Chương 23: Tân Hồ Quảng Trường 2
Đường Ân Kiến.
Hứa Cẩn dẫn Lục Tự đi sang một khoảng đất trống khác, cách đó không xa là hàng rào lưới sắt ngăn cách với bên ngoài.
Suốt dọc đường đi, sát khí bức người từ người Hứa Cẩn vẫn không ngừng tỏa ra. Lục Tự cũng không rõ là nhắm vào tên biến thái vừa rồi hay nhắm vào ai khác.
Thấy không ai chú ý đến bên này, Lục Tự lấy từ trong ba lô ra hai chai nước khoáng. Quả thật cậu không có lương khô, chỉ có nước với mì gói và xúc xích.
“Hứa ca, uống chút nước đi.” Lục Tự đưa cho anh.
“Ừm.” Hứa Cẩn nhận lấy.
Uống vài ngụm nước xong, áp lực xung quanh giảm đi không ít.
Hứa Cẩn và Lục Tự cùng ngồi xuống. Anh quay đầu nhìn Lục Tự, rồi nâng cằm cậu lên: “Lục Tự.”
Lục Tự bị anh nâng cằm, nhất thời có chút ngơ ngác, lòng thắt lại: “Sao… sao thế?”
Hứa Cẩn cầm chai nước anh vừa uống, đưa miệng chai về phía Lục Tự, giọng nói mang chút dụ dỗ: “Uống hết chai nước này đi.”
Trời, có mỗi chuyện nhỏ xíu này, hù chết cậu.
Lục Tự thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy chai nước của Hứa Cẩn, uống hết sạch trước mặt anh. Uống xong vẫn không quên gọi một tiếng: “Hứa ca.”
Vì uống quá nhanh, vài dòng nước chảy ra từ khóe miệng, men theo chiếc cổ trắng nõn chảy xuống.
Hứa Cẩn nhìn cậu, ánh mắt càng thêm sâu thẳm.
Một tiếng ‘bịch’ nhẹ vang lên.
Hứa Cẩn ôm chầm cậu vào lòng.
Hả??
Lục Tự chưa kịp hoàn hồn. Hứa ca nhà cậu bị làm sao thế, muốn ôm cậu, chẳng lẽ là nhớ người thân, rồi coi cậu như người thân của anh ấy??
Cuối cùng, cậu vẫn đặt tay lên lưng Hứa Cẩn. Ôm thì cũng được thôi.
Nhưng sau đó, cảm thấy trên cổ có một làn hơi ẩm ướt, Lục Tự cứng đờ.
“Hứa ca??”
Tiếng liếm láp nhóp nhép vang lên. Cuối cùng, Hứa Cẩn ngẩng đầu lên, vuốt ve khuôn mặt đờ đẫn của Lục Tự, khẽ nói: “Lục Tự, em đã theo anh rồi thì phải nghe lời anh nhé.”
“Em đương nhiên nghe lời anh rồi, ha ha. Hứa ca, chắc anh không thích đàn ông đâu nhỉ.”
“Không thích đàn ông.”
“Ồ, vậy tốt quá tốt quá. Hứa ca, tự nhiên em muốn đi vệ sinh.” Lục Tự nói xong, đẩy anh ra, vội đứng dậy, phóng chạy thục mạng.
Hứa Cẩn nhìn bóng lưng hốt hoảng bỏ chạy của Lục Tự, đáy mắt cười càng sâu. Anh không thích đàn ông, nhưng anh thích *thiếu niên.
Lục Tự chạy điên cuồng ở nơi này, mặt chỉ có kinh hãi chồng kinh hãi. Chạy mãi, đến trước một cái hồ lớn, cậu dừng lại, thở hổn hển.
Yên tĩnh lại rồi, Lục Tự hoàn hồn. Mình hoảng hốt chạy cái gì thế, Hứa Cẩn đâu phải thích đàn ông, vậy sao anh ấy lại liếm cổ mình nhỉ? Cho đến giờ cậu vẫn có thể cảm nhận được hơi ẩm còn sót lại trên cổ.
Đậu.
Làn gió nhẹ thổi qua khuôn mặt còn ửng hồng của thiếu niên.
Lục Tự lắc đầu.
“Gào!” – Tiếng gầm của xác sống vọng ra từ xa.
Lục Tự ngẩng đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh. Ở đó là những tòa nhà cao tầng, khoảng cách không xa lắm. Bây giờ đã nghe thấy tiếng xác sống, chứng tỏ khu vực đó đã bị chiếm, vậy cách đây cũng không xa nữa. Một cái hàng rào lưới sắt bé tí làm sao có thể ngăn cản được cuộc tấn công của xác sống?
Vị trí cậu đang đứng, trong nguyên tác không hề nhắc đến. Cứ đà này, vùng này không thất thủ cũng phải thất thủ. Khó trách ngày mai phải sơ tán khỏi đây.
