Chương 8: Nhà ai lại có kiểu kim chủ biến thái thế này?
“Ngồi yên.” Đàm Yến Thanh nghiêm túc sửa bài cho cô, vẽ những dấu gạch chéo thật to lên những chỗ sai.
Dư Lê cau mày, anh ta chơi thật à?
Cô áy náy cọ má vào người anh: “Em có vẻ không có năng khiếu học tiếng Anh…”
“Chẳng lẽ môn khác em có năng khiếu?”
Dư Lê: “……”
Đàm Yến Thanh liếc cô: “Ngồi xuống, xem lại những chỗ sai đi.”
Anh vòng tay qua vai cô gái, cầm tay cô sửa bài, giọng trầm thấp vang bên tai: “Câu này phải làm thế này…”
Hơi thở nóng rẫy của người đàn ông làm vành tai cô tê rần, Dư Lê thẫn thờ nghĩ, nhà ai lại có kiểu kim chủ biến thái thế này?
Lại dùng tiếng Anh để hành hạ tình nhân nhỏ.
“Nghe hiểu chưa?”
“Hả?” Dư Lê hoàn hồn, ngây thơ nhìn anh.
Khoảng cách quá gần, trong đôi mắt đen láy của người đàn ông phản chiếu khuôn mặt cô, tạo cảm giác như anh chỉ có mỗi cô trong mắt.
Tim Dư Lê lỡ nhịp.
Cô vội cụp mắt xuống, chuyên tâm sửa bài.
Nghĩ gì vậy? Điều tối kỵ đầu tiên của chim hoàng yến chính là động lòng với kim chủ.
Cô chỉ được yêu tiền của anh, tuyệt đối không được yêu con người anh.
Thấy cô cuối cùng cũng chịu yên phận, Đàm Yến Thanh bắt đầu làm việc trên máy tính.
Thư phòng nhất thời trở nên yên tĩnh, Dư Lê bị ép học cả ngày, kiến thức theo một cách kỳ lạ nào đó chui vào đầu.
Làm xong một tờ đề, cô ném bút đi, mắt sáng lên, đây chẳng phải là cơ hội tốt để làm nũng vô lý sao?
Cô quay đầu lại, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông.
Dư Lê cắn môi đầy oán trách: “Em viết đến mỏi cả tay, em không học nữa!”
“Ừm, hôm nay không cần học nữa.”
Dư Lê khó hiểu, sao không theo kế hoạch gì cả?
Đáng lẽ anh ta nên dạy dỗ cô, rồi cô sẽ cãi lại, thế là thuận lý thành chương cãi nhau một trận.
Dư Lê chớp mắt mơ hồ, còn chưa nghĩ ra bước tiếp theo, đã bị người đàn ông kéo vào lòng.
Đôi môi nóng bỏng áp vào bên cổ cô, bàn tay thô ráp của người đàn ông đã luồn từ gấu áo ở nhà vào trong, nhẹ nhàng nắm lấy…
“Ưm!” Dư Lê ngửa cổ rên khẽ, cô vò đầu bứt tóc anh, “Em thấy em có thể học thêm một chút nữa!”
“Học kết hợp với nghỉ ngơi mới tiến bộ được.”
Đàm Yến Thanh thong thả cởi đồ của cô, ánh nắng chiều xuyên qua cửa kính, chiếu lên thân thể trắng nõn của cô gái.
Dư Lê học cả ngày, mệt muốn chết, chẳng muốn làm gì với anh cả, cô ôm chặt bộ đồ cuối cùng trên người: “Em không muốn.”
Động tác của Đàm Yến Thanh khựng lại.
Anh nhướng mày, trong mắt thoáng chút ngạc nhiên, cảm thấy dạo này cô có vẻ to gan hơn, trước đây cô đâu dám từ chối anh.
Cô không muốn, anh cũng lười ép.
Đàm Yến Thanh buông cô ra, ngồi lại ghế, nói với giọng không mặn không nhạt: “Vậy còn cố tình trêu anh?”
Dư Lê phản bác to: “Em không có! Anh gọi là ‘người xấu nhìn gì cũng thấy xấu’.”
Người đàn ông bóp cằm cô: “Bây giờ em to gan rồi đấy, dám cãi lại anh à?”
Đối diện với đôi mắt sâu thẳm bình tĩnh của anh, Dư Lê lập tức mềm nhũn, ngậm miệng lại.
Ánh mắt Đàm Yến Thanh thoải mái đánh giá cô, không biết đang nghĩ gì.
Vài phút sau, anh mới vỗ má cô: “Ra ngoài.”
Dư Lê vội vàng mặc quần áo, ôm sách chạy mất.
Tự nhiên cũng không để ý, ánh mắt đầy ẩn ý phía sau.
-
Nhà họ Trịnh.
Trịnh Mi Mi ngồi trước bàn trang điểm, ôm má sưng đỏ, ném đồ trang điểm vỡ tan tành.
Mẹ Trịnh gõ cửa bên ngoài: “Mi Mi, bố con cũng không cố ý, hôm qua là dịp lớn như vậy, con đi gây sự với phụ nữ của Đàm Yến Thanh, bố con cũng phải làm ra vẻ chứ.”
Trịnh Mi Mi chườm đá lên má, khóc to: “Vậy người ta đi rồi, sao bố còn đánh con?”
