Chương 46: Thật trùng hợp, chỗ của Dư tiểu thư cũng có một nốt ruồi giống tôi
Thứ sáu hôm đó, Dư Lê về trường một chuyến.
Đầu tiên cô tìm cố vấn xin nghỉ phép để đi quay phim, sau đó cùng Triệu Phi Phi đi về phía hội trường.
“Hôm nay đông người thật, chắc ai cũng vì học phần mà đến.”
Dư Lê chán chường nhìn chằm chằm vào mũi chân mình: “Chứ sao? Nếu không có học phần thì ai thèm nghe mấy buổi diễn thuyết nhàm chán này.”
Hai người đến hơi muộn, hàng ghế sau đã kín chỗ, đành miễn cưỡng ngồi xuống phía trước.
Dư Lê cúi đầu nghịch điện thoại, không biết từ lúc nào hội trường dần yên tĩnh lại, người dẫn chương trình mỉm cười giới thiệu trên sân khấu:
“Sau đây xin mời giảng viên đặc biệt của trường chúng ta, cô Ôn lên phát biểu.”
Triệu Phi Phi phấn khích kéo tay áo cô: “Lê Lê, chính là cô giáo mà lần trước tụi mình thấy trên áp phích đó, nghe nói cô ấy dạy sinh viên ngành truyền thông đa phương tiện, lý lịch giỏi lắm.”
Dư Lê ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy Ôn Chiêu Ngưng mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh, bước lên sân khấu dưới ánh đèn rực rỡ.
Giọng nói của người phụ nữ dịu dàng nhưng không kém phần mạnh mẽ, mái tóc xoăn xõa sau lưng, toát lên vẻ đẹp và sự rạng rỡ của người phụ nữ trưởng thành.
Dư Lê bĩu môi, không muốn nghe.
Cô tiếp tục cúi đầu nghịch điện thoại cho đến khi bài diễn thuyết được nửa chừng, có người bên dưới đặt câu hỏi: “Cô Ôn, cô từng học ở Đại học Bắc Thành, tại sao sau này lại sang Đức du học?”
Ôn Chiêu Ngưng mỉm cười lịch sự, không tự chủ được mà có chút ngại ngùng: “Lúc đó bạn trai tôi từng đi du học ở Đức, tôi cũng muốn đến những nơi anh ấy từng đi qua.”
So với kiến thức học thuật khô khan, chuyện đời tư kiểu này lại được lòng sinh viên hơn, bên dưới lập tức vang lên một tràng ồ lên trêu chọc.
Ôn Chiêu Ngưng có vẻ không để bụng, tiếp tục nói: “Tôi và anh ấy đều là sinh viên Đại học Bắc Thành, sau khi tốt nghiệp vốn định cùng nhau ra nước ngoài, nhưng anh ấy đột nhiên phải tiếp quản việc nhà, tôi đã từng do dự, là ở lại bên anh ấy hay tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình, cuối cùng tôi vẫn chọn đi rèn luyện bản thân.”
“Tình cảm rất quan trọng, nhưng tôi không muốn chỉ làm người phụ nữ sau lưng anh ấy, mà muốn đứng cùng anh ấy.”
Bên dưới vang lên một tràng pháo tay.
Dư Lê cũng vỗ tay theo, nói hay thật đấy, nếu không phải từng tiếp xúc với cô ta trên đảo, chắc cô cũng phải tròn mắt ngưỡng mộ.
Những câu hỏi tiếp theo dần dần đi chệch khỏi học thuật, có lẽ vì Ôn Chiêu Ngưng trông có vẻ dễ gần nên sinh viên đều thoải mái hơn hẳn.
“Cô ơi, cô và bạn trai cô quen nhau ở trường à?”
Ôn Chiêu Ngưng: “Bọn tôi quen nhau từ nhỏ, chỉ là tôi theo bố mẹ chuyển đến nơi khác, sau này lên đại học mới gặp lại. Tôi nhớ hôm đó trời mưa rất to, tôi bị một tài xế va phải rồi ăn vạ, là anh ấy giúp tôi giải vây.”
Triệu Phi Phi ré lên: “Thanh mai trúc mã! Lâu ngày gặp lại! Anh hùng cứu mỹ nhân!”
Dư Lê đột nhiên thấy chột dạ.
Cô luôn cảm giác Ôn Chiêu Ngưng đang nhìn mình, chắc không phải đâu nhỉ, làm sao cô ta biết mình ngồi dưới này.
Ôn Chiêu Ngưng kể rất nhiều chuyện tình cảm của mình, Dư Lê nghe mà buồn ngủ, chuyện giữa cô và Đàm Yến Thanh, lúc trước thám tử đã tổng hợp cho cô một xấp tài liệu dày cộp, cô nghiên cứu đi nghiên cứu lại vô số lần, không chừng còn nhớ rõ hơn cả người trong cuộc.
Cuối cùng cũng đợi đến lúc buổi diễn thuyết kết thúc, hai người bước ra khỏi hội trường, Triệu Phi Phi muốn đến thư viện, còn Dư Lê tự mình đi về phía cổng trường.
Trong lúc chờ xe, điện thoại của Dư Lê reo lên.
Một dãy số lạ.
“Alô?”
“Dư Lê, cô không nghĩ rằng năm mươi vạn là có thể tống khứ tôi đấy chứ? Không nghe máy, không nhắn tin, trốn tôi à?”
