Chương 98: Chính anh nói chỉ coi tôi là trò tiêu khiển thôi mà!
Anh hôn vô cùng nhẹ nhàng, dịu dàng như mưa xuân, khơi gợi giác quan của cô.
Dư Lê run rẩy không chịu nổi, anh quá rõ cách làm cô động tình.
Nhưng chỉ trong chốc lát, nụ hôn nóng bỏng bỗng trở nên dữ dội, từ mưa phùn biến thành mưa to gió lớn, hơi thở của anh bao trùm khắp nơi, kéo cô chìm đắm trong đó không lối thoát.
“Đừng...”
Dư Lê khó khăn lắm mới có cơ hội thở, giọng run rẩy, lời từ chối lại ngọt ngào như trái cây tẩm đường.
Bàn tay Đàm Yến Thanh luồn vào dưới tà váy màu mơ, đầu ngón tay chạm vào làn da mát lạnh, mịn màng của cô, cảm nhận cơ thể cô nóng dần lên dưới tay anh.
“Rách——” một tiếng, chiếc váy ngủ biến thành hai mảnh vải vụn bị ném xuống đất.
Trong đại sảnh rộng lớn vang lên tiếng hôn môi, tiếng thở dốc nghe nhớp nháp, dồn dập, quấn quýt, vang lên rồi dội lại từ những ô kính màu, dường như cả tòa lâu đài đều vang vọng.
Dư Lê vặn vẹo cơ thể: “Đồ khốn! Tôi không muốn làm với anh!”
Đàm Yến Thanh hôn đi những giọt nước mắt sinh lý nơi khóe mắt cô, nghe tiếng mắng chửi chẳng có chút uy hiếp nào của cô, ngón tay anh ấn lên môi cô, ra hiệu im lặng.
“Lê Lê, mắn thêm câu nữa, tôi không ngại dùng thứ gì đó để bịt miệng em đâu.”
Ngón tay thon dài khẽ cạy răng cô, đè lên chiếc lưỡi nhỏ, thăm dò vào sâu bên trong: “Nông thế này, em xác định muốn thử sao?”
Dư Lê không kìm được cảm giác buồn nôn, bất lực ngửa cổ, nhìn anh với ánh mắt đáng thương.
Đàm Yến Thanh lúc này mới rút tay về.
Cô lập tức ngậm chặt miệng.
“Mấy ngày nay, có nhớ tôi không?” Hơi thở Đàm Yến Thanh dần trở nên nặng nề, “Chỉ một khoảnh khắc thôi, có nhớ tôi không?”
Dư Lê biết lúc này cô nên tỏ ra yếu đuối, như mỗi lần chọc giận anh trước đây, chỉ cần cô ngoan ngoãn làm nũng, anh cũng sẽ không thật sự nổi giận với cô.
Nhưng lúc này cô không muốn tỏ ra yếu đuối.
Rõ ràng cô không sai, chính anh là người nói với mẹ anh rằng chỉ coi cô là trò tiêu khiển.
Anh còn chẳng nghĩ đến tương lai của hai người, dựa vào đâu mà không cho cô rời đi.
Đôi mắt Dư Lê ngấn lệ, xấu hổ và tức giận quay đầu đi: “Tôi không hề nhớ anh, tôi đã muốn rời xa anh từ lâu rồi!”
“Từ trước khi đi Thanh Hải, tôi đã không còn ý định ở bên anh nữa, chúng ta không hợp! Không hợp! Không hợp!”
Đàm Yến Thanh nhắm mắt lại, áp trán vào trán cô, cười tự giễu: “Không hợp...”
Anh đột ngột đứng dậy, ôm cô từ phía sau, bước từng bước trong đại sảnh rộng lớn, Dư Lê ngả người ra sau, dựa vào vai anh, nức nở không thành tiếng.
“Anh đừng đi nữa... dừng lại...”
Đàm Yến Thanh cụp mắt xuống, ngắm nhìn gương mặt ửng hồng vì động tình của cô, ngón tay gạt mái tóc dài của cô, đưa cô đến trước một tấm gương.
Tấm gương rất cao, có thể chiếu rõ bộ dạng hỗn loạn của hai người lúc này.
Bàn tay Đàm Yến Thanh vuốt ve bụng dưới phẳng lặng của cô, nhẹ nhàng ấn vào chỗ hơi nhô lên ở giữa.
Anh nghe thấy cô gái khẽ rên một tiếng, mỉm cười nhạt: “Em thấy không, chúng ta rất hợp mà?”
“Chỗ này, rất vừa với hình dáng của tôi.”
Cổ họng Dư Lê trào ra những tiếng nức nở đứt quãng, đáng thương, cô nhắm chặt mắt không muốn nhìn, trong bóng tối, mọi giác quan lại bị anh nuốt chửng.
Ý thức dần mơ hồ.
