Chương 98: Căn cứ Quang Minh 13
Lục Tự vừa bước vào đã thấy bộ quần áo mà trước giờ chưa từng thấy Hứa Cẩn mặc. Trước đó cũng từng nghi ngờ, nhưng không ngờ bây giờ lại được xác nhận. Anh cụp mắt xuống, đứng một lát rồi cầm quần áo của Hứa Cẩn ném trả lại.
Dù sao thì anh cũng không tiện nói gì nhiều. Nếu Hứa Cẩn không tự thừa nhận, vậy thì anh cũng không hỏi nữa – đó là chuyện riêng của cậu ta.
Ngay từ đầu anh đã nên nhận ra rồi. Mẹ kiếp, tác giả hại anh, khiến anh hiểu lầm về vấn đề này. Giờ nghĩ lại, đối phương ngay từ đầu đã thích mặt anh rồi.
Lục Tự nghĩ rồi sờ cằm mình, thầm nhủ: chứng tỏ mình khá đẹp trai.
Không thẳng thì không thẳng vậy, dù sao nhìn mặt Hứa Cẩn cũng thấy dễ chịu. Bây giờ bọn họ chắc là quan hệ bạn tình, cũng không tệ.
Hứa Cẩn muốn ngủ với anh, anh cũng thấy thoải mái, tạm thế này đi, biết đâu ít lâu nữa Hứa Cẩn sẽ chán.
Nhưng nghĩ đến sau này Hứa Cẩn ở bên thằng con trai khác, trong lòng tự nhiên thấy không vui.
Chắc là nghĩ nhiều quá rồi.
Lục Tự lắc đầu, mở vòi sen thì thấy chẳng có một giọt nước nào.
Anh chửi thề một câu, rồi lấy nước từ không gian ra tắm rửa.
Tắm xong, anh bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Thấy căn phòng bừa bộn, anh do dự một lát rồi vẫn dọn dẹp sơ qua, đem nửa chén cháo Hứa Cẩn chưa ăn hết vào nồi hâm nóng, cuối cùng uống luôn.
Không thể lãng phí thức ăn.
Ăn uống no nê xong, Lục Tự bắt đầu tập bài thể dục phát thanh thứ tám, vận động trong nhà phải theo kịp.
Nhảy nhót một hồi.
Lập tức từ dưới tầng vọng lên tiếng chửi rủa: "Này, người trên tầng, tập thể dục cũng phải có chừng mực chứ, tối muộn thế này đừng ảnh hưởng đến chúng tôi nghỉ ngơi."
Giọng rất to.
Điều đầu tiên Lục Tự nghĩ đến là chung cư này cách âm kém thế sao??
Vậy thì tiếng cậu và Hứa Cẩn làm loạn, chẳng lẽ cũng bị họ nghe thấy?
Xin lỗi người dưới tầng xong, cuối cùng anh ngoan ngoãn nằm trên giường.
Ánh đèn trắng rọi khắp phòng. Lục Tự ngồi xếp bằng trên giường, nhìn cánh cửa đang đóng, suy nghĩ một lát, trong đầu đọc thầm một thứ, tay liền xuất hiện một tập giấy.
Trang đầu tiên với chữ đen phóng to là cuốn Sổ tay nghiên cứu truy tìm cá nhân, được thu lại từ phòng thí nghiệm ở khu Cảnh Dương.
Lúc đó suýt bị Hứa Cẩn nhìn thấy, may mà anh nhanh tay nhét một cuốn vào không gian. Với tính tò mò về việc nghiên cứu xác chết hay cơ thể người biến thành quái vật dị biến như vậy, không lấy một cuốn thì sao thỏa mãn được.
Lục Tự nhìn bìa sách lấm tấm bụi, mắt lấp lánh vẻ khám phá. Anh hồi hộp từ từ mở trang đầu tiên, nhưng chưa kịp mở.
Cửa phát ra tiếng "tích".
Anh lập tức cuống cuồng nhét đồ vào không gian, rồi đắp chăn, nhắm mắt lại.
Trong lòng chửi một câu, sao Hứa Cẩn về nhanh thế.
Hứa Cẩn đẩy cửa bước vào, thấy phòng sáng trưng, còn người trên giường đang ngủ, khẽ nhếch môi, đóng cửa lại.
Cởi áo khoác, rồi đi về phía giường.
Chưa kịp đè lên người đang ngủ thì Lục Tự mở mắt, mắt hơi mệt mỏi, tỏ vẻ không biết gì, lên tiếng: "Hứa ca, anh về rồi à."
"Ừm." Hứa Cẩn sờ mặt Lục Tự, nhanh chóng phát hiện ra bất thường, "Sao da lại mịn hơn lúc nãy thế?"
"Có sao?" Lục Tự nghi ngờ sờ da mình, rồi ngẩn ra một lát – đúng là tốt hơn trước thật.
Tinh hạch còn có công dụng đó à?
"Mắt cũng đẹp hơn trước." Hứa Cẩn nhìn thẳng vào mắt Lục Tự nói.
"Ờ, thế à?" Lục Tự hơi chột dạ né tránh ánh mắt Hứa Cẩn. Hắn dùng tinh hạch mà Hứa Cẩn giết xác sống lấy được, khác với tinh hạch hắn tự giết xác sống lấy.
"Em đã hấp thu bao nhiêu tinh hạch rồi?"
