Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên vào mạt thế, tôi làm em trai của zombie hoàng > Chương 31

Chương 31

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 31 có bản audio.

Chương 31: Lục Tự đánh xác sống

 

Ngày hôm sau, Lục Tự tỉnh dậy.

 

Cậu xoa nhẹ cổ, cảm thấy hơi đau nhức. Ngẩng đầu lên, thấy Hứa Cẩn đã thức từ lâu.

 

Nghe thấy động tĩnh, Hứa Cẩn ngước mắt nhìn cậu, giọng nói mang chút lạnh nhạt: “Đánh răng rửa mặt xong thì ra ngoài.”

 

“Hả? Vâng.” Lục Tự gật đầu, cứ như thái độ tốt của Hứa Cẩn với cậu hôm qua chỉ là một giấc mơ.

 

Cậu đổ một ít nước khoáng ra, qua loa rửa mặt xong, bước ra khỏi phòng vệ sinh. Trên giường không thấy ai, trong phòng cũng không thấy bóng dáng Hứa Cẩn.

 

Chắc là anh ấy ra ngoài trước rồi nhỉ?

 

Lục Tự thầm nghĩ vậy.

 

Cậu vươn vai, cảm thấy cơ thể thoải mái hẳn. Giơ cánh tay lên, thấy vết trầy ở khuỷu tay hôm trước đã không còn đau nữa, lưng cũng đỡ hơn nhiều.

 

Không gian trong người vốn đã chật cứng đồ, giờ lại có thêm mấy chỗ trống mới.

 

Cậu cho rằng đó là do tinh hạch đã hút vào cơ thể phát huy tác dụng. Dù nguyên tác không đề cập đến chuyện này, nhưng chắc là hiện tượng phổ biến nhỉ?

 

Mặc xong quần áo, Lục Tự bước ra ngoài. Hứa Cẩn dựa lưng vào tường bên cạnh chờ cậu. Thấy cậu ra, anh lập tức đứng thẳng người: “Đi thôi.”

 

Trong cầu thang nồng nặc mùi tanh hôi.

 

Ngửi thấy mùi này, Lục Tự bóp mũi. Thấy Hứa Cẩn mặt không đổi sắc bước xuống, cậu liền bỏ tay xuống, vẻ mặt thản nhiên: mùi thối này có đáng gì, phải học tập anh Hứa mới được.

 

Ra khỏi nhà nghỉ, dưới sự che khuất của các tòa nhà cao tầng, chỉ thấy một khoảng trời nhỏ xíu vẫn xám xịt một màu.

 

Trong hai tuần đầu mạt thế, đúng lúc cả nước đều có thời tiết âm u, không mưa cũng không nắng. Còn về sau, thời tiết bắt đầu thay đổi thất thường.

 

Chính kiểu thời tiết áp thấp này tạo ra cảm giác ngột ngạt, khiến người ta chẳng thấy hy vọng gì, chỉ biết chán nản, thất vọng với tình cảnh hiện tại.

 

Hết cứu rồi sao?

 

Có lẽ vậy.

 

Ban ngày, xung quanh quá yên tĩnh, làm tiếng bước chân của Lục Tự và Hứa Cẩn vang lên rõ mồn một.

 

“Anh Hứa, bây giờ chúng ta đi đâu?” Lục Tự đi sau lưng Hứa Cẩn, thấy anh đang đi về phía trung tâm thành phố, hai người lại im lặng quá, cậu nghĩ phải kiếm chủ đề gì đó để phá tan sự yên tĩnh này.

 

“Không biết, đi đại thôi.” Hứa Cẩn nói rồi tiếp tục bước về phía trước.

 

“Ồ.” Lục Tự không nói gì thêm.

 

Khi đi đến góc phố, một bóng lướt ngang qua. Hứa Cẩn nheo mắt: “Theo kịp.”

 

Hướng đi chính là chỗ bóng vừa lướt qua.

 

Khu Tây tuy loa phát thanh có nói có nhiều xác sống không rõ thuộc tính hoạt động, nhưng cũng không đến mức không thấy bóng người nào.

 

Vậy thì ở đây có thứ gì đó lợi hại hơn, khiến bọn chúng bị uy hiếp và phải nghe theo mệnh lệnh của ‘kẻ’ đó.

 

Xác sống mắt xanh có thể di chuyển nhanh, đó là dị năng của xác sống.

 

Trong mạt thế này không tồn tại hai thái cực. Người dị năng có dị năng, xác sống cũng có dị năng, nhưng chỉ khi có ý thức mới bắt đầu có, chậm hơn người dị năng hai cấp bậc.

 

Hơn nữa, xác sống cũng có tinh hạch trong não, người dị năng cũng có tinh hạch, nhưng nằm trong tim.

 

Xác sống cấp thấp có nhiều loại, có loại tay chân cụt, tức là bị cắn một nửa rồi mới biến dị; cũng có loại trực tiếp há miệng nuốt chửng đầu người, loại đó bị nhiễm trực tiếp.

 

Dù là xác sống ở mức độ hay loại nào, đều xác định dựa trên thể chất của con người.

