Chương 42: Tang thi cũng mê nhan sắc
“Dị năng này nghịch thiên quá.” Tên lính mặt đầy vẻ khó tin, không nhịn được tự nhéo mình một cái, “Chắc mình hoa mắt rồi?”
Mọi người cũng nghĩ như hắn, đồng loạt nhắm mắt rồi mở ra.
Trước mắt vẫn là bóng dáng năm người Yến Tuân, bọn tang thi xung quanh họ gió thổi qua cũng biến mất.
Vương Khang ngây người mở miệng, “Chúng ta có cứu rồi, Trung tướng Lưu nhặt được báu vật rồi.
Mẹ kiếp, Tôn Thiếu Thông chẳng qua là dị năng hệ tinh thần, cắt, hắn tính là cái thá gì, Trung tá Yến của chúng ta mới là hàng thật giá thật!”
Anh ta càng nói càng hưng phấn, như thể đã thấy ngày tàn của cha con Tôn Vệ Quân sắp tới nơi.
Có dị năng thôn phệ của Yến Tuân mở đường, năm người Hàn Thư Hân thoải mái ung dung nhặt tinh hạch dưới đất, rồi mới chậm rì rì vào tòa nhà văn phòng.
“Cảm giác nằm dài thật là sướng!” Trương Ngọc Long tay cầm mấy viên tinh hạch sáng lấp lánh, chép miệng.
Tô Thụy liếc Trương Ngọc Long đầy vẻ chán ghét, quay đầu nhìn Hàn Thư Hân,
“Em gái, anh nói không sai chứ, đi theo đại ca là an toàn nhất.”
“Vâng vâng,” Hàn Thư Hân gật đầu lia lịa, mắt cười híp lại thành hình trăng non.
Yến Tuân vừa ra tay, mấy ngàn tang thi vây quanh chốc lát bị nhấn thành tro.
Cô nhặt tinh hạch bỏ vào một cái ba lô nhỏ, đeo lên lưng.
Trương Ngọc Long ba người cũng đưa tinh hạch nhặt được lại cho cô.
Quý Phong đến gần Yến Tuân, thấy hắn lòng trắng mắt đỏ lên, không nhịn được lo lắng: “Đại ca, rốt cuộc anh sao vậy?”
“Tôi không sao.”
Yến Tuân thấy Hàn Thư Hân bận xong, lại đưa tay kéo lấy tay cô, dựa vào tiếp xúc với Hàn Thư Hân để giảm bớt dục vọng giết chóc trong cơ thể.
“Thật sự không sao không?” Hàn Thư Hân cũng lo cho cơ thể của Yến Tuân.
Yến Tuân lắc đầu, bàn tay to khẽ xoa đầu nhỏ của Hàn Thư Hân,
“Đi thôi, anh đã biết vị trí của tang thi cao cấp rồi.”
“Là nhà xưởng phía tây phải không!” Quý Phong đẩy gọng kính bạc, tiếp lời Yến Tuân.
“Ừ.” Yến Tuân thấy Hàn Thư Hân mặt mơ hồ, giải thích cho cô,
“Tang thi từ nhà xưởng phía tây đi ra đều là tang thi nam hình dáng hoàn chỉnh, tráng kiện, và tang thi nữ trẻ trung thon thả.”
“Con tang thi cao cấp này còn là một kẻ mê nhan sắc, thích gái đẹp trai tân?”
Nghĩ tới một con tang thi mà còn bình phẩm tang thi khác, Hàn Thư Hân ghê rợn cả người.
Mày mẹ nó đã là tang thi rồi, chẳng lẽ còn có thể tiến hành hoạt động người lớn được sao?
Chọn thuộc hạ, còn phải nữ thì đẹp, nam thì cao, mày tưởng đây là thi hoa hậu à?
Hàn Thư Hân nghĩ thầm, tưởng tượng bộ dạng tang thi, muốn nôn thì sao?
Thực sự chẳng dính dáng gì đến chữ đẹp!
“Vậy sao chúng ta không đi giết con tang thi đó?”
Năm người vào tòa nhà thí nghiệm, Hàn Thư Hân không nhịn được quay đầu nhìn nhà xưởng phía tây một cái.
“Chờ nó tự đến cửa thôi!” Trương Ngọc Long như chia sẻ bí mật, nhỏ giọng trả lời Hàn Thư Hân,
“Em gái, nói cho cô một bí mật nhỏ nữa, đại ca của chúng ta ghét nhất phiền phức, cô không thấy bình thường anh ấy đều không ra tay sao?”
“Ồ!”
Hóa ra là vậy.
Hàn Thư Hân còn tưởng Yến Tuân muốn giữ hình tượng đại ca cao lãnh, có việc để đàn em làm, không ngờ chỉ vì anh ta ghét phiền.
Năm người vào trong tòa nhà không lâu, cầu thang vang lên tiếng bước chân thình thịch.
“Có người!” Yến Tuân ôm chặt Hàn Thư Hân vào lòng, Trương Ngọc Long và Tô Thụy đi đầu, Quý Phong chặn hậu.
“Tôi nghĩ là đội của Vương Khang.” Tô Thụy nghịch dao găm trong tay.
“Xì, còn phải đoán à?” Trương Ngọc Long nhìn về phía cầu thang.
“Anh Yến, anh đúng là quá ngầu, đàn em khâm phục!”
