Chương 42: Ai Cũng Đừng Mong Khống Chế Anh Ta
Hai người đang giằng co thì một luồng đèn pha trắng rọi tới.
Trên con đường núi lầy lội, chiếc Bentley màu đen kia phóng thẳng tới với tốc độ không kiêng nể gì, ánh đèn chiếu thẳng vào mặt Dư Lê, cô vội giơ tay che đi.
Tiếng gầm rú của động cơ dừng lại, Dư Lê nghe thấy tiếng cửa xe bị kéo mở, ngay sau đó, một bóng dáng cao lớn bước nhanh về phía cô.
Đàm Yến Thanh sầm mặt, hơi thở hỗn loạn, chiếc áo khoác phấp phới trong gió, mưa làm bóng dáng anh trở nên mờ ảo.
“Anh...” Dư Lê kinh ngạc nhìn người xuất hiện trước mắt.
Sao anh ấy xuống núi nhanh vậy?
Đàm Yến Thanh bước tới trước mặt cô, thấy cô ngồi dưới đất ướt sũng, mái tóc đen dính bết vào ngực, đôi mắt đào hoa vừa ngạc nhiên vừa ấm ức nhìn mình.
Anh vội cởi áo khoác ngoài bọc lấy cô, đỡ cô đứng dậy.
Liếc thấy trong lòng cô vẫn còn ôm một chiếc áo khoác đen, Đàm Yến Thanh nhíu mày, kéo phăng chiếc áo đó ném xuống đất.
Thẩm Dã lên tiếng châm chọc: “Đàm tổng đúng là rộng lượng, tôi khâm phục.”
Đàm Yến Thanh ôm Dư Lê trong lòng, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Thẩm Dã, Thẩm Dã không tránh không né, tự chống đất đứng dậy.
Dư Lê muốn quay đầu nhìn anh ta một chút, sợ lúc nãy mình ném anh ta có vấn đề gì.
Đàm Yến Thanh nhận ra ý định của cô, mạnh bạo giữ chặt gáy cô, không cho cô nhìn lung tung.
“Đi thôi.”
Anh không muốn dây dưa với Thẩm Dã nữa, ôm eo Dư Lê đi về phía xe của mình.
“Xe anh ta hỏng rồi, chúng ta không cho anh ta đi cùng sao?”
Sắc mặt Đàm Yến Thanh càng lạnh hơn: “Anh ta có chân mà.”
Cửa xe đóng lại, ngăn cách tiếng mưa, cũng ngăn cách tiếng nói của Thẩm Dã.
Đàm Yến Thanh đạp ga lao xuống núi, Dư Lê không kịp nói với Thẩm Dã một câu, chỉ có thể nhìn xe lướt qua bóng dáng anh ta.
Trong xe không khí rất căng thẳng, Đàm Yến Thanh không nói một lời, Dư Lê cũng cúi đầu im lặng.
Anh ấy đang giận gì?
Cô đâu có gây phiền phức gì cho anh ấy đâu.
Đàn ông chó má đúng là khó chiều.
Dư Lê lẩm bẩm trong bụng, tay nghịch áo khoác của anh, coi nó như Đàm Yến Thanh mà vò.
Xe dừng ở hầm để xe Ngự Kim Đài.
Đàm Yến Thanh ngồi im không nhúc nhích, anh nhắm mắt lại, che đi sự lạnh lẽo trong đáy mắt, cố gắng giữ bình tĩnh hỏi cô: “Ai đưa em đến đây?”
Dư Lê ấm ức bĩu môi: “Em không quen...”
“Không quen mà đi theo anh ta?”
“Anh ta lái xe của anh, em tưởng là anh bảo em đến.”
Xe của anh?
Đàm Yến Thanh có rất nhiều xe, dưới các căn nhà đều có xe để không, hai ngày trước khi đi công tác, Phương Viên tìm Lâm Thành xin chìa khóa xe, nói là để Quý Yểu tiện đi chơi ở Bắc Thành.
Trong mắt Đàm Yến Thanh lóe lên vẻ tàn nhẫn.
Còn chưa làm gì đã muốn bắt nạt người của anh.
Đúng là tìm chết.
Thấy vẻ mặt anh như vậy, Dư Lê ấm ức rơi nước mắt: “Đâu phải lỗi của em, sao anh lại mắng em?”
Đàm Yến Thanh hít một hơi sâu, tháo dây an toàn, đưa tay ôm cô vào lòng, dùng tay áo lau nước mắt cho cô, hạ giọng giải thích: “Anh sẽ không để tài xế lạ đến đón em, mấy tài xế anh hay dùng đều là người em quen, ngoài họ ra, đừng lên xe người khác.”
“Ai bảo anh không nói sớm...” Dư Lê đẩy anh, “Anh còn lừa em, anh nói tin tức là giả, cả nhà anh đã cùng nhau ăn cơm rồi...”
Đàm Yến Thanh không buông ra, ngược lại càng ôm chặt hơn: “Chỉ là đối phó với mẹ anh thôi, anh sẽ không có gì với cô ta đâu, mấy tháng nay em ngoan một chút, anh sẽ sớm giải quyết xong mấy chuyện này.”
Dư Lê không nghe, cô mà ngoan mới lạ.
“Anh lừa em, đồ lừa đảo! Em không chơi trò tay trái tay phải với anh đâu, em muốn chia tay...”
