Chương 66: Đi Gặp Bà Nội Anh
Rời khỏi Thanh Hải hôm đó là một ngày nắng đẹp. Dư Lê ngủ một giấc trên máy bay riêng, tỉnh dậy liền tò mò áp mặt vào cửa sổ hỏi:
“Chúng ta không về Bắc Thành sao?”
Đàm Yến Thanh thản nhiên móc lấy thắt lưng cô, kéo người vào lòng: “Đưa em đến Hồng Kông chơi hai ngày, tiện thể gặp một người.”
“Ai vậy?”
“Đến nơi em sẽ biết.”
Dư Lê thầm chê anh làm ra vẻ thần bí.
Đàm Yến Thanh chỉ cười xoa đầu cô, rồi tiếp tục làm việc trên máy tính.
Dư Lê thấy hơi chán, cô ngồi bệt xuống thảm, gọi tiếp viên mang lên hai phần kem dâu tây. Đồ ăn trái mùa thế này khiến người ta thấy vui vẻ hẳn.
Đang ăn ngon lành, bỗng có người bóp gáy cô, giống hệt cách cô hay bóp con mèo trắng, khống chế động tác của cô.
Dư Lê còn ngậm kem trong miệng, ấp úng hỏi: “Làm gì vậy?”
“Mùa nào rồi còn ăn kem.”
Đàm Yến Thanh liếc tiếp viên đang đứng chờ ở đằng xa, người đó vội vàng tiến tới thu đi phần kem còn hơn nửa.
Dư Lê bất mãn oán trách: “Sao anh độc đoán thế?”
Đàm Yến Thanh nhấc bổng cô lên, ôm vào lòng, đầu ngón tay mang ý trừng phạt vuốt dọc từ eo lên bụng, xoa xoa cái bụng phẳng lì: “Lại quên lúc kêu đau bụng rồi à?”
“Đau thì kệ.”
Dư Lê đã bỏ mặc chuyện đau bụng kinh, uống bao nhiêu thuốc cũng chẳng khỏi, giờ chẳng buồn quan tâm nữa.
Đàm Yến Thanh bất lực lau khóe miệng cô: “Cứ quậy đi.”
Chưa kịp để Dư Lê cãi lại, anh đã trực tiếp bóp cằm cô, nụ hôn nóng bỏng và gấp gáp rơi xuống.
Vị kem dâu ngọt ngào lan tỏa, thoang thoảng hòa quyện với hương thơm của cô, vừa thơm vừa mềm, anh hôn mãi vẫn thấy chưa đủ, bèn đè cô vào góc sofa, mặc sức chiếm đoạt.
Máy bay đã bắt đầu hạ cánh, cú chao đảo mạnh khi chạm đất kéo cả hai ra khỏi cơn mê đắm.
Đàm Yến Thanh hơi buông cô ra, áp môi mình lên môi cô hôn nhẹ, trấn tĩnh lại sự khác thường trong cơ thể.
Dư Lê ngây người nằm dưới anh, đôi mắt mê ly ửng đỏ, chóp mũi nhỏ phập phồng hít lấy không khí.
Đàm Yến Thanh bế cô ngồi dậy, vuốt lại mái tóc dài rối xù, rồi quấn khăn choàng lên vai: “Đến nơi rồi.”
Chân Dư Lê mềm nhũn, cuối cùng vẫn để anh bế xuống máy bay.
-
Nơi Đàm Yến Thanh nghỉ chân không phải khách sạn, mà là một căn biệt thự tư nhân trên đỉnh Thái Bình Sơn.
Dư Lê đứng trước cửa sổ sát đất, ngắm nhìn ánh đèn vạn nhà trên đảo Hồng Kông, một cảnh tượng mà trước đây cô không dám mơ tới.
Đi theo Đàm Yến Thanh, cuộc sống của cô đã thay đổi hoàn toàn.
Trong góc tầm mắt là những chiếc hộp chất thành đống dưới sàn, đều được gửi đến vào buổi chiều, toàn là túi xách hàng hiệu và quần áo đẹp cô thích.
Giờ nhìn lại, trong lòng cô chỉ thấy bình thản, không còn sự hưng phấn như trước.
Cô quay đầu tìm Đàm Yến Thanh, thì thấy anh đang đứng bên cửa sổ phía đối diện, nói chuyện với Văn Tranh. Phía sau anh là cảnh cảng Victoria rực rỡ ánh đèn, dưới ánh sáng chập chờn, gương mặt nghiêng thẳng tắp của người đàn ông càng thêm tuấn tú.
Đàm Yến Thanh không để ý đến ánh nhìn của cô, anh liếc Văn Tranh: “Dạo này cậu ở Hồng Kông à?”
“Ừ, làm chút việc ở đây.”
Văn Tranh dựa vào quầy bar hút thuốc, vừa nói vừa tán tỉnh cô bồ đi cùng.
Anh ta là người trẻ tuổi nhất trong nhóm, cũng là kẻ liều lĩnh nhất. Đàm Yến Thanh không yên tâm hỏi: “Làm gì?”
Văn Tranh đẩy cô bồ ra, hạ giọng: “Mua lại ba nhà máy dược phẩm.”
Ánh mắt Đàm Yến Thanh lạnh đi: “Thứ không nên đụng thì đừng có đụng.”
“Anh Ba yên tâm, quan hệ đã lo xong hết rồi, không sao đâu.”
Biết Đàm Yến Thanh cẩn thận, chắc chắn sẽ không đồng ý, Văn Tranh nhất thời không dám nói thẳng nhà máy dược phẩm của mình đang sản xuất thứ gì, chỉ giải thích mập mờ cho qua, rồi thuận tay cầm ly rượu uống vài ngụm với cô bồ, đánh trống lảng.
Đàm Yến Thanh chẳng buồn nhúng tay vào chuyện của anh ta, đưa tay day day ấn đường, quay đầu liền thấy Dư Lê đang nhìn mình.
Anh đi tới, hôn lên má cô: “Mệt à?”
“Cũng tạm.”
Người đàn ông liếc đống túi chưa mở dưới sàn: “Không thích à?”
“Thích chứ.”
Dư Lê nghiêng đầu nhìn anh, chợt có một khoảnh khắc rất muốn hỏi, anh không muốn chia tay, vậy anh có cưới cô không?
Môi khẽ động, cuối cùng vẫn không hỏi ra lời.
Văn Tranh không ở lại lâu, ăn xong bữa cơm liền rời đi.
Sau bữa tối, Đàm Yến Thanh nắm tay Dư Lê đi ra khỏi biệt thự, dạo bước trên đường Plunkett. Dư Lê tò mò nhìn ngó xung quanh.
“Đằng kia là đài quan sát Linh Cao Các, có cáp treo để xuống núi.”
“Vậy lúc lên sao chúng ta không ngồi cáp treo?”
Đàm Yến Thanh bật cười: “Khu quan sát đông khách du lịch, cáp treo là để họ đi, còn khu sau này họ không vào được.”
Dư Lê “ồ” một tiếng, lại hỏi: “Vậy giờ chúng ta đi đâu?”
“Đi gặp bà nội anh.”
“Cái gì?” Dư Lê suýt nữa giật tay ra, “Anh đưa em đi gặp bà nội anh á? Em... sao em có thể đi gặp...”
“Sao lại không thể?”
Đàm Yến Thanh ôm lấy cô gái đang muốn bỏ chạy, thì thầm bên tai: “Bà nội anh sức khỏe không tốt, mấy năm trước đã chuyển đến đây sống, năm nào anh cũng đến thăm bà.”
Dư Lê ngồi không yên, trong lòng thật sự không hiểu anh có ý gì.
Ai lại đưa tình nhân đi gặp người lớn chứ?
Đến lúc đó cô phải nói chuyện với cụ thế nào? Nói rằng cô là người tình được cháu trai cụ bao nuôi ư?
Dư Lê sắp phát điên.
Đàm Yến Thanh nhận ra sự bất an của cô, khẽ nhíu mày, siết tay cô chặt hơn: “Em là bạn gái anh, đến rồi thì chẳng lẽ không nên đi gặp người lớn sao?”
Hàng mi Dư Lê run rẩy: “Bạn... bạn gái?”
Đàm Yến Thanh hỏi ngược lại: “Chẳng phải sao? Trước đó có người chạy đến nhà anh, dọa bảo vệ rằng mình là bạn gái anh còn gì.”
Dư Lê ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác.
Nhưng trong lòng cô vẫn không nghĩ Đàm Yến Thanh thật sự coi cô là bạn gái. Yêu đương nghiêm túc đâu phải như bọn họ, chắc là sợ bà giục cưới nên mới dẫn cô đến để đối phó cho xong chuyện.
Dư Lê thà nghĩ vậy, trong lòng mới không áp lực.
Đến trước một biệt thự châu Âu tông trắng, người giúp việc kéo cổng, vui mừng nói: “Cậu Ba?”
Đàm Yến Thanh cười: “Bà nội có nhà không?”
“Có ạ, bà cụ đang cho cá ăn ở sân sau.”
Hai người xuyên qua khu vườn, từ xa đã thấy một bà lão ngồi trên xe lăn, đang rải thức ăn cho cá xuống ao.
Người giúp việc: “Bà cụ, cậu Ba đến rồi ạ.”
Dư Lê nhận ra bà lão có vẻ không còn minh mẫn, nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc lâu, mãi đến khi Đàm Yến Thanh bước tới trước mặt, nửa ngồi xổm xuống, bà mới như chợt nhận ra, đưa tay sờ mặt anh, nói vài câu gì đó.
Dư Lê không hiểu, người giúp việc giải thích bên cạnh: “Bà cụ là người Quảng Đông, hai năm nay bệnh nặng, sớm quên mất tiếng phổ thông nói thế nào rồi.”
Dư Lê gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Bà lão lại nói thêm vài câu, bỗng quay đầu nhìn cô. Dư Lê vội nở một nụ cười ngọt ngào.
Bà lão vẫy tay, Dư Lê nhìn Đàm Yến Thanh, thấy anh gật đầu mới đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh anh trước mặt bà.
Bà lão cũng xoa đầu cô, vừa cười vừa nói.
Dư Lê không nghe hiểu, tò mò khẽ hỏi: “Bà nói gì vậy?”
Khóe môi Đàm Yến Thanh cong lên một nụ cười, cúi người thì thầm bên tai cô: “Bà hỏi khi nào thì dẫn tám đứa chắt đến gặp bà?”
Dư Lê sụp đổ.
A a a! Cái trò tám đứa con này không qua được nữa sao!
Đầu cô nóng lên, buột miệng nói: “Anh có nhiều tinh trùng đến thế à?”