Cô dường như nghe thấy người đàn ông vùi đầu vào cổ cô, thì thầm như cầu xin: “Đừng rời xa tôi...”
“Thả em đi, chi bằng giết tôi đi...”
-
Dư Lê không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Lần nữa mở mắt ra, cô đã trở lại căn phòng ngủ đêm qua.
Ánh nắng từ ngoài rèm chiếu vào, có ánh sáng, cô mới nhìn rõ, nội thất trong phòng theo phong cách châu Âu, giấy dán tường hoa văn màu trắng kem, trên giường bốn cọc có đệm màu hồng nhạt mềm mại, các cột trụ chạm khắc nâng đỡ những lớp màn voan, bày trí rất mộng mơ và ấm áp.
Cơ thể cô rất sạch sẽ, không có cảm giác khó chịu nào.
Dư Lê ngây người nằm trên giường một lúc lâu, cô không thể tin được, kế hoạch bỏ trốn đã tính toán mấy tháng trời của cô, chỉ ba ngày đã kết thúc.
Cô ngồi dậy, ném gối xuống đất để trút giận.
Không biết là giận bản thân ngu ngốc, hay giận Đàm Yến Thanh khốn kiếp kia nữa.
Dư Lê gắng gượng xuống giường, bụng dưới hơi đau, chân mềm nhũn như sợi mì, cô mặc kệ tất cả đẩy cửa đi ra ngoài.
Hành lang ban ngày không còn âm u đáng sợ như ban đêm, chỉ là những bức tranh treo tường màu sắc sặc sỡ vẫn hơi đáng sợ.
Cô không đầu mối đi lang thang trong tòa lâu đài rộng lớn, nơi này quá rộng, cô hoàn toàn không biết mình đã chạy đến đâu, cũng không nhớ đêm qua Đàm Yến Thanh đã đưa cô đến đại sảnh bằng cách nào.
Mặt trời nhô ra một góc từ những đám mây dày, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, chiếu rọi cả tòa lâu đài.
Phòng làm việc.
Đàm Yến Thanh dựa vào sofa, ánh nắng chiếu vào một bên gương mặt, đường nét tinh xảo và lạnh lẽo.
Anh mặt không cảm xúc nhìn bóng dáng cô gái chạy loạn không mục đích trên màn hình giám sát.
Không biết bao lâu sau, cô chạy đến trung tâm lâu đài, đứng trong đại sảnh rộng lớn, ngơ ngác nhìn quanh, khi nhìn thấy cánh cửa lớn, cách màn hình, anh vẫn có thể cảm nhận được sự vui mừng của cô.
Người đàn ông không chút cảm xúc mím nhẹ môi.
Chẳng bao lâu, cô phát hiện cửa bị khóa, không thể ra ngoài, cô như bị xì hơi ngồi bệt xuống thảm.
Đàm Yến Thanh lúc này mới đứng dậy, thong thả bước ra khỏi phòng làm việc.
Đại sảnh.
Dư Lê bất lực ngồi dưới đất, cho đến khi trước mặt xuất hiện một đôi chân dài thẳng tắp.
Cô hít mũi: “Anh đây là giam cầm trái phép! Anh dựa vào đâu mà khóa cửa?”
“Đúng, tôi đang giam cầm em.”
“Mở cửa ra, chẳng phải em sẽ chạy sao?” Đàm Yến Thanh lạnh nhạt nói, “Dư Lê, là em chọc tôi trước, kết thúc hay không, đều do tôi quyết định.”
“Anh dựa vào đâu mà bá đạo như vậy?”
Đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng của anh, Dư Lê có chút sợ hãi, nhưng cô vẫn cứng cổ không chịu cúi đầu.
“Tôi chính là bá đạo như vậy.”
“Lúc chọc tôi, em không biết tôi là người như thế nào sao?”
Anh cúi người, nắm lấy cổ tay cô, định kéo cô đứng dậy.
Dư Lê không nhịn được nữa, bao nhiêu uất ức và tức giận dồn nén mấy tháng trào dâng, cô giơ tay tát một cái vào mặt anh.
Đàm Yến Thanh nghiêng đầu theo lực tay cô, lực của cô không lớn, má phải tê tê, không đau lắm.
Người đàn ông cụp mắt xuống, không giận mà cười.
Nhân lúc anh đang sững sờ, Dư Lê đẩy anh ra rồi bỏ chạy.
Chưa chạy được hai bước, một cánh tay vòng qua trước bụng, Đàm Yến Thanh đuổi theo, một tay nhấc bổng cô lên, đặt lên sofa.
“Anh tránh ra!” Dư Lê cầm gối ném vào người anh, vừa khóc vừa nói, “Anh dựa vào đâu mà không cho tôi đi?”
“Là chính anh nói! Là chính anh nói sẽ không cưới tôi, là chính anh nói chỉ coi tôi là trò tiêu khiển thôi mà!”
