Chương 14: Trạm xăng trên đường (2)
Lục Tự nằm sấp trên người Hứa Cẩn, tay cầm súng, nhìn về phía đó lại xuất hiện hai người, lòng bàn tay không khỏi toát mồ hôi mỏng, "Anh Hứa, em không dám." Đánh xác sống thì còn được, chứ đánh người chẳng phải là phạm pháp sao.
"Không dám? Lát nữa bị đánh đến lượt em đấy." Hứa Cẩn liếc về phía hai người kia đang giơ súng nhắm về phía họ.
Xe truyền ra tiếng kêu lạch cạch, tốc độ so với trước chậm dần.
"Em cố gắng." Lục Tự thở ra một hơi, kéo khóa an toàn, để súng dưới cửa sổ, chờ khi xe chạy tới chỗ họ thì sẽ ngóc súng lên.
Hứa Cẩn thấy cậu ấy ổn, liền lập tức đạp ga. Nhắc nhở: "Nhanh lên."
"Vâng."
Hai người bên kia nhìn chiếc xe đang lao tới, ngoài người lái ra, họ thấp thoáng thấy trên người người đó còn có bóng người nằm sấp, gã sờ cằm: "Trên chủ tọa còn nằm sấp một người, đúng là kích thích."
"Đi, chúng ta lên chặn chúng nó." Gã nói xong, vẫy tay, gọi đồng bọn cùng tiến lên.
Thấy sắp tới chỗ đó, Hứa Cẩn khẽ nói: "Bắn liên thanh."
"Ừm." Lục Tự nằm sấp, cơ thể hơi cứng đờ, không tự chủ được mà cựa quậy một lúc.
"Này, dừng xe!" Một tên cơ bắp vẫy tay về phía họ, lắc lên khẩu súng máy trong tay ra hiệu uy hiếp.
Hứa Cẩn lái xe vào làn giữa rồi dừng lại, tay cầm vô lăng.
"Chúng nó dừng rồi."
"Chúng ta qua xem."
Hai người mang vẻ cảnh giác bước tới.
"Bắn." Hứa Cẩn lên tiếng.
Lục Tự lập tức ngóc súng lên, bắn về phía hai người bên ngoài.
"Mẹ, chúng có súng." Hai người đàn ông chưa kịp bóp cò, đạn bạc đã trực tiếp lao tới họ.
Ầm một tiếng.
Đầu hai tên đó bị thủng, máu tươi như nước chảy ồ ạt xuống, tay vẫn cầm súng, đổ gục xuống đất.
"Chết rồi." Lục Tự ngước mắt nhìn qua.
"Ừm." Hứa Cẩn nhìn người đang nằm sấp trên mình, "Dậy đi."
"Vâng."
Người bên trong nghe thấy tiếng súng, cùng tiếng la thảm thiết.
Kéo quần lên, đạp người phụ nữ trên người ra, miệng chửi rủa: "Mẹ nó, ra ngoài xem chuyện gì."
"Rõ." Hai người đàn ông bên cạnh hắn ta lập tức trở nên cảnh giác, nâng súng, theo sát phía sau hắn.
"Bỏ ba lô vào không gian." Hứa Cẩn thấy Lục Tự vẫn còn định đeo ba lô, liền nói.
"Ố ố." Lục Tự cất ba lô đi, cầm súng, theo sau Hứa Cẩn.
Họ núp sau một chiếc xe.
"Chúng nó ra thì bắn." Hứa Cẩn nói chuyện làm việc chẳng hề lề mề.
"Mẹ! Hai thằng các ngươi lại bắn loạn rồi kêu rống gì thế?" Một gã đàn ông chửi rủa bước ra từ trong.
"Bắn." Hứa Cẩn từ sau xe thò đầu ra, giương súng bắn về phía đó.
Viên đạn ấy trúng thẳng vào trán hắn ta.
Tên đàn ông chết ngay tại chỗ, trước khi chết còn tỏ ra kinh ngạc, không biết chuyện gì xảy ra.
"Đại ca! Mẹ, đệt, chúng nó có súng." Hai người kia vội núp sau cửa kính, giơ súng bắn về phía Hứa Cẩn.
Tiếng súng nổ vang lên.
Hứa Cẩn kéo Lục Tự, cả hai núp sau xe.
Đạn bắn xuống mặt đất, lên xe, phát ra tiếng lách cách. Vỏ đạn còn bay vọt tới chỗ Lục Tự.
Lúc không có tiếng súng, Hứa Cẩn thò đầu ra, bắn về phía cửa kính họ đang núp, gây hoảng loạn cho họ. Anh chạy qua đó.
Lục Tự thấy Hứa Cẩn chạy, cũng bắn về phía cửa, phá nhịp điệu của chúng, rồi chạy theo tới chỗ Hứa Cẩn.
Hai người núp vào trong, nghe bên ngoài không còn tiếng súng, tay cầm súng, một người chỉ vào súng của mình, vẫy tay.
Hết đạn rồi.
Một tên cơ bắp khác cau mày, liếc thấy người phụ nữ ở góc kệ đồ, bèn nảy ra chủ ý, chỉ vào người phụ nữ đó.
Tao sẽ lấy cô ta làm lá chắn, mày cũng kìm chân chúng nó.
Tên đó vừa nói vừa bước tới. Tên còn lại ngồi xổm xuống, rút ra một con dao găm từ trong giày da, ngẩng đầu lên.
Ầm một tiếng.
Tên kia túm tóc người phụ nữ, phát hiện cô ta không nhúc nhích, lưỡi thè ra, nghiến răng nói: "Mẹ, lại chết rồi."
Nghe tiếng súng, hắn lập tức phản ứng nhanh, đưa người phụ nữ ra trước mặt, một lưỡi dao bay vút tới chỗ tên đó, đâm thẳng vào cánh tay đang giữ người phụ nữ.
"A." Hắn ta hất người phụ nữ ra, mắt đầy tuyệt vọng nhìn người đàn ông kia.
Ầm một tiếng.
Chết.
Lục Tự chạy lên, "Anh Hứa, anh giải quyết hết rồi à?"
Hứa Cẩn cất súng: "Ừ, xong hết rồi, đổ xăng đi."
Lục Tự ngước mắt nhìn chỗ đó, thấy dưới đất có một người phụ nữ nằm, dưới mái tóc rối bù, mắt nhắm nghiền, mặt vô cảm, có lẽ là đã giải thoát.
Cậu mím môi, cuối cùng không nói gì, quay người đi ra ngoài.