Lời còn chưa nói hết, Đàm Yến Thanh đã giữ chặt gáy cô, hôn lên một cách gấp gáp.
“Ưm!” Dư Lê cố đẩy anh ra, để cô nói hết đã, đồ khốn!
Người đàn ông điên cuồng hôn cô, hôn đến khi cô mất hết sức lực, vẫn dán môi vào cô mà thì thầm: “Em và Thẩm Dã quen nhau từ khi nào?”
“Buổi tiệc nhà họ Trịnh.”
“Tại sao anh ta giúp em?”
“Em làm sao biết được?” Dư Lê đầu óc choáng váng, “Anh đi hỏi anh ta đi.”
Đàm Yến Thanh nghiêm túc nói: “Anh ta không phải người tốt, đừng qua lại với anh ta.”
Dư Lê hừ hừ, anh cũng đâu phải thứ tốt đẹp gì.
Trong xe tuy có bật điều hòa, nhưng dù sao cũng bị mưa dính người, Dư Lê hắt hơi một cái, Đàm Yến Thanh bừng tỉnh, bế cô lên lầu.
Dư Lê đi tắm, anh tiện thể xối qua người, rồi ra ban công gọi điện cho Lâm Thành.
“Bên phía nhà họ Quý, tra đến đâu rồi?”
Lâm Thành vội đáp: “Vẫn đang tra, nhà họ Quý chủ yếu làm công nghệ, hai năm trước họ mua lại một công ty công nghệ nhỏ đang hoạt động tốt, nhưng công ty nhỏ đó sau đó vì vụ giao dịch nội gián của cổ đông thực tế bị phanh phui, gây thiệt hại hai tỷ cho tập đoàn Quý, trong giai đoạn quan trọng để chiếm lĩnh thị trường công nghệ, để đảm bảo dòng vốn không bị đứt, họ đã ký một thỏa thuận đặt cược với một công ty Mỹ là kiếm được 10 tỷ trong vòng hai năm, thỏa thuận kết thúc vào quý hai năm sau, hiện tại xem ra, sản phẩm của tập đoàn Quý đang phát triển tốt, có thể hoàn thành thỏa thuận.”
“Gửi tài liệu về dự án họ tiếp xúc gần đây cho tôi.”
“Bây giờ ạ?”
“Đúng, bây giờ, ngay lập tức.”
Đàm Yến Thanh cúp máy, từ khi Quý Yểu bay từ xa tới Bắc Thành, nhà họ Quý muốn nhảy vào cuộc chơi, anh đã không có ý định để nhà họ Quý an ổn.
Càng nhiều con bài trong tay, càng chiếm ưu thế trên bàn cờ.
Ai cũng đừng mong khống chế anh ta.
-
Dư Lê vừa tắm xong thì thấy điện thoại đặt trên bàn rửa mặt sáng lên.
Là tin nhắn từ một số lạ: [Cảm ơn tôi thế nào?]
Nhìn là biết của Thẩm Dã.
Cô không trả lời.
Hai phút sau, số đó lại nhắn: [Cô không cảm ơn tôi, tôi đành phải đi tìm Đàm Yến Thanh đòi lễ tạ vậy.]
Dư Lê bấm màn hình bốp bốp: [Anh muốn gì?]
Thẩm Dã: [Cô tặng gì tôi nhận cái đó.]
Dư Lê không muốn dây dưa với người này, định bụng tiện thể mua đại thứ gì đó tặng anh ta.
Cô giữ tư tưởng đánh nhanh thắng nhanh, trực tiếp nhắn tin cho SA quen biết, bảo cô ấy tùy tiện gửi một chiếc cà vạt đến nhà, rồi tìm cơ hội đưa cho Thẩm Dã, tránh anh ta cứ quấn lấy mình.
Cô tạm thời không có gan đạp hai thuyền.
Thứ này không thể tiêu thẻ của Đàm Yến Thanh, Dư Lê xót xa rút ra bốn mươi nghìn tệ.
Cô từ phòng tắm bước ra, mệt lử, lăn ra giường ngủ mất.
Khi Đàm Yến Thanh bước vào, chỉ thấy dưới lớp chăn có một cục nhỏ nhỏ, anh đi tới, dùng mu bàn tay chạm vào trán cô.
Anh ngồi bên giường nhìn gương mặt ngủ say của cô, ngắm mãi không chán.
Cuốn kịch bản mới mà Phòng Lâm chọn cho cô phải ra Tây Bắc quay hai ba tháng, đi xa một chút cũng tốt, đợi cô về, chuyện bên này cũng gần giải quyết xong.
Đàm Yến Thanh cúi người, khẽ hôn lên chân mày cô.
-
Ngày hôm sau, Dư Lê thức dậy thì trong nhà đã không còn ai.
Hôm nay cô phải đến công ty ký hợp đồng kịch bản, bận rộn xong đi ra, không cẩn thận đâm sầm vào một người giao hàng.
“Xin lỗi.”
“Dư Lê?”
Dư Lê ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn người này.
Người đàn ông nhìn cô chằm chằm vài giây, rồi khẽ nhếch khóe miệng đầy mỉa mai: “Sao? Giả vờ không quen à?”
“Lúc trước ở hội sở, cô mua chuộc tôi để hạ thuốc người nhà họ Đàm, lúc đó thái độ của cô đâu có như bây giờ.”
Sắc mặt Dư Lê lập tức trắng bệch.