Quả nhiên, chẳng mấy chốc,
Bóng dáng Vương Khang vừa xuất hiện ở góc cua, giọng nói vui mừng kích động đã truyền vào tai năm người Hàn Thư Hân.
Yến Tuân khôi phục hình tượng cao lãnh, chỉ đạm đạm ứng một câu.
“Ối chào, đội trưởng Vương, đừng nói mấy lời hư vô đó, bọn em giết tang thi nửa ngày rồi, mau đưa bọn em đi nghỉ.”
Thấy bóng dáng quen thuộc, Trương Ngọc Long cười chào hỏi.
“Đó đều là công lao của anh Yến, không liên quan gì đến cậu!”
Vương Khang miệng thì phản bác Trương Ngọc Long, nhưng tay chân nhanh nhẹn quay người ra lệnh cho người phía sau,
“Mau dẫn đường, để mấy anh Yến đến phòng thí nghiệm tụi mình nghỉ trước đó.”
Thành viên của Vương Khang đều chân thành cảm kích vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống, quân y vội cười dẫn đường,
“Trung tá Yến tốt, tôi là quân y trong đội, tôi tên là Đại Quân.
Tôi đại diện toàn đội cảm ơn Trung tá Yến và mấy vị đã cứu giúp,
Không có mấy vị, chúng tôi e đã thành mồi cho tang thi rồi.”
Người trong đội cũng đều cảm kích nhìn về phía năm người Yến Tuân.
“Chúng tôi cũng chỉ làm theo mệnh lệnh, muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Trung tướng Lưu đi!”
Yến Tuân mỉm cười, kéo Hàn Thư Hân vào phòng thí nghiệm số một.
Nghe Yến Tuân nói, mọi người cảm kích và khâm phục càng thêm chân thành.
Yến Tuân họ không vì cứu bọn họ mà cho rằng mình có ơn, lên mặt.
Cường giả như vậy có thực lực, phẩm chất đủ quang minh lỗi lạc, nếu có thể kết giao với họ, tuyệt đối không có hại.
Trong phòng thí nghiệm,
Hàn Thư Hân chán nản dựa vào người Yến Tuân, nghe Trương Ngọc Long và Vương Khang tán gẫu.
“Đều tại cái lão già Tôn Vệ Quân không làm việc cho ra hồn, vốn dĩ nhiệm vụ lần này nên là người của họ ra, nhưng lão già đó cứ đẩy qua đẩy lại mãi.
Trung tướng Lưu bị ép không còn cách nào chỉ đành nhận nhiệm vụ này,
Đó còn chưa tính,
Lão già Tôn Vệ Quân cậy có tay trong quản lý quân trang trước ngày tận thế, lén lút phát hết quân khí cho người của hắn, phân tới tay anh em chỉ mỗi người hai băng đạn.”
Mỗi lần nhắc tới chuyện này, Vương Khang và người dưới trướng đều vô cùng phẫn nộ.
“Bớt giận đi, chẳng phải chỉ là quân trang thôi sao! Thấy đại ca chúng tôi chưa, hôm nào có thời gian, chúng ta chạy một chuyến tới nhà máy vũ khí Sơn Thành, lúc đó muốn gì có đó.” Trương Ngọc Long vỗ vai Vương Khang an ủi.
“Nói nhẹ nhàng, nhà máy vũ khí Sơn Thành cách Kinh Đô cũng hơn nghìn cây số, trước ngày tận thế cũng phải hơn chục tiếng, đặt vào bây giờ, không có một tuần, căn bản không thể nào.”
“Hơn nữa, nhà máy vũ khí lớn vậy, người của chúng ta cũng không nuốt nổi nhiều quân trang như thế, chẳng phải tiện cho mấy tên khác sao.”
“Đừng có ỉu xìu như vậy, phấn chấn lên, em gái chúng ta có cách, bao nhiêu đồ, cô ấy đều nuốt hết!”
Hàn Thư Hân vừa lấy ra một miếng sô cô la từ không gian, còn chưa kịp lén bỏ vào miệng, liền thấy mọi người đều nhìn mình.
Hàn Thư Hân không thoải mái lùi về phía sau, hận không thể thu nhỏ chui vào túi Yến Tuân.
Ăn vụng bị bắt, quá ngượng!
Vương Khang biết Hàn Thư Hân thức tỉnh dị năng không gian, lúc đầu còn không để ý.
Bởi vì trong đội của họ cũng có một người dị năng không gian, tên là Trương Lâm.
Không gian của anh ta chỉ có năm mét vuông, mà lão già Tôn Vệ Quân dưới trướng cũng có một người dị năng không gian, còn thua cả Trương Lâm.
Cho nên, vô thức hắn không coi lời Trương Ngọc Long thành thật.
Mọi người nhìn Hàn Thư Hân, sô cô la kề bên miệng, ăn cũng không xong, không ăn cũng không xong, “Mấy anh có đói không? Có muốn ăn gì không?”
Hàn Thư Hân cứu thua kịp thời, nghĩ ra chủ ý này.
Nghe nói ăn uống, đội Vương Khang ai cũng hơi đói.
Trương Lâm nhìn chằm chằm sô cô la trong tay Hàn Thư Hân, thèm muốn không rời mắt.
Họ ra ngoài chỉ mang theo bánh bích quy nén và mỗi người một chai nước, lúc này đói đến mức ruột gan đều dính vào nhau.