 

Lục Tự suy lại lời giải thích về xác sống trong nguyên tác, vốn không có phân chia cấp bậc rõ ràng. Chỉ là ngoài tinh hạch trắng ra, bất kỳ tinh hạch màu nào cũng có thể dùng làm chất dinh dưỡng bổ sung dị năng cho người dị năng.

 

Màu sắc khác nhau thì bổ sung cấp độ khác nhau.

 

Hiện tại, xác sống có tinh hạch xanh khá hiếm. Đến giai đoạn giữa và cuối nguyên tác, đó mới trở thành thứ phổ biến nhất.

 

Bây giờ cậu thấy lòng mình hơi phức tạp. Chủ yếu là vì dù quen thuộc với phần lớn cốt truyện nguyên tác, nhưng đó không phải trải nghiệm của cậu. Những gì cậu trải qua đều là cốt truyện mới, tưởng không liên quan đến nguyên tác, nhưng lại có liên lụy tới nhân vật trong đó.

 

Lục Tự ngước mắt nhìn thẳng vào lưng Hứa Cẩn, nếu thế thì Hứa Cẩn sẽ đóng vai trò gì đây?

 

Ngoài Cố Chi Dị và Giang Vãn Hành, nhân vật chính còn có các đại lão khác hợp thành một nhóm. Vì số người khá đông, lại trải qua mấy vụ phản bội, hãm hại, số lượng thành viên cứ chia li, tan hợp, cuối cùng mới hình thành một nhóm năm người kiên định, đoàn kết. Cậu biết năm người đó, nhưng trong suốt quá trình ấy, cậu không nhớ nổi nhiều tên như vậy, ngoại trừ những nhân vật thường xuyên xuất hiện trong nguyên tác.

 

Dùng dị năng thuần thục như thế, chắc là đại lão cấp bậc nhỉ? Lục Tự nghĩ thầm.

 

Đứng dưới cột điện, Lục Tự ngước nhìn loa phóng thanh gắn trên cao, bị vật gì đó chặt làm đôi. Có thể nói nếu ở đây còn người sống sót, mà không tự mình ra ngoài, thì cũng khó nắm được tình hình bên ngoài.

 

Thiết bị trên đó không phải do cố tình phá hủy, vậy chỉ có khả năng là xác sống có ý thức giở trò.

 

Hồi thần lại, thấy Hứa Cẩn đã đi xa, biến mất ở góc cua. Lục Tự luống cuống, vội vàng đuổi theo.

 

Khi đến góc cua, Lục Tự nhận thấy có gì đó không ổn.

 

Lúc cậu chuẩn bị lùi lại, một móng vuốt dài nhọn hoắt lao thẳng vào cậu. Cậu rút dao ra chống đỡ.

 

Con xác sống mắt xanh hôi thối nhe hàm răng nhọn hoắt cắn thẳng về phía Lục Tự.

 

Lục Tự đạp một cước vào nó, nhưng nó không biết đau, hai tay nắm chặt lấy lưỡi dao, dùng lực đẩy mạnh về phía Lục Tự.

 

Thấy thế, Lục Tự vừa đạp nó ra, vừa buông dao, nhanh chóng lấy từ không gian ra một đoạn gậy gỗ, đập liên tiếp vài nhát vào nó.

 

Xác sống bị Lục Tự đập mấy cái ù ù, đầu óc đần độn một lúc.

 

Lục Tự thừa lúc nó chưa hoàn hồn, lại đập thêm mấy gậy, đánh nó ngất xỉu dưới đất.

 

Cậu nhặt thanh dao dài mà nó đã nắm lên, nhớ lại cách làm của Hứa Cẩn tối qua, nhịn buồn nôn, bổ toạc đầu nó ra. Trong đám óc trắng lổn nhổn, cậu thấy hạt châu nhỏ màu xanh lục.

 

Cân nhắc trong lòng bàn tay, thấy ấm áp. Cũng không khó lắm nhỉ? Lục Tự cầm nó trong tay, vội đứng dậy, chạy về phía Hứa Cẩn vừa đi.

 

Cậu thấy bóng anh ở đằng trước, nở nụ cười, chạy tới: “Anh Hứa.”

 

Hứa Cẩn hai tay khoanh trước ngực, lưng dựa vào tường, mũi giày hơi nhấc lên, ánh mắt thoáng lạnh lùng. Nghe tiếng Lục Tự gọi, anh quay đầu nhìn cậu thiếu niên đang chạy về phía mình.

 

Anh buông tay xuống, chờ cậu chạy tới.

 

Cũng không uổng sự kỳ vọng của anh.

 

Lục Tự chạy đến trước mặt Hứa Cẩn, chống tay lên đầu gối, hơi thở gấp, gò má ửng hồng.

 

Thấy cậu chạy một đoạn ngắn đã thở hồng hộc, Hứa Cẩn khẽ cười, không được rồi: “Sao chạy tí đã mệt thế? Thể lực kém quá.”

 

Một đoạn ngắn?

 

Lục Tự vừa chạy nước rút cả trăm mét, nhưng cậu không dám cãi. Hứa Cẩn nói cũng đúng sự thật. Cậu đứng thẳng, mím môi: “Sau này em sẽ tập luyện nhiều hơn.”

 

Hứa Cẩn khoác vai Lục Tự, tay đặt lên vai cậu thiếu niên, đáp lại một tiếng: “Ừ.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn