Chương 18: Số phận của kẻ làm nền
Ôn Tâm Liên lại hỏi xem họ có tài gì.
Câu hỏi này khiến các cung nữ bắt đầu rôm rả. Người thì nói biết nấu ăn, người thì bảo khéo tay may vá, còn có một cô gái trông nhỏ nhắn gầy gò nói rằng mình biết tính sổ.
Ôn Tâm Liên căn cứ vào sở trường của từng người mà sắp xếp công việc thích hợp cho họ trong cung.
Những người đã khỏe hẳn, nàng chọn một nửa ở lại Phượng Nghi cung, số còn lại đưa sang Thừa Càn cung của Quý phi.
Ôn Tâm Liên gọi Vu Tiểu Hân đến trước mặt, dặn từ nay theo sát bên mình.
“Nô tỳ thề sống chết trung thành với nương nương.” Vu Tiểu Hân kích động quỳ xuống dập đầu.
Ôn Tâm Liên đỡ nàng dậy, nói: “Vất vả lắm mới cứu được ngươi, đừng có ngày nào cũng sống chết gì đó.”
Vu Tiểu Hân trên mặt vẫn còn nước mắt, Ôn Tâm Liên lấy khăn tay lau cho nàng, dịu giọng nói: “Đừng khóc nữa, kể cho ta nghe thân thế của ngươi đi, nhà làm nghề gì, vì sao vào cung?”
“Nhà nô tỳ nghèo, không có cơm ăn nên cha mẹ mới bán hai chị em vào phủ làm nha hoàn.”
“Tiểu Vãn là chị ruột của ngươi à?”
Vu Tiểu Hân gật đầu, tiếp lời: “Lúc đó Hoàng thượng còn là Vương gia, hai chị em nô tỳ cùng vào phủ với Thục phi nương nương, chị của nô tỳ và người rất thân. Sau này Thục phi nương nương được phong làm Trắc phi, nô tỳ liền theo chị được điều sang hầu hạ người.”
“Vừa thăng chức đã lập tức điều chị em mình đến bên cạnh, xem ra Lâm Nhã Tuyết đối xử với các ngươi rất tốt.”
“Thục phi nương nương đối xử với bọn nô tỳ rất tốt, chỉ là mỗi lần...”
Ôn Tâm Liên thấy nàng ngập ngừng, an ủi: “Cứ yên tâm nói thẳng đi.”
“Mỗi ngày nương nương đều tự mình trèo cây hái sương trên lá để nấu trà cho Hoàng thượng, không thì xước chân, chẳng thì rách tay. Bị Hoàng thượng biết được, bọn nô tỳ liền bị phạt vì chăm sóc không chu toàn.”
“Lâm Nhã Tuyết không xin giúp các ngươi à?”
“Có xin, nhưng chỉ làm giảm một nửa hình phạt.”
“Vậy các ngươi thay nàng trèo cây hái sương đi.”
Vu Tiểu Hân cúi đầu, không dám nói gì. Ôn Tâm Liên cũng nhận ra mình vừa nói một câu vô nghĩa.
Trong nguyên tác, tình cảm của Lâm Nhã Tuyết và Mộ Dung Diễn thăng hoa dường như chính là nhờ vụ nấu trà bằng nước sương này. Không tự tay làm, không bị thương chút nào thì làm sao thể hiện được tình yêu với nam chính? Cũng vậy, không phạt đám cung nữ thì làm sao cho thấy nam chính đau lòng cho nữ chính?
Chỉ tội nghiệp mấy kẻ làm nền này thôi.
Ôn Tâm Liên vỗ vai nàng, an ủi: “Từ nay sẽ không có chuyện đó nữa, ngươi cứ yên tâm ở đây, trước tiên theo Thanh Trúc học hỏi, tiện thể giúp ta để mắt đến nàng ta.”
Thanh Trúc – cái máy giám thị này sớm muộn cũng phải giải quyết, không thì ngay cả chuyện mình thả một cái rắm cũng bị nàng ta đi mách lẻo. Nàng phải sớm bồi dưỡng một người có thể thay thế vị trí của Thanh Trúc.
Vu Tiểu Hân gật đầu, nước mắt không kìm được, lã chã rơi xuống.
Những ngày tháng yên ổn chẳng được bao lâu, năm ngày sau, Lâm Nhã Tuyết hồi cung, điều này cũng có nghĩa là Hoàng đế thật sự Mộ Dung Diễn cũng đã trở về.
Nghe được tin này, Ôn Tâm Liên đang ngồi trong đình ở Ngự Hoa viên, tay chống lên bàn đá, nói chuyện rôm rả với mấy phi tần bên cạnh.
“Các ngươi nói xem, Lâm Nhã Tuyết này làm Hoàng thượng tức đến mức không lâm triều được, vậy mà vẫn có thể trở về.” Vương Tiệp Dư hạ giọng nói.
Trần Hiền phi tiếp lời: “Hoàng thượng không những cho nàng ta về, còn miễn cho nàng ta việc thỉnh an từ nay về sau. Xem ra, từ giờ mọi người đều có thể tự do ra vào cung cấm rồi, dù sao cũng chẳng có hình phạt gì.”
Lưu Tài Nhân bĩu môi, giọng có chút chua chát: “Trước đây cũng có thấy Hoàng thượng có gì đặc biệt với nàng ta đâu, sao chuyện này lại nhẹ nhàng bỏ qua thế?”
