, không nhìn nhiều.
“Ông lớn bận rộn quá nhỉ, bọn tôi đợi anh mãi đấy.”
Khi Đàm Yến Thanh bước vào, phòng riêng trở nên yên tĩnh hơn hẳn, mấy người lúc nãy còn đang trêu ghẹo bạn gái cũng ngồi nghiêm chỉnh lại.
“Để bác Quý đợi lâu rồi, cháu phải tự phạt ba chén.” Đàm Yến Thanh khẽ mỉm cười, mọi người tự nhiên nhường lại vị trí trung tâm.
Nói thì nói vậy, nhưng không ai dám làm bộ làm tịch bắt Đàm Yến Thanh uống rượu.
Lúc này có người bắt đầu xúi giục, bảo Dư Lê uống thay anh.
Mấy kẻ thích xem náo nhiệt đã đưa ly rượu trắng đầy đến trước mặt Dư Lê.
Dư Lê vừa định đưa tay ra nhận thì Đàm Yến Thanh đã chặn tay cô lại.
“Cô ấy không uống được, hay là Đặng công tử uống thay vậy.”
Gã vừa nãy xúi giục to nhất sững người, nhìn ly rượu trắng đầy ắp mà thấy khó xử. Trong hoàn cảnh này, các cô gái đi cùng đều không phải hạng phụ nữ đứng đắn gì, bắt họ uống rượu cũng chỉ để xem họ bê tha, chứ ai lại rót rượu trắng ra cốc nước bao giờ.
Gã họ Đặng cười gượng gạo: “Đàm tiên sinh, tôi… tôi tửu lượng kém…”
Giọng Đàm Yến Thanh lạnh nhạt, không thèm nhìn gã, đặt ly rượu xuống bàn, “rầm” một tiếng: “Không nể mặt tôi à?”
Gã họ Đặng nào dám, vội vàng cung kính bưng ly rượu lên: “Dám đâu, dám đâu, tôi uống ngay đây, uống ngay đây.”
Đàm Yến Thanh không thèm để ý nữa, quay sang bàn chuyện thâu tóm với người khác.
Dư Lê thấy hơi khó chịu trong bụng, không còn tinh thần làm trò, mềm nhũn tựa vào vai anh, buồn ngủ lơ mơ.
Khi tỉnh dậy lần nữa, cô phát hiện trên người được đắp một tấm chăn mỏng, mình vẫn đang tựa vào cánh tay người đàn ông.
Cô cựa quậy, Đàm Yến Thanh nghiêng mắt nhìn qua: “Đã bảo em về nghỉ ngơi, cứ khăng khăng ở lại.”
Dư Lê ngủ một lúc, tinh thần khá hơn chút, làm nũng lẩm bẩm: “Không đâu, em đợi anh đấu giá món đồ tốt cho em.”
Chuyện chính có vẻ đã bàn xong, Đàm Yến Thanh cúi đầu hỏi cô: “Em muốn gì?”
Dư Lê chớp chớp mắt: “Đồ đẹp, đồ đắt tiền.”
“Anh thấy thứ gì cũng phải mua cho em, đúng không?”
Giọng cô ngọt ngào quá, lại mang theo vẻ lười biếng sau giấc ngủ, Đàm Yến Thanh theo bản năng gật đầu theo lời cô, Dư Lê cười càng vui vẻ hơn.
