Chương 73: Nếu anh chê em không đủ ngoan, thì để em đi!
Đến Trung Thành, Khâu Lỗi viện cớ đi vệ sinh, Quý Hành được thư ký dẫn vào văn phòng. Thấy cửa không đóng, cậu giơ tay định gõ.
Nhưng khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, tay cậu như đông cứng giữa không trung, tiến không được, lùi cũng không xong.
Dư Lê không biết phía sau có người, nhưng cô nhớ lúc vào không đóng cửa, liền đưa tay đẩy anh ra. Đàm Yến Thanh một tay bắt chéo hai cổ tay cô ra sau lưng, đỡ eo cô ngồi dậy, để cô ngồi vắt ngang trên đùi anh.
Anh nâng mặt cô lên, hôn rất mạnh, cố tình phát ra tiếng nước nhớp nháp.
Dư Lê bị hôn đến tê cả chân lưỡi, cảm nhận bàn tay nóng bỏng của anh luồn vào trong áo len, cô nghẹn ngào muốn tránh.
“Không… không được…”
Dư Lê vất vả lắm mới nghiêng đầu sang, lại bị anh bóp cằm hôn tiếp, người đàn ông mơ hồ hỏi: “Sao lại không được?”
“Đây là văn phòng…”
Đàm Yến Thanh cười một tiếng: “Có phải chưa từng làm đâu.”
“Em quên rồi à, mùa đông năm ngoái, trên cái bàn đó, em còn chê lạnh quá, cứng quá…”
“Huống chi, em nói xem, mấy ngày nay, có phải anh về đến nhà là em đã ngủ rồi không? Bao nhiêu ngày rồi chưa làm?”
Mặt Dư Lê nóng bừng, cô hé môi thở dốc, đôi mắt đào hoa ướt át, đuôi mắt ửng đỏ thẹn thùng.
Đàm Yến Thanh lau vệt nước bên khóe miệng cho cô, liếc nhìn ra ngoài cửa một cách hờ hững, rồi lại hôn cô lần nữa.
Giữa lúc hai người đang quấn quýt, Lâm Thành tính giờ từ phòng thư ký bước ra, thấy bóng dáng cứng đờ ngoài cửa, kinh ngạc lên tiếng:
“Ơ, sao cậu đứng đây? Phòng họp ở đằng kia.”
Lời của Lâm Thành rõ ràng lọt vào tai, Dư Lê giật mình, vội đẩy Đàm Yến Thanh ra, quay đầu lại thì đối diện với ánh mắt lúng túng, khó tin của Quý Hành.
Máu trong người Dư Lê như đông cứng lại.
Cô là sinh viên chưa tốt nghiệp, ở bên cạnh một người đàn ông thành đạt như Đàm Yến Thanh, ai cũng nhìn ra giữa hai người là quan hệ gì.
Cô không phải không biết trường có nhiều lời đồn, nhưng dù lời đồn có nhiều đến đâu, cũng không khó xử bằng việc bị bắt gặp tại trận thế này.
Dư Lê vô thức siết chặt đầu ngón tay, nắm chặt cổ áo sơ mi của người đàn ông.
Đàm Yến Thanh không hề có vẻ ngượng ngùng khi bị bắt gặp, anh một tay ôm eo cô, lười nhác lên tiếng: “Có chuyện gì?”
Lâm Thành nghiêm túc: “Sếp Đàm, là tổng giám đốc Khâu của Tinh Diệu mang kế hoạch đến, bàn với giám đốc Mã về chuyện góp vốn vào hệ thống rạp chiếu châu Âu.”
“Mang vào xem.”
Lâm Thành ra hiệu, ý bảo Quý Hành vào.
Dư Lê giãy giụa muốn xuống khỏi người Đàm Yến Thanh, tư thế này quá thân mật.
Ai ngờ cánh tay người đàn ông siết chặt: “Không phải bạn học của em sao? Cho cậu ta vào ngồi một lát, uống tách trà rồi đi.”
Dư Lê nghiến răng, hạ giọng: “Không cần.”
Tay Quý Hành cầm túi hồ sơ run lên, chân như đeo đá, mấy bước ngắn ngủi mà cậu như đi rất lâu.
“Sếp… sếp Đàm, mời ông xem qua.”
Đàm Yến Thanh tuy ngồi đó, nhưng ánh mắt tự mang uy thế từ trên nhìn xuống, anh lạnh nhạt quan sát Quý Hành một lượt, rồi hất cằm bảo cậu để lên bàn.
Quý Hành máy móc làm theo, nuốt nước bọt khô khốc: “Nếu ông không có gì dặn dò, tôi xin phép đi trước.”
Đàm Yến Thanh không nói gì, Lâm Thành hiểu ý dẫn người ra ngoài.
Cửa văn phòng đóng lại, bên trong bầu không khí im lặng đến ngột ngạt.
Dư Lê giận dữ nhìn anh: “Anh cố ý.”
Sao Quý Hành có thể vô duyên vô cớ xuất hiện ở đây, chính là anh cố tình bày ra để cậu ta nhìn thấy.
Đàm Yến Thanh gác tay lên lưng ghế sofa: “Cố ý thì sao?”
“Anh bị bệnh à?” Dư Lê nổi giận, đẩy anh ra đứng dậy, “Cậu ấy đang thực tập ở Tinh Diệu, còn là đàn anh của em, nếu cậu ấy truyền chuyện này ra ngoài thì sao?”