Sắc mặt Dư Lê lập tức trắng bệch, cô siết chặt điện thoại: “Chu Khải, mày đừng có lòng tham không đáy, tao mới đưa mày năm mươi vạn mấy ngày trước?”
“Tôi tiêu hết rồi, cô cho thêm chút nữa đi. Tôi đảm bảo, cô đưa tiền thì tôi sẽ không cản đường cô, nếu không thì bây giờ cô là ngôi sao lớn rồi, để lộ ra chút chuyện xấu thì không hay lắm đâu.”
Lồng ngực Dư Lê phập phồng dữ dội, lúc này, cô cảm thấy nhân tố nữ phụ ác độc trong người đang thức tỉnh, thật sự muốn thuê người xử lý Chu Khải luôn cho rồi.
“Mày muốn bao nhiêu?”
“Thêm năm mươi vạn nữa.”
Dư Lê cúp máy, đứng dưới ánh nắng mặt trời mà cô lại thấy cả người lạnh toát.
Cái tên vô lại Chu Khải này, cho năm mươi vạn lại đòi thêm năm mươi vạn, hắn cứ như quả bom hẹn giờ vậy, chỉ cần cô còn ở bên cạnh Đàm Yến Thanh một ngày, hắn sẽ có thể uy hiếp cô.
Dư Lê bực bội đá một viên đá nhỏ dưới chân, không ngờ lại đá trúng một chiếc xe đang chạy tới.
Chiếc Audi màu trắng dừng lại, cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Ôn Chiêu Ngưng.
“Dư tiểu thư?”
Dư Lê không ngờ sẽ gặp cô ta ở đây, cô nhìn vết xước trên thân xe: “Xin lỗi, làm hỏng xe tôi sẽ đền.”
“Không sao.” Ôn Chiêu Ngưng vui vẻ hỏi, “Dư tiểu thư muốn đi đâu? Tôi tiện đường đưa cô một đoạn.”
“Không cần đâu, tôi đã gọi xe rồi.”
Ôn Chiêu Ngưng cười nói: “Anh Yến Thanh cũng thật là, trời nóng thế này mà cũng không gọi tài xế đến đón cô.”
Nói rồi, ánh mắt cô ta dừng lại trên xương quai xanh của Dư Lê.
Hôm nay Dư Lê mặc một chiếc váy một vai màu hồng, để lộ xương quai xanh thanh tú và bầu ngực trắng ngần, nốt ruồi đen nhỏ dưới ánh nắng đặc biệt nổi bật.
“Thật trùng hợp, chỗ của Dư tiểu thư cũng có một nốt ruồi giống tôi.”
Dư Lê cũng nhìn thấy, cô không nhịn được mà siết chặt dây đeo túi.
Có Chu Khải là quả bom đã đủ phiền rồi, Ôn Chiêu Ngưng hình như cũng phát hiện ra điều gì đó.
Cô không nói gì, Ôn Chiêu Ngưng cũng không để bụng, như thể đang hàn huyên: “Tôi nghe nói lúc trước Dư tiểu thư cũng gặp phải chuyện bị xe va rồi ăn vạ vào một ngày mưa to, mới quen được anh Yến Thanh.”
Giọng Dư Lê có chút không ổn định: “Ôn tiểu thư muốn nói gì?”
“Dư tiểu thư, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô thôi. Cô còn trẻ, có lẽ anh Yến Thanh đối xử với cô tốt một chút, cô sẽ tưởng anh ấy yêu cô nhiều lắm, nhưng có lẽ, anh ấy chỉ đang tìm kiếm bóng dáng của người khác trên người cô mà thôi.”
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Dư Lê dần trắng bệch, ý cười trong mắt Ôn Chiêu Ngưng càng đậm: “Con gái vẫn nên biết tự trọng một chút, anh ấy sắp đính hôn rồi, cô cứ mập mờ đi theo anh ấy như thế cũng không ra thể thống gì, phải không?”
Chiếc Audi màu trắng lướt qua trước mặt cô, Dư Lê đứng nguyên tại chỗ, tim đập không thể chậm lại.
Ôn Chiêu Ngưng đã hoàn toàn trở về nước, Chu Khải thì ép sát từng bước, xem ra cô thật sự không thể ở lại bên cạnh Đàm Yến Thanh được nữa.
Vừa lúc cô sắp đi Tây Bắc quay phim, hai ba tháng sẽ không quay lại, cô nhân cơ hội này đề nghị chia tay, trốn thật xa, vài tháng sau có khi Đàm Yến Thanh đã quên cô rồi.
Chỉ cần không dính dáng gì đến chuyện của nam nữ chính nữa, tạm thời cô vẫn an toàn.
Cùng lắm thì cô không cần tiền chia tay nữa!
-
Tòa nhà Thương hội Bắc Thành.
Đàm Yến Thanh được mời đến tham dự buổi giao lưu, anh ngồi ở ghế chính, thản nhiên nghịch cây bút máy trong tay.
Cửa phòng họp được nhân viên kéo ra, có người đến muộn bước vào.
Anh ngẩng mắt lên nhìn, là Thẩm Dã.
Ánh mắt Đàm Yến Thanh, lần đầu tiên dừng lại trên người Thẩm Dã đủ ba phút.
Chỉ vì, anh ta đeo một chiếc cà vạt kẻ caro màu xanh navy.
