Chương 57: Em muốn bao nhiêu tiền, anh cũng có thể cho em
Dư Lê đang nằm trong lòng anh, mơ màng sắp ngủ, thì bỗng nghe anh gọi tên mình.
Giọng anh vô cùng gấp gáp, hoảng loạn, làm cô giật mình tỉnh giấc.
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người giao nhau trong đêm, trong mắt Đàm Yến Thanh vẫn còn sự kinh ngạc chưa tan.
Tay anh đang ôm eo cô bỗng siết chặt, Dư Lê đau đớn rên lên một tiếng, eo cô sắp bị anh siết gãy đến nơi!
“Anh làm sao vậy? Gặp ác mộng à?”
Người đáng gặp ác mộng là cô mới đúng, ngày nào cô cũng lo sợ, sợ có ngày bị anh ném xuống biển cho cá mập ăn thịt.
Ngực Đàm Yến Thanh phập phồng dữ dội, anh giơ tay vuốt ve khuôn mặt cô.
Mềm mại, ấm áp, vì uống rượu nên ửng hồng nhàn nhạt, như nhụy hoa đào nở trên cành vào mùa xuân.
Không giống như trong mơ, trắng bệch đến mức không chút máu.
Đầu ngón tay người đàn ông men theo gò má cô, khẽ vuốt qua sống mũi thanh tú, đôi mày đẹp đẽ, Dư Lê thấy hơi nhột, theo bản năng nhắm mắt lại.
Hàng mi dài khẽ run, lướt qua đầu ngón tay anh.
“Anh làm gì vậy?”
Dư Lê bất mãn quay mặt đi, dụi đầu vào lòng anh: “Sao trong mơ anh lại gọi em?”
Giọng cô vừa kiều vừa mềm, là âm thanh anh thích nghe nhất.
Mọi thứ hoàn toàn khác với trong mơ.
Hơi thở hỗn loạn của Đàm Yến Thanh cuối cùng cũng dần bình ổn lại.
Mơ đều là giả.
Dư Lê không biết bơi, còn hơi sợ độ cao, trước đây đưa cô ra biển chơi, cô chỉ đứng trên bãi cát dẫm nước, đào cua.
Chỗ sâu hơn một chút đều phải ôm phao bơi, kéo anh cùng đi.
Làm sao cô có thể đến vách đá ven biển được.
Hay là bị mấy tên áo đen kia cưỡng ép đưa tới?
Dù Đàm Yến Thanh vẫn luôn tự nhủ, đó chỉ là một giấc mơ giả dối mà thôi, nhưng anh vẫn không nhịn được mà phân tích mọi thứ trong giấc mơ.
Dư Lê nhận ra sự bất thường của anh, hơi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, lo lắng nhìn anh.
Trăng trên thảo nguyên đặc biệt sáng, ánh trăng trong vắt soi rõ đôi mắt hoa đào của cô, càng thêm trong trẻo, long lanh.
Đàm Yến Thanh cúi đầu, hôn lên đôi mắt cô.
-
Xe dừng trước khách sạn hôm qua, Đàm Yến Thanh đi trước, Dư Lê tò mò quan sát cách bài trí trên hành lang.
Hôm qua về muộn quá, chưa kịp ngắm kỹ.
Khách sạn này trông có vẻ đã có tuổi, trang trí theo phong cách dân tộc, rẽ qua góc, trên tường treo một cái đầu bò, làm Dư Lê sợ hãi hét lên.
Đàm Yến Thanh vội đỡ lấy eo cô, nhìn theo hướng cô, an ủi mà xoa đầu người trong lòng: “Giả thôi, chỉ là đồ trang trí theo kiểu tín ngưỡng.”
Dư Lê vừa nãy đã nhảy dựng lên, như con gấu túi bám chặt lấy anh, tay ôm chặt cổ anh: “Doạ chết em rồi, sao lại treo ở đây...”
Đàm Yến Thanh cứ thế bế cô về phòng, cười nói: “Lát nữa bảo họ gỡ xuống.”
Vào phòng, Dư Lê đang định tự xuống, thì cảm thấy một lực trên vai, trực tiếp đè cô lên cánh cửa.
“Đàm...”
Lời còn chưa dứt, người đàn ông đã hôn lên đôi môi anh đào mọng nước của cô.
Nụ hôn của anh mang theo sự mất kiểm soát mãnh liệt, ngậm lấy môi cô mút nhẹ, quấn lấy đầu lưỡi cô dây dưa, Dư Lê cả người mềm nhũn, chỉ có thể bám chặt lấy anh.
Hơi thở nóng ẩm ma sát trên môi cô, khi cô sắp thở không nổi, dần dần men xuống chiếc cổ trắng ngần, lưu lại từng dấu vết, như những cánh hoa rơi rải rác trên vai.
Đàm Yến Thanh tối nay có chút mất kiểm soát, động tác tàn nhẫn hơn mọi khi, như muốn nghiền nát cô vậy.
Giữa đêm, anh ôm cô gái đã được tắm rửa sạch sẽ đặt lại lên giường, Dư Lê đã mềm như một vũng xuân, vô tri vô giác nằm trong vòng tay anh.
Nhìn khuôn mặt ngủ ngoan ngoãn của cô, anh chợt nhớ đến lần đầu tiên ở hội sở ba năm trước.
Ngày đó, cô cũng ngoan ngoãn nằm trong lòng mình như vậy, trên người đầy dấu vết, ga giường còn vương vết máu.
Sau khi tỉnh dậy, cô trốn trong chăn, rụt rè nhìn mình.
Có lẽ vì đôi mắt đó quá trong trẻo, Đàm Yến Thanh theo bản năng hỏi cô, có muốn đi theo mình không.
