Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Mạt Thế: Nữ Phụ Quyết Không Làm Kẻ Hiến Tế > Chương 28

Chương 28

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 28 có bản audio.

Chương 28: Không Tính Là Thấp

 

Yến Tuân thấy Hàn Thư Hân cắm cúi ăn cơm, cau mày gắp mấy miếng thức ăn bỏ vào bát cô, trầm giọng nói:

“Đừng chỉ chăm chăm ăn cơm, ăn nhiều rau mới có thể cao lên.”

“…….”

Yến Tuân đây là chê cô thấp hả?

Thiếu hai phân là một mét bảy, vậy mà còn bảo thấp sao?

“Em……”

Hàn Thư Hân mới mở miệng, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, tiếp đó một giọng khàn khàn vọng vào:

“Chào các bạn, chúng tôi là người sống sót ở gần đây, có thể cho chúng tôi vào tìm chút đồ ăn được không?”

Yến Tuân và mấy người nhìn nhau, không ai lên tiếng, lặng lẽ tăng tốc ăn cơm.

Cao Thục Nhan lo lắng nhìn xung quanh, đã có không ít thây ma bao vây lại, cô theo bản năng siết chặt cánh tay Chu Chính Đình, trong miệng lẩm bẩm:

“Sao còn chưa mở cửa, người bên trong chắc muốn độc chiếm đồ trong siêu thị đúng không.”

Người đàn ông quay đầu nhìn lũ thây ma đang vây quanh, động tác gõ cửa càng gấp gáp:

“Chúng tôi biết bên trong có người, cũng biết các anh chị rất lợi hại, chúng tôi không có ác ý, chỉ muốn tìm chút đồ ăn thôi……”

Cửa kéo một tiếng mở ra từ bên trong.

Hàn Thư Hân ngồi bên cạnh Yến Tuân, nhìn thấy mấy người bước vào, lập tức hứng thú.

Kinh Đô rộng lớn vậy, không ngờ lại gặp được người quen.

Cao Thục Nhan đi sau một người đàn ông cao lớn, khẩn trương nắm vạt áo người đó, quan sát mấy người trong phòng.

Khi ánh mắt cô rơi lên người Hàn Thư Hân, ánh mắt lóe lên, nhanh chóng buông vạt áo Chu Chính Đình.

“Thư Hân, có thể gặp cậu ở đây, thật tốt quá.”

Cao Thục Nhan đi tới trước mặt Hàn Thư Hân, muốn nắm lấy cánh tay cô tỏ vẻ thân mật.

Hàn Thư Hân nhanh chóng né khỏi tay cô, cau mày lạnh lùng nói:

“Tôi có bệnh sạch sẽ, cô tránh xa tôi ra.”

“…….”

Cao Thục Nhan cắn môi, ấm ức nhìn sang người đàn ông tuấn mỹ bên cạnh Hàn Thư Hân, như thể chờ người đàn ông nhìn ra bản chất hung hăng ngang ngược của Hàn Thư Hân.

Hàn Thư Hân thấy Cao Thục Nhan đang thả điện với Yến Tuân, bĩu môi, cả người chồm vào lòng Yến Tuân, giọng nói đầy vẻ trà xanh:

“Anh ơi, em mỏi tay, mỏi chân quá, anh thương em chút đi, bóp cho em với!”

“…….”

Yến Tuân khựng người một chút, ánh mắt tối lại nhìn cô gái đang cố tình làm nũng với giọng ngọt xớt, ngón tay khẽ ma sát, rồi đặt lên vai Hàn Thư Hân.

Vốn chỉ cố ý làm cho Cao Thục Nhan xem, không ngờ đại gia lại phối hợp như vậy, hơn nữa kỹ thuật xoa bóp của đại gia rất chuyên nghiệp, không thua kém dân chuyên nghiệp.

Hàn Thư Hân hưởng thụ híp mắt.