Ánh mắt mấy người đồng loạt hướng về Ôn Tâm Liên, rõ ràng là muốn từ Hoàng hậu đây kiếm một lời giải thích.
“Đừng nhìn ta, Hoàng thượng đã không so đo, lẽ nào ta còn đi xử lý nàng ta chắc.”
Vương Tiệp Dư nói: “Nương nương, người không thể mặc kệ được. Từ nay về sau hậu cung còn có quy củ gì nữa, cung nữ thái giám đều có thể tùy tiện ra vào cung cấm.”
Ôn Tâm Liên thong thả lên tiếng: “Hoàng thượng chính là quy củ, ngài nói gì chúng ta cứ nghe theo là được. Lo cho tốt cuộc sống của mình đi, đừng có bận tâm mấy chuyện đó.”
Mấy người đều thở dài một hơi.
Ôn Tâm Liên lại bổ sung: “À, đúng rồi, đang lúc Hoàng thượng sủng ái nàng ta, các ngươi đừng có làm chuyện hồ đồ vào lúc này, đến lúc đó ta cũng không bảo vệ được đâu.”
Mấy phi tần nhìn nhau, hiểu ý không hỏi thêm nữa, câu chuyện nhanh chóng chuyển sang chuyện khác.
Lại tán gẫu thêm khoảng nửa canh giờ, thấy mặt trời dần xuống thấp, mọi người mới lục tục giải tán.
Ôn Tâm Liên đang định đứng dậy hồi cung, liếc mắt thấy Triệu Mỹ nhân vẫn còn đứng tại chỗ, như muốn nói lại thôi nhìn nàng.
Nàng hỏi: “Sao thế?”
Triệu Tích Ngôn suy nghĩ một lát, cuối cùng lấy hết can đảm bước tới, khẽ nói: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp... thần thiếp có chuyện muốn thưa với người.”
“Nói đi.”
“Chính là... dạo gần đây Quý phi nương nương cứ sai người đưa đồ đến chỗ thần thiếp. Nào là đồ vàng bạc, nào là trang sức châu báu, còn có mấy tấm thục cẩm thượng hạng, hai hôm trước còn mang cả thức ăn tới.”
Nàng càng nói càng sợ, giọng run run: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp... thần thiếp thật sự không có kết minh với Quý phi nương nương, thần thiếp chỉ muốn yên ổn sống trong cung, không muốn dính vào bất cứ chuyện gì. Nhưng Quý phi nương nương đối xử với thần thiếp quá tốt, thần thiếp thật sự không biết từ chối thế nào...”
Ôn Tâm Liên nhìn gương mặt sắp khóc của nàng, đưa tay vỗ vai nàng.
“Bổn cung không phải loại người không hiểu chuyện. Hơn nữa trong cung chỉ có vài người chúng ta, còn chia bè phái gì nữa, đừng nghĩ nhiều quá.”
Triệu Tích Ngôn ngơ ngác: “Nhưng... nhưng tại sao Quý phi nương nương lại đối xử với thần thiếp tốt như vậy? Thần thiếp với người chẳng có quan hệ thân thích gì...”
“Quý phi chỉ là tiền nhiều không tiêu hết, thích làm việc thiện thôi, nàng đừng có suy nghĩ gì cả. Nàng ta chỉ sợ nàng sống không tốt, không có ý gì khác đâu.”
Triệu Tích Ngôn có vẻ chưa hiểu lắm.
Ôn Tâm Liên nghĩ một lát, lại nói: “Nếu nàng thật sự thấy ngại, thì tự mình đến cửa cảm ơn Quý phi, cũng mang theo chút gì đó.”
“Quý phi nương nương làm sao coi trọng mấy thứ tồi tàn của thần thiếp được?”
“Tấm lòng là quan trọng nhất, ví dụ như đồ tự tay nàng làm, hoặc thứ gì đó trong cung không có.”
Triệu Tích Ngôn suy nghĩ một lúc, dường như nghĩ ra điều gì, nói:
“Thần thiếp hiểu rồi, đa tạ nương nương chỉ bảo.”
Ôn Tâm Liên xua tay: “Không có gì, bổn cung đi trước đây.”
Nói xong, Ôn Tâm Liên dẫn Thanh Trúc và Vu Tiểu Hân quay người rời đi.
Triệu Mỹ nhân đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng Ôn Tâm Liên xa dần, trong lòng thầm nghĩ: Hoàng hậu nương nương và Quý phi nương nương rõ ràng đều là người tốt, ăn nói hòa nhã, đối đãi rộng lượng, còn cùng nhau cứu giúp đám nô tỳ, hai người tốt như vậy sao lúc nào cũng cãi vã nhỉ?
Giá mà họ có thể làm hòa thì tốt biết bao.
Triệu Mỹ nhân thở dài, quay người đi về phía cung của mình, trong lòng vẫn đang tính xem nên làm gì để tạ lễ Quý phi.
Ôn Tâm Liên men theo hành lang đi về, không để ý trên giả sơn phía trên có bóng người lóe lên.
“Bộp” một tiếng.
Một hòn đá xé gió bay tới, không sai một ly, trúng ngay trán nàng.
“A!”
Ôn Tâm Liên đau đớn kêu lên một tiếng, hai tay ôm lấy trán.
Một dòng chất lỏng ấm áp chảy xuống từ khóe trán, lăn qua xương lông mày. Nàng bỏ tay xuống nhìn, lòng bàn tay đỏ ửng một mảng.
Máu.