Suy nghĩ bay xa.
Lục Tự cho rằng cũng đủ rồi, phải nhanh quay về chỗ Hứa Cẩn. Vừa nãy chạy đến đây chẳng để ý đường, giờ không biết Hứa Cẩn ở đâu. Đất thì chỉ có bấy nhiêu.
Cứ đi thẳng là được.
“Đứng lại.” – Một người nhìn thấy cậu đi một mình trên đường, trông giống người bị lạc bạn, lại còn đeo một cái ba lô căng phồng, nhanh chóng trở thành mục tiêu trong mắt kẻ khác.
Lục Tự nghe tiếng, co cẳng chạy luôn. Cảnh này cậu xem nhiều rồi, không chạy thì đợi đến bao giờ?
“Đậu, đuổi theo cho tao.” – Đại hán thấy Lục Tự định chạy, không nói hai lời, trực tiếp đuổi theo, phía sau còn hai tên đàn em.
Lục Tự chạy vào trong lều, thở dốc. Ngoảnh đầu thấy người vẫn đuổi theo, lại vội vàng chạy sâu vào trong.
Khi cậu chạy vào một con đường nhỏ phía trong, bất ngờ có người đưa tay kéo cậu vào một cái lều.
Ba người bên ngoài dừng lại, quét mắt nhìn xung quanh: “Sao người biến mất rồi? Tiếp tục tìm, chắc chạy không xa đâu.”
Đợi đến khi bên ngoài không còn tiếng động, Lục Tự ngước mắt nhìn người đang ôm mình trong lòng: “Hứa…”
Chưa kịp nói hết, người kia đã đặt ngón trỏ lên môi cậu, lắc đầu ra hiệu đừng nói.
“Haizz, hôm nay mấy anh em vui quá, đúng vậy. Tôi bảo mấy cậu làm việc xong chưa?”
Một giọng khác vang lên: “Xong rồi. Tối nay sẽ cho người chuyển đồ đi.” Im lặng một lát, giọng nói mang chút do dự: “Đại ca, chúng ta làm vậy có ổn không? Dù sao thì…”
“Không ổn? Rất ổn! Mấy kẻ đó lúc đưa người dị năng đi sao có quan tâm đến an toàn của chúng ta. Lũ giả tạo. Thôi, cậu đừng nghĩ nhiều, việc này cứ thế mà làm. Làm tốt đi, đại ca không để cậu thiệt thòi.”
Một giọng phụ nữ ỏn ẻo vang lên: “Ông chủ làm vậy chắc chắn có lý của ông, lão Nhị đừng nghĩ nhiều quá.”
“Haizz, vẫn là người phụ nữ của tao hiểu tao.”
“Vâng, đại ca, em đi xử lý trước.” – Thấy hai người sắp làm chuyện tình cảm, anh ta có mắt chọn rời đi trước.
“Bảo bối, chúng ta vào trong đi.” – Tiếng cười của người đàn ông vọng ra.
Tiếng bước chân đang đi về phía họ.
Hai người nhìn nhau, sau đó mỗi người đứng một bên. Lục Tự tay cầm gậy, Hứa Cẩn trên ngón trỏ lóe lên dòng điện.
Người đàn ông ôm eo người phụ nữ, vén tấm vải dày của lều bước vào.
Hứa Cẩn phóng điện về phía anh ta.
Cả hai chưa kịp phản ứng đã bị dòng điện mạnh giật cho tê liệt, tiếp theo là một gậy của Lục Tự.
Bịch!
Hai người đổ gục xuống đất.
Lục Tự kéo cả hai vào trong, đảm bảo thân thể không lộ ra ngoài rồi mới thở phào, quay nhìn Hứa Cẩn đang đứng ở một bên, khẽ nói: “Hứa ca, sao anh lại ở đây?”
Hứa Cẩn kéo cậu đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Có chút việc cần làm, không ngờ lại gặp em. Vừa nãy em đi giải quyết lâu thế?”
“Chà, tìm nhà vệ sinh mất hơi nhiều thời gian.” Lục Tự nói, còn cố làm vẻ mặt ưu sầu.
“Ồ.”
Thấy Hứa Cẩn kéo mình tiếp tục đi sâu vào trong, Lục Tự sững người: “Chúng ta đi đâu thế?”
Hứa Cẩn: “Làm chính sự.”
Lục Tự lập tức ngậm miệng, không hỏi thêm câu nào nữa.
Hai người đi sâu vào trong, vòng qua cảnh sát tuần tra, đến phần cuối cùng của khu lều, có một căn lều xanh lớn, bên ngoài có hai người qua lại canh giữ, bên trong vọng ra tiếng động, không biết đang làm gì.
Hứa Cẩn kéo Lục Tự núp vào một góc.
