Chương 32: Anh sẽ trả thù em sao?
Ánh mắt Đàm Yến Thanh dịu lại đôi chút.
Nhưng Dư Lê lại thấy khó chịu vô cùng, cô làm việc nghiêm túc cũng có lỗi sao? Anh ấy cũng đâu thể bao nuôi cô cả đời.
Trong nỗi tủi thân tột độ, nước mắt cô cố nén bấy lâu cuối cùng cũng trào ra, từng giọt từng giọt rơi xuống tay Đàm Yến Thanh.
“Em khóc cái gì? Anh có mắng em đâu.”
Đàm Yến Thanh dịu giọng, có chút bất lực, đưa bàn tay vừa bị cô đánh lên trước mắt cô, mu bàn tay hơi ửng đỏ: “Chẳng lẽ không phải em ra tay?”
Dư Lê mặt đầy nước mắt, gục lên vai anh khóc nức nở, giọng mềm như nước suối mùa xuân: “Em biết lỗi rồi, anh đừng giận em nữa...”
“Hay là, hay là anh đánh lại đi.”
Dư Lê nhắm mắt, đưa tay ra, vẻ mặt như thể coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
Đàm Yến Thanh bật cười.
Anh xoa đầu cô, ôm cô vào lòng: “Không giận em nữa, thôi vậy, em cứ đóng phim cho tốt, xem ra anh ở đây chỉ làm phiền em.”
“Không có...” Dư Lê dựa vào lòng anh, nức nở: “Không làm phiền em đâu.”
Trong lòng cô nghẹn lại, vừa sợ Đàm Yến Thanh giận rồi sau này trả thù cô, lại không muốn anh dùng giọng điệu dịu dàng như vậy nói chuyện với mình.
Như thế sẽ khiến cô luyến tiếc.
Đóng xong bộ phim này là giữa tháng tám, đến lúc khai giảng, anh ấy sẽ quay lại với Ôn Chiêu Ngưng.
Dư Lê trong lòng cứ sôi sục những bong bóng chua, vùi mặt vào lòng anh, hít hà mùi nước hoa sau cạo râu thanh mát, thấy mắt mình lại cay hơn.
“Thôi nào, không được khóc nữa.”
Đàm Yến Thanh nghe tiếng khóc không ngừng của cô, trong lòng có chút bức bối, khó chịu.
“Bây giờ anh nói em một câu cũng không được sao? Không vui là khóc, sao em lắm nước mắt thế.”
Đàm Yến Thanh nâng mặt cô lên, thấy mắt cô đỏ hoe, khẽ thở dài: “Từ nay về sau anh không nói em nữa, được chưa?”
Dư Lê nghẹn ngào: “Em sợ anh chê em phiền...”
“Anh bao giờ chê em phiền? Em gây ra rắc rối nào chẳng phải anh giúp em giải quyết, anh có mắng em bao giờ đâu?”
Dư Lê lắc đầu, cô nắm lấy tay áo anh: “Vậy sau này nếu em làm sai chuyện gì, anh có trả thù em không?”
Đàm Yến Thanh lau nước mắt cho cô, nghe câu hỏi trẻ con của cô không khỏi buồn cười: “Anh là người nhỏ nhen vậy sao? Em làm sai chuyện gì mà anh phải trả thù em?”
Dư Lê hít hít mũi: “Chuyện này khó nói lắm...”
Trong kịch bản, anh ấy vì cô hãm hại Ôn Chiêu Ngưng mà trả thù cô.
Nhưng hôm nay cũng coi như có được lời hứa của anh, chỉ cần cô nhịn được không làm chuyện xấu, thì dù anh có chán ghét, cũng sẽ không ra tay tàn nhẫn với cô đâu.
Dư Lê khóc mệt, uể oải gục lên vai anh.
Đàm Yến Thanh vỗ nhẹ lưng cô: “Đi lấy túi chườm đá đắp lên mắt đi, lát nữa tài xế đưa em đến trường quay.”
“Còn anh thì sao?”
“Lát nữa anh có một buổi tiệc.”
Dư Lê “ồ” một tiếng, ngoan ngoãn đi chườm mắt, đến khi trợ lý đến đón cô, vừa định ra cửa thì Đàm Yến Thanh gọi cô lại.
“Sao vậy?”
Mắt Dư Lê vẫn còn hơi đỏ, như vừa được nước rửa qua, trông đáng thương vô cùng.
Đàm Yến Thanh bước tới, hôn lên trán cô: “Ở trường quay không cần phải cẩn thận như vậy.”
“Bộ phim này anh đầu tư, bọn họ phải nâng niu em mới đúng, đừng để mình chịu ấm ức, biết chưa?”
Dư Lê ngẩn người đáp một tiếng.
“Đi đi.” Đàm Yến Thanh xoa đầu cô.
*
Đến trường quay, Dư Lê nhanh chóng lao vào quay phim.
Dù đã lãng phí nửa ngày, nhưng đạo diễn có vẻ vui vẻ, Dư Lê hỏi thăm mới biết Đàm Yến Thanh lại đầu tư thêm tiền cho đoàn phim.
Cô thấy đau lòng vô cùng.
Có tiền rảnh đó đưa thẳng cho cô không được à?
Buổi chiều là lúc nóng nhất, Dư Lê quay xong một cảnh, nóng đến mức bốc khói.