Cao Thục Nhan thấy vậy, trong lòng ghen ghét, giả vờ vô tình nói:

“Thư Hân, sao không thấy học trưởng Lưu Duệ Thành nhỉ, anh ấy không phải là hôn phu của cậu sao?”

Đã có hôn phu mà còn đi gần gũi với đàn ông khác, Hàn Thư Hân đúng là con đàn bà chảnh chó, mặt dày!

Mấy ngày không gặp, bản lĩnh chia rẽ của Cao Thục Nân có tiến bộ, Hàn Thư Hân cười như không cười nhìn cô:

“Ồ, cảnh nóng của Lưu Duệ Thành và Triệu Dung Dung trong phòng thử đồ, cô chưa xem à? Tôi nhớ là tôi đã tự tay đăng lên bảng tin trường đấy, tôi còn nhớ cô từng thanh minh hộ họ cơ mà.”

Cao Thục Nhan nghĩ thầm: Hàn Thư Hân, con khốn, chết đi. Hàn Thư Hân nhờ gia thế ép Lưu Duệ Thành đính hôn. Hàn Thư Hân mới là kẻ thứ ba chen chân vào. Lưu Duệ Thành và Triệu Dung Dung mới là chân ái.

Nghĩ đến những gì mình đã đăng, Cao Thục Nhan miễn cưỡng gượng một nụ cười gượng gạo, không tự nhiên tránh ánh mắt châm chọc của Hàn Thư Hân, né ra sau người đàn ông dẫn đầu:

“Cậu nhầm rồi, tôi chưa thấy video nào.”

Thấy Cao Thục Nhan thức thời lui đi, Hàn Thư Hân không tính toán nữa, tức giận với loại người này, vô ích!

Lúc này, người đàn ông bị Cao Thục Nân kéo cảm thấy không khí căng thẳng, ho nhẹ hai tiếng:

“Xin chào, tôi là sinh viên năm hai trường S, tôi tên là Chu Chính Đình.”

Chàng trai tự giới thiệu xong, lại giới thiệu người khác:

“Vị này là bạn học của Cao Thục Nhan tên Tiêu Lạc Lạc và ba mẹ cậu ấy, vị này là giáo sư Lý trường S và cháu trai của cô ấy.”

Chu Chính Đình giới thiệu xong người của mình, không nhận được hồi đáp từ nhóm Yến Tuân.

Không khí trong siêu thị kỳ lạ im lặng!

“Bà ơi, cháu đói!” Giọng một cậu bé phá vỡ sự yên tĩnh, bọn cháu theo anh Chu ra ngoài tìm đồ ăn, giờ thấy đồ ăn đầy ắp, không nhịn được mà nuốt nước miếng.

Giọng cậu bé vừa dứt, ba mẹ Tiêu Lạc Lạc tự động bước tới, cầm bánh mì và xúc xích lên ăn như hổ đói.

Chu Chính Đình ngượng ngùng cười, nuốt nước bọt: “Xin lỗi, bọn tôi đã đói cả ngày, thấy đồ ăn hơi không kiềm chế được.”

Trương Ngọc Long nhận được ánh mắt của Yến Tuân, thoải mái nhún vai: “Không sao, hôm nay mọi người muốn ăn gì thì ăn.”

Ngày mai có no hay không thì phải xem bản lĩnh của họ.

“Cảm ơn!” Chu Chính Đình trịnh trọng nói một tiếng cảm ơn, mới quay người lấy đồ ăn trên kệ, đưa cho giáo sư Lý và cậu bé.

Giáo sư Lý đầu tóc bạc phơ trước hết mỉm cười cảm kích với Hàn Thư Hân bọn họ, rồi mới nhận đồ ăn Chu Chính Đình đưa, kéo cháu trai sang một bên ăn.

Cao Thục Nhan vốn còn muốn ra vẻ đài các, thấy Chu Chính Đình không lấy đồ cho mình, trong lòng bực bội, linh cơ vừa động, cô kéo Tiêu Lạc Lạc đang ngẩn người bên cạnh:

“Lạc Lạc, cậu đói hai ngày rồi, chắc đói lắm, tôi dìu cậu qua lấy đồ ăn.”

Tiêu Lạc Lạc co rúm lại, mặc cho Cao Thục Nân kéo, chỉ có mắt thoáng lướt qua Hàn Thư Hân, sợ hãi cúi đầu.

Hàn Thư Hân đang lim dim, nghe thấy tên Tiêu Lạc Lạc thì bắt đầu âm thầm quan sát cô ta.

Đây là một trong số ít nữ phụ có thể sống đến kết cục, Tiêu Lạc Lạc!

Trong sách nói Tiêu Lạc Lạc có một đôi cha mẹ trọng nam khinh nữ, từ nhỏ chịu không ít ngược đãi, nên tính cách nhu nhược, nhát gan.

Mạt thế sau, đôi cha mẹ này ép Tiêu Lạc Lạc dùng thân thể đổi đồ ăn, Tiêu Lạc Lạc không chịu nổi sức ép, vùng lên phản kháng, suýt bị đánh chết, may được nam chính đi ngang qua cứu.

Từ giây phút được nam chính cứu, cô ta không thể cứu chữa mà yêu nam chính, nhưng cô ta thấy mình không trong sạch, không xứng với nam chính, nên lặng lẽ theo sau nam chính, giúp anh ta chắn vài người phụ nữ có ý đồ khác.

Cho đến khi nam chính yêu Triệu Dung Dung, cô ta mới lặng lẽ rút khỏi bên cạnh nam chính, một mình rời căn cứ Kinh Đô.

“Cô quen cô gái này à?”

Bên tai vang lên một giọng nói chắc chắn, tích tắc sau bàn tay đang nắm vai cô hơi siết lại, lực có chút nặng.

“Anh bóp nhẹ thôi!” Hàn Thư Hân khẽ cau mày, ghé sát vào tai Yến Tuân thì thầm: “Bạn học của em, một người bạn… hướng nội nhát gan!”

Hơi thở mềm mại phả vào vành tai Yến Tuân, mang theo một mùi dâu tây thoang thoảng.

Kích thích Yến Tuân trong lòng ngứa ngáy, có cảm giác muốn ôm người vào lòng.

Chu Chính Đình là một người chất phát ngay thẳng, ăn xong lại tới gần cảm ơn Hàn Thư Hân và đồng bọn, rồi dò hỏi dự định sau này của mấy người.

Trương Ngọc Long có ấn tượng tốt với cậu trai lớn Chu Chính Đình, nói nửa thật nửa giả rằng mấy người vốn ra ngoài chơi, gặp mạt thế, trốn ở đây hai ngày, đang định về biệt thự Tây Giao.

Chu Chính Đình là người Kinh Đô, biết biệt thự Tây Giao trước mạt thế là khu nhà giàu, ở vùng đất Kinh Đô, nơi đó có thể dùng từ “đất rộng người thưa” để hình dung.

Nghĩ tới đây, cậu ta cũng động lòng: “Anh Long, em có thể đi cùng các anh không?”

Giọng cậu ta mang theo nhẹ, lòng bàn tay hơi nắm chặt: “Bọn em trốn ở nhà giáo sư Lý, đã thấy bản lĩnh của các anh. Muốn theo các anh rời đi, cũng trách em một mình không có năng lực đưa giáo sư Lý và Tiểu Kiệt họ chạy thoát, các anh có thể thu nhận bọn em không!”

Một người đàn ông trưởng thành nói ra lời thỉnh cầu như vậy, trên mặt thoáng qua một tia ngượng, rồi ánh mắt dần trở nên kiên định:

“Các anh yên tâm, em cũng có dị năng, có thể cùng các anh chém thây ma, sẽ không làm chậm trễ đâu.”

Chu Chính Đình sợ Hàn Thư Hân bọn họ không tin, vội ngưng tụ trước ngực một gò đất nhỏ:

“Sau khi tai họa đến, em đã có dị năng, bây giờ có thể đánh ra năm cây thương đất.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi