Chương 39: Bệnh viện trong thành 2
Lục Tự lại gần xem, phía dưới là mặt đất bằng phẳng, làm gì có con sông nhỏ nào.
Bệnh viện này thật không có văn hóa.
"Đi thôi."
Tường đổ rồi, họ cũng dễ vào hơn.
Tuy bên ngoài nhìn tường khá thấp, nhưng thực tế vẫn có một khoảng cách nhất định với mặt đất.
Sau khi nhảy từ trên xuống, Lục Tự nhìn quanh, đây là phía sau bệnh viện, mặt đất mọc đầy cỏ dại lộn xộn, lúc này chúng đang vươn lên um tùm, cây cối lưa thưa, và một con đường lát bằng đá cuội trộn xi măng.
Bước lên đường đá, Lục Tự đi theo sau Hứa Cẩn, thấy anh không đi về phía tòa nhà bệnh viện mà lại đi về phía một tòa nhà gạch đỏ ở bên kia.
"Anh Hứa, chúng ta..." Lần trước lối đi không phải ở trong bệnh viện sao?
Còn chưa hỏi xong, bỗng nhiên có một con mặc bộ đồ y tá màu hồng, thân thể cứng nhắc, bước từ góc tòa nhà bệnh viện ra.
Dường như không ngờ lại gặp con mồi, nó gầm lên một tiếng về phía Lục Tự, rồi chạy về phía cậu, "Gào!"
Chát!
Lục Tự không nói hai lời liền cầm súng lên, đã đến lúc biểu diễn kỹ thuật bắn súng của cậu rồi.
"Đừng nổ súng, sẽ thu hút thêm nhiều xác sống đấy." Hứa Cẩn ngăn hành động của cậu lại nói.
"Ồ, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?" Lục Tự nghe lời hạ súng xuống, nhìn con xác sống đang dần tiến về phía họ.
Hứa Cẩn nhặt một hòn đá, khi anh ném ra, trên đá có kèm theo điện, đập trúng vào miệng đang há của con xác sống.
Sau đó, con xác sống khổng lồ co giật một hồi, như bị điện giật, rồi ngã xuống đất, không đứng dậy được nữa.
Lục Tự trợn mắt há mồm nhìn Hứa Cẩn, cái này cũng được sao?
Tòa nhà gạch đỏ.
Họ đứng sau một cái cây, nhìn mấy con xác sống lưa thưa từ trong tòa nhà gạch đỏ đi ra.
Chúng bước rất chậm, động tác cứng nhắc, đôi mắt trống rỗng quét quanh, gương mặt tái nhợt, nhìn thế nào cũng thấy hơi rợn người.
Lục Tự thì thầm hỏi Hứa Cẩn: "Anh Hứa, sao mắt của xác sống ở đây giống với mấy con ở khu mộ Bình Dương thế?"
Hứa Cẩn liếc lạnh lùng nhìn chúng: "Không phải giống mà là y hệt."
"Đi sang đó giết chúng đi, với tốc độ này của chúng thì không biết đến bao giờ mới đi hết."
Hứa Cẩn nói, trực tiếp kéo Lục Tự ra, ra hiệu: "Cậu đi giải quyết chúng đi, đàn em nhỏ của tôi."
Giọng nói có chút trêu đùa.
"Được." Lục Tự gật đầu, rút đao lớn ra xông thẳng về phía mấy con xác sống, mấy con xác sống nhỏ này sao làm khó được cậu.
Những con xác sống vốn đang đi quanh tòa nhà gạch đỏ, ngửi thấy mùi thịt, vốn đang uể oải liền như được tiêm máu gà, phấn chấn lên, giương nanh múa vuốt chạy về phía Lục Tự.
Lục Tự thấy năm sáu con xác sống chạy nhanh về phía mình, cậu ngây người ra, nói chậm chạp cơ mà? Đứa nào cũng như vận động viên điền kinh vậy.
May mà cậu cũng là người từng một mình giết chết xác sống mắt xanh, mấy con này không làm khó được cậu.
Chúng lao đến Lục Tự, cậu vung đao dài nghênh đón.
Với chút võ công cùi bắp của mình, mấy con xác sống này đã bị Lục Tự chém đầu.
"Anh Hứa, anh thấy tôi cũng có thực lực chứ." Lục Tự có chút đắc ý nhìn về phía Hứa Cẩn, lại phát hiện người đứng dưới gốc cây đã không còn bóng dáng.
Bốp.
Một bàn tay đặt lên vai cậu, thân thể Lục Tự liền cứng đờ, cậu nắm chặt đao dài, xoay người định đi.
"Còn không đi?"
Là giọng của Hứa Cẩn.
Lục Tự thấy ra là Hứa Cẩn đã đi đến sau lưng cậu, hú hồn, cậu thở ra một hơi thật mạnh, cả người như xụi lơ.
Hứa Cẩn buông tay ra.
Chờ Lục Tự điều chỉnh xong, rồi bước vào tòa nhà gạch đỏ này, cửa được làm bằng kính mờ.
Lúc này cánh cửa đang mở toang, ở góc cửa còn có vật gì đó chèn giữ.
"Đeo vào." Hứa Cẩn đưa cho cậu một thứ.
Lục Tự nhận lấy, là khẩu trang bằng bông.
Hứa Cẩn chậm rãi đeo khẩu trang, dây thun mắc vào tai, anh vuốt lại mấy sợi tóc bên tai, thả mái tóc bị kẹt ra.
Hứa Cẩn đeo khẩu trang chỉ để lộ đôi mắt mang vẻ lãnh đạm, sống mũi cao dễ thấy, quần áo mặc toàn đen, tạo cho người ta cảm giác bí ẩn, đẹp trai thì chắc chắn là đẹp trai, cái quyến rũ chết người của đàn ông.
Thấy Lục Tự nhìn mình chằm chằm như vậy, Hứa Cẩn không khỏi trêu chọc: "Sao, nhìn ngây người rồi?"
Lục Tự hoàn hồn, mặt như đầy táo bón, vội đeo khẩu trang vào, chống chế: "Sao có thể!"
"Không sao, cậu nhìn ngây người cũng là bình thường, nhưng tôi đeo khẩu trang mới nhìn ngây người, chẳng lẽ tôi để mặt mộc thì không đẹp trai à?" Cuối câu giọng nói có chút trầm xuống, mang theo chút nguy hiểm.
Đàn ông với nhau, thằng nào thèm quan tâm mặt mày mày.
Lục Tự lén lút trợn mắt, rồi cười đùa nói: "Anh Hứa đẹp trai quá, làm sao tôi dám nhìn trộm mặt anh chứ? Anh đeo khẩu trang trông ngầu vãi, điều đó làm tôi hơi ghen tị, sau này nếu tôi có thể đẹp trai như anh Hứa thì tốt biết mấy."
Thực ra cậu chủ yếu là thèm cơ bắp của Hứa Cẩn. Phải mất bao nhiêu tháng mới luyện được, ghen tị chắc chắn là ghen tị rồi.
Chẹp.
Hứa Cẩn dùng tay vỗ đầu cậu, rồi nắm một nắm tóc, buông ra nói: "Tôi cho phép cậu nhìn, đẹp trai như tôi để làm gì, cái mặt hiện tại của cậu đã tốt lắm rồi, tôi rất hài lòng." Cuối câu, còn véo má Lục Tự một cái.
Cách một lớp khẩu trang nên không đau lắm, chỉ hơi tê tê thôi.