Trợ lý Ngôn Ngôn bật quạt nhỏ cho cô, che ô, còn Dư Lê ngồi trên ghế uống nước đá liên tục.
“Lê Lê, chị Phòng đã dặn không cho em uống đá, không thì đến kỳ kinh lại khó chịu.” Ngôn Ngôn cẩn thận lên tiếng.
Làm trợ lý cho Dư Lê mấy ngày, cô ấy trông thì ngoan ngoãn mềm mại, nhưng tính tình cũng không tốt lắm, chỉ có lời chị Phòng là cô ấy nghe được một chút.
Dư Lê khó chịu: “Chị ấy có ở đây đâu, không uống thì bây giờ em mới khó chịu.”
Ngôn Ngôn im bặt.
Lúc này, Từ Trị Niên đi ngang qua trước mặt cô, lên tiếng hỏi: “Có muốn lên xe của anh nghỉ ngơi không?”
Mấy diễn viên phụ ngồi bên cạnh nghe vậy liền trêu chọc: “Anh Từ, bọn em cũng muốn lên xe anh hóng máy lạnh.”
Từ Trị Niên cười mắng: “Biến biến biến, mấy người đàn ông các cậu hóng máy lạnh gì.”
“Anh Từ thế là thiên vị rồi đấy.” Một người đàn ông trêu, “Trường quay còn nhiều em gái xinh thế này, sao lại chỉ mời một người thế?”
“Lên hóng máy lạnh hay là muốn làm gì đây?”
Trường quay đủ loại người, nhiều người làm nghề lâu năm, nói chuyện không kiêng nể gì, đủ loại chuyện tục tĩu đều buột miệng nói ra.
Dư Lê nghe mà muốn lăn mắt.
Cô mới không lên xe Từ Trị Niên, chính Từ Trị Niên còn hôi hôi, trên xe chắc chắn chẳng khá hơn được.
“Không cần đâu, sắp đến lượt tôi rồi.”
Xung quanh vang lên một tràng la ó, bị Dư Lê từ chối, Từ Trị Niên có chút mất mặt, sắc mặt cũng không dễ chịu: “Cứng đầu cái gì? Lát nữa say nắng thì cẩn thận đạo diễn mắng.”
Từ Trị Niên vào nghề từ nhỏ, làm nghề này ngày đêm đảo lộn, có khi áp lực lớn, trong đoàn phim nhìn trúng ai thì ở chung vài tháng cũng là chuyện thường, ngày đầu vào đoàn anh ta đã để mắt tới Dư Lê.
Xinh đẹp đơn thuần, lại là người mới, dễ dụ.
“Đi thôi.” Từ Trị Niên tiến tới kéo tay cô.
“Tôi không đi.” Dư Lê né tránh, Ngôn Ngôn lập tức đứng chắn trước mặt cô, Ngôn Ngôn hơi mập, đứng đó cũng có chút khí thế.
Bầu không khí có chút ngượng ngùng.
Từ Trị Niên cười lạnh, bỏ đi: “Vậy thì cô cứ phơi nắng đi.”
Anh ta vừa đi, điện thoại Dư Lê liền reo.
Cô lấy ra xem, là Đàm Yến Thanh gọi.
Dư Lê vội vàng nghe máy, cô chưa kịp nói gì thì giọng đàn ông vang lên: “Qua bên kia đường.”
Dư Lê theo bản năng quay đầu nhìn, bên kia đường chỉ đỗ một chiếc xe màu trắng, không thấy xe của Đàm Yến Thanh đâu.
Như thể đoán được suy nghĩ của cô, đầu dây bên kia nói: “Xe trắng, lên đi.”
Cửa kính xe hạ xuống một chút, lộ ra gương mặt nghiêng của Đàm Yến Thanh.
Người đàn ông thong thả ngước mắt nhìn cô, ánh sáng lướt trên khuôn mặt tuấn tú với đường nét xương hoàn mỹ, ánh mắt anh từ đôi mắt ngạc nhiên của cô chuyển xuống cổ tay vừa bị Từ Trị Niên chạm vào.
Dư Lê vội vàng chạy tới.
“Chiếc xe này...”
Đàm Yến Thanh ngồi trên ghế sofa, chân dài bắt chéo, thờ ơ nói: “Lên đi.”
Dư Lê vừa lên xe, làn gió mát lạnh đã bao quanh cô, sảng khoái vô cùng.
“Đây là mua cho em à?”
Cô ngồi xuống bên cạnh anh, ngoan ngoãn dựa vào anh, đôi mắt long lanh.
Đàm Yến Thanh không trả lời, mà cầm tay phải cô lên, ánh mắt dừng trên vòng đỏ nhạt quanh cổ tay.
Dư Lê đoán chắc anh đã nhìn thấy.
Cô vội giải thích: “Cái tên Từ Trị Niên đó ghét thật đấy, cứ đòi em lên xe anh ta, em mới không thèm đi đâu.”
“Em không thích mùi trên người anh ta.” Dư Lê lén lút cọ vào người anh, áp sát ngửi ngửi: “Em chỉ thích mùi này thôi.”
Đàm Yến Thanh lúc này mới nhìn cô.
Giọng anh lạnh nhạt: “Lúc anh không ở đây, em tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút, đừng quên em là người của ai.”