“Nếu chỉ số thông minh của cậu ta thấp như vậy, tôi phải nghi ngờ làm sao cậu ta thi đỗ Học viện Điện ảnh.”
Giọng Đàm Yến Thanh lạnh lẽo: “Đây là lần thứ mấy rồi? Tôi đã nói bao lần rồi, bớt qua lại với những kẻ không ra gì đó đi, em có để lời tôi vào lòng không?”
“Em qua lại với cậu ta thế nào? Cư dân mạng muốn nói bậy thì em có cách gì, chẳng lẽ em còn có thể chạy theo đường mạng để bịt miệng họ à?”
Dư Lê cảm thấy sự chiếm hữu của anh thật vô lý.
Cô quay người định đi.
“Đứng lại.” Đôi mắt bình tĩnh của Đàm Yến Thanh ẩn chứa vài phần âm trầm, anh nhìn bóng lưng cô, giọng nói lạnh buốt, “Dư Lê, tôi thương em, cưng chiều em, bây giờ em vì một người ngoài mà giận dỗi với tôi?”
“Em đừng quên thân phận của mình, em là phụ nữ của tôi…”
Một cỗ giận dữ dâng lên, Dư Lê quay người, liều mạng cắt ngang lời anh: “Em không quên, anh chỉ muốn nói em được anh bao nuôi, phải nghe lời anh mọi thứ đúng không?”
“Em còn chưa đủ ngoan sao? Nếu anh chê em không đủ ngoan, thì để em đi!”
Ánh mắt Đàm Yến Thanh đột nhiên tối sầm, anh đứng bật dậy, dường như không tin Dư Lê lại có suy nghĩ như vậy.
Anh tức đến mức nói năng hàm hồ: “Từ lúc về từ Hồng Kông, em đã tránh né tôi, ngày nào cũng kiếm cớ bận rộn để ở Tinh Diệu, rốt cuộc là bận, hay là ở đó có người em muốn gặp?”
“Chẳng lẽ Quý Hành là người tốt sao? Cậu ta thấy em ở bên tôi, một câu cũng không dám nói, tôi chỉ muốn em nhìn rõ bộ mặt thật của một người đàn ông, đừng ra khỏi cửa này là bị người ta lừa gạt.”
Dư Lê nghiêng đầu, mu bàn tay lau mạnh nước mắt: “Anh muốn nghĩ sao thì nghĩ.”
“Xem ra em muốn tôi xử lý cậu ta.”
Ánh mắt Đàm Yến Thanh lạnh lùng và tàn nhẫn, anh nhìn gương mặt tái nhợt của cô gái, từng bước tiến lại gần: “Ở cái thành phố này, có đủ cách để một người biến mất không một dấu vết.”
Lời anh nói khiến Dư Lê lạnh toát cả người, như một con rắn độc quấn chặt lấy cô, hơi lạnh lan dọc sống lưng.
Đây mới là bản chất của anh, chọc giận anh, anh sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Giống như trong cốt truyện, khiến cô biến mất vậy.
Dư Lê loạng choạng lùi lại, thân hình lảo đảo, khi Đàm Yến Thanh đưa tay định đỡ, cô theo bản năng hất tay anh ra, quay người chạy mất.
Đàm Yến Thanh đứng trong văn phòng trống trải, giữa mày đầy vẻ bực bội.
Anh giơ tay day day trán, gọi điện cho Lâm Thành: “Đưa cô ấy về.”
-
Tám giờ tối.
Văn phòng vẫn sáng đèn, Lâm Thành nhìn đồng hồ, đứng ngoài cửa gõ cửa.
“Sếp Đàm, đã tám giờ rồi, cần tôi chuẩn bị xe không?”
Bình thường nếu không có tiệc tùng hay việc gì quá gấp, Đàm Yến Thanh thường tan làm vào giờ này.
Đàm Yến Thanh mở mắt, bên cạnh anh là hai chai rượu đã cạn đáy, chỉ có vị rượu mạnh mới có thể miễn cưỡng đè nén ngọn lửa giận đang bốc lên trong lồng ngực.
Lâm Thành thấy vậy, cân nhắc rồi nói: “Sếp Đàm, hôm nay khi tôi đưa cô Dư về, cô ấy không hề quan tâm nhiều đến anh Quý.”
“Chuyện trên mạng đều không đáng tin, cư dân mạng chỉ thích xem náo nhiệt, ông không cần để tâm.”
Đàm Yến Thanh ngẩng mắt nhìn bóng mình trong cửa kính, sự u ám trong mắt như màn đêm ngoài cửa sổ, đậm đặc đến mức không tan đi.
“Tôi biết.”
Một lúc lâu, Lâm Thành nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của người đàn ông, nhưng không có câu tiếp theo.
Đàm Yến Thanh không giải thích thêm.
Anh phiền chán Quý Hành, Quý Hành không hề uy hiếp gì đến anh, nhưng cứ như con muỗi vo ve bên tai thì cũng rất phiền.
Anh biết rõ Dư Lê sẽ không thật sự để mắt đến Quý Hành, với loại người như Quý Hành, một tháng kiếm được còn không đủ số tiền cô tiêu trong một ngày, loại kiến hôi này, giải quyết dễ như trở bàn tay.
Thứ khiến anh khó chịu là thái độ của Dư Lê.
Vì những người không liên quan mà giận anh, trong lòng cô, rốt cuộc anh chiếm bao nhiêu phần?