Mẹ Trịnh thở dài: “Bố con cũng nhất thời tức giận quá mà.”
“Vốn tưởng Đàm Yến Thanh đã đến thì nên xóa bỏ hiềm khích, ai ngờ anh ta lại tàn nhẫn như vậy, đem chuyện của anh con bêu rếu khắp nơi.”
Mẹ Trịnh không dám nói cho cô biết, từ tối qua đến giờ, bà và Trịnh Bang Nghiệp đã nhận vô số cuộc gọi kiểu an ủi nhưng thực chất là xem kịch vui.
Họ làm nghề y, giới hạn chỉ có vậy, lợi nhuận cũng chỉ có vậy, bình thường thì kêu anh em thân thiết, nhưng khi gặp chuyện thì chỉ mong nhanh chóng giẫm thêm vài cái, tốt nhất là giẫm chết nhà họ Trịnh, để người khác có phần.
Chuyện làm ăn thì Trịnh Mi Mi không hiểu, cô vừa khóc vừa lăn lộn: “Con ghét bố lắm! Bố làm con mất mặt quá, bây giờ ai cũng cười chê con!”
Mẹ Trịnh khuyên nhủ: “Mi Mi, con nghĩ mà xem, trước đây bố con có phải là người thương con nhất không? Ông ấy chưa từng nói nặng lời với con, hôm qua chỉ là để cho Đàm Yến Thanh nguôi giận thôi, con đừng chấp nhặt với bố, được không?”
Trịnh Mi Mi hừ một tiếng, Trịnh Bang Nghiệp trước đây quả thực rất thương cô, nếu không thì cô cũng không bị nuông chiều thành ra như thế này.
Mẹ Trịnh khuyên thêm một lúc, đợi khi Trịnh Mi Mi bình tĩnh lại rồi mới rời đi.
Trịnh Mi Mi vẫn không nuốt trôi cục tức này, hôm qua nhà họ Trịnh bọn họ quả thực đã trở thành trò cười cho cả nước, tất cả đều tại con tiện nhân Dư Lê đó.
Cô lấy điện thoại ra gọi ngay.
Điện thoại vừa kết nối, Trịnh Mi Mi liền khóc: “Chị Ôn, khi nào chị về vậy? Chị không ở đây, em bị cái đồ giả kia bắt nạt đến mức không ngóc đầu lên được!”
Berlin lúc này vẫn là buổi sáng, Ôn Chiêu Ngưng đứng bên cửa sổ uống nước ấm, dịu dàng hỏi: “Mi Mi, xảy ra chuyện gì thế? Đồ giả gì cơ? Ai bắt nạt em?”
Trịnh Mi Mi thêm mắm thêm muối: “Còn ai ngoài cô tình nhân nhỏ bên cạnh Đàm Yến Thanh, kiêu ngạo hống hách, ngay cả em cũng không để vào mắt.”
“Bọn em cãi nhau một trận, anh ta lại bắt em xin lỗi con tiện nhân đó, còn đem chuyện của anh em truyền ra ngoài…”
Ôn Chiêu Ngưng lặng lẽ lắng nghe, vẻ mặt hơi cứng lại, các đốt ngón tay cầm điện thoại không khỏi siết chặt.
Cô nghe thấy giọng mình vẫn bình tĩnh: “Yến Thanh vốn là người rất bảo vệ người của mình, em đã biết đó là người bên cạnh anh ấy thì nên nhẫn nhịn một chút.”
Trịnh Mi Mi thấy cô bình tĩnh như vậy, không thể tin nổi: “Chị Ôn, chị không tức giận sao? Rõ ràng trước đây chị và Đàm Yến Thanh mới là một đôi.”
Ôn Chiêu Ngưng nhẹ giọng nói: “Yến Thanh đã hai mươi tám rồi, chị không ở bên cạnh anh ấy, ở tuổi và địa vị này, có vài người phụ nữ cũng là chuyện bình thường.”
Trịnh Mi Mi tức giận bất bình: “Nhưng người phụ nữ đó không phải hạng vừa đâu, em thấy cô ta cố tình học đòi chị, làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy, lại gặp nhau trong ngày mưa, lại có nốt ruồi trên xương quai xanh, vị trí y hệt.”
Ôn Chiêu Ngưng nhíu mày, cố nén sự khó chịu trong lòng: “Thật sao? Có lẽ thật sự là trùng hợp…”
“Chị Ôn, dù sao chị cũng đã tốt nghiệp rồi, mau về sớm đi, không thì đúng là bị con hồ ly tinh đó cướp mất người đàn ông của chị đấy.”
Ôn Chiêu Ngưng hít một hơi thật sâu: “Được rồi, cảm ơn em đã quan tâm, chị tin Yến Thanh, anh ấy tự có chừng mực.”
Cúp máy, vẻ ôn hòa trên mặt Ôn Chiêu Ngưng biến mất không còn một mảnh.
Cô chống hai tay lên bệ cửa sổ, móng tay bấu chặt vào mép cửa.
Không thể nào, năm đó Đàm Yến Thanh yêu cô như vậy, sao có thể đổi lòng?
Chẳng qua chỉ vì mấy năm nay cô không ở bên cạnh, anh tìm một người giống cô để an ủi mà thôi.
Đợi cô trở về, anh vẫn là của cô.