Anh không phải chưa từng nghi ngờ sự khác thường của mình đêm đó, nhưng chút rượu đó không đủ để khiến anh mất đi lý trí, anh rất rõ ràng là mình chủ động kéo cô lại.
Cô cần tiền, anh cần người.
Cô cứ thế đi theo anh ba năm.
Giấc mơ kỳ lạ trên xe khiến anh không khỏi nhớ lại những chuyện trước kia.
Đàm Yến Thanh day day ấn đường, đè những suy nghĩ hỗn loạn xuống.
Vừa nhắm mắt, anh lại chợt nhớ đến hơn một tháng trước, khi còn sống ở Quân Duyệt Phủ, Dư Lê nửa đêm bị ác mộng làm tỉnh giấc.
Lúc đó, cô ấp úng, nói là mơ thấy trượt môn.
Đàm Yến Thanh thật ra không tin lắm, cô vô tâm vô phế như vậy, năm nhất trượt nhiều môn như thế cũng chưa thấy cô lo lắng.
Điều gì khiến cô sợ hãi đến vậy?
Cô có mơ thấy giống mình không?
-
Ngày hôm sau, Dư Lê ngủ đến khi tự nhiên tỉnh.
Hôm nay phân cảnh của cô vào chiều tối, lúc đó Phòng Lâm sẽ đến đón cô đi trang điểm.
Cô cọ cọ gối, lại nằm lười một lúc mới luyến tiếc mở mắt ra.
Khách sạn chỉ là phòng một phòng ngủ bình thường, cách một chiếc ghế sofa, cô thấy Đàm Yến Thanh đã ngồi trước máy tính làm việc.
Dư Lê bĩu môi, thằng đàn ông chết tiệt này sức lực còn sung mãn thật, tối qua quậy đến khuya như vậy, sáng nay vẫn có thể dậy đúng giờ làm việc.
Bất quá anh làm việc chăm chỉ kiếm tiền, cô mới có tiền tiêu.
Dư Lê trở mình trên giường một lúc, thật sự không ngủ được, mới lê dép đi ra sau lưng anh, ôm cổ anh làm nũng: “Em đói rồi.”
“Ra ngoài ăn hay gọi mang đến?”
Dư Lê hừ hừ: “Gọi mang đến đi, em không có sức, đi không nổi.”
“Đều tại anh, hại hôm nay em không ra ngoài làm việc được, anh phải bồi thường tiền công cho em.” Dư Lê nghiêm túc nói bừa.
Diễn vai tiểu yêu tinh mấy tháng rồi, bây giờ cô làm nũng đã rất thuần thục.
Đàm Yến Thanh kéo cô vào lòng: “Vậy xin hỏi, tiểu thư Dư muốn bao nhiêu tiền bồi thường?”
Dư Lê chớp chớp mắt: “Em muốn một cái ví không bao giờ tiêu hết tiền.”
Đàm Yến Thanh bất lực cong ngón tay búng nhẹ vào chóp mũi cô: “Sao em lại tham tiền như vậy?”
“Em thích tiền, không được sao?”
Lúc đầu Dư Lê đi theo anh, còn giả vờ kín đáo, nhưng bây giờ cô chỉ muốn buông thả bản thân, dù sao cô cũng là người như vậy, không chia tay thì chịu đựng đi.
Đàm Yến Thanh cúi mắt liếc cô, cô gái ngồi trên đùi anh, tóc dài xõa sau vai, trên vai cổ lộ ra những dấu vết ái muội anh để lại đêm qua.
Anh xoay người cô lại, để cô nhìn vào máy tính, hai tay ôm cô từ phía sau, mở một bản hợp đồng trên màn hình.
“Cái gì vậy?”
“Quà sinh nhật tặng sớm cho em.” Đàm Yến Thanh thản nhiên nói, “Một trường đua ngựa ở Hồng Kông đã được chuyển sang tên em.”
Dư Lê kinh ngạc trợn tròn mắt, trên màn hình ngoài hợp đồng còn có tài liệu về trường đua, thu nhập ròng năm ngoái... ba số không, sáu số không, chín số không...
Dư Lê sắp choáng váng vì số không rồi.
Cô không nhịn được bấm vào lòng bàn tay, giọng nói lắp bắp: “Cho... cho em? Thật... thật cho em?”
“Còn có thể giả sao?” Đàm Yến Thanh đặt cằm lên vai cô, nghiêng đầu hôn lên má cô, “Ngoan ngoãn ở bên anh, em muốn bao nhiêu tiền, anh cũng có thể cho em.”
Dư Lê buột miệng: “Vậy sau khi chia tay cũng là của em sao?”
Đàm Yến Thanh lập tức trầm mặt xuống: “Sau khi chia tay, anh sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi.”
Dư Lê: “...” Thật tàn nhẫn.
Vậy thì cô sao dám dùng.
“Keo kiệt.” Dư Lê hừ một tiếng, cầm chuột lướt lên lướt xuống tùy ý, xem hợp đồng.
Lướt xuống tận cùng, cô thấy email đính kèm hợp đồng được gửi lúc ba giờ sáng.
“Ba giờ sáng mà nhân viên của anh vẫn còn làm việc à?” Cô lẩm bẩm, “Liều mạng như vậy, cũng không sợ đột tử...”
Đàm Yến Thanh hiển nhiên vì câu nói vừa rồi của cô mà tâm trạng rất tệ, lạnh lùng nói: “Sợ chết thì đừng làm, nhiều người muốn làm lắm.”
Dư Lê há hốc mồm.
Đúng là một tên tư bản vô tình, khó trách anh ta giàu như vậy.
