Chương 58: Em sợ
Triệu Phi Bằng cau mày nhìn Lưu Duệ Thành nằm sấp dưới đất không bò dậy nổi,
lại ngước lên nhìn Trương Ngọc Long đột nhiên xuất hiện, cùng người đàn ông đứng cạnh Hàn Thư Hân.
Trực giác mách bảo anh ta, những người này không phải dạng vừa, nhất là người đàn ông cao lớn anh tuấn đang ôm eo Hàn Thư Hân,
khí thế mạnh mẽ phát ra từ người hắn khiến người ta khó thở.
Loại người như vậy không dễ đắc tội, tốt nhất đừng mù quáng xung đột!
Hiểu rõ tình thế, Triệu Phi Bằng bước ra đỡ Triệu Dung Dung giảng hòa:
“Có lẽ giữa hai bên có hiểu lầm, chi bằng vào căn cứ trước, hôm khác hẹn nhau nói chuyện tử tế, tránh để người khác xem trò cười.”
Hàn Thư Hân lười biếng dựa vào lòng Yến Tuân, cười khẩy:
“Anh nói là nói, bảo tan là tan, anh tưởng anh là ai?”
Việc đã đến nước này, giờ mới nghĩ đến mặt mũi?
Vừa nãy làm gì rồi?
Có người không thấy quan tài không rơi lệ, thiếu dạy dỗ!
Triệu Phi Bằng nheo mắt, rất khó chịu:
“Sau này mọi người cùng ở một căn cứ, ngày ngày gặp mặt, tốt nhất đừng làm căng quá,
nếu không, hai bên chẳng có lợi gì!”
Triệu Phi Bằng lạnh giọng uy hiếp, dù Lưu Duệ Thành có ngoại tình với Triệu Dung Dung, cũng chưa đến mức giết người. Phe Hàn Thư Hân rõ ràng là ỷ thế hiếp người.
“Anh ơi, hắn đe dọa em, em sợ!”
Hàn Thư Hân ngẩng đầu nhỏ, chớp chớp đôi mắt to, cố tình làm ra vẻ sợ hãi, không ngừng chui rúc vào lòng Yến Tuân.
Yến Tuân mỉm cười sủng nịu, chọt chọt má phúng phính của cô, phối hợp nói:
“Không sợ, nó dám đe dọa em, thì thả Tiểu Tứ ra xử nó.”
Người của anh, anh còn không nỡ bắt nạt, huống chi là đám người ngoài.
“Dạ.” Hàn Thư Hân đắc ý hất cằm lên!
Trương Ngọc Long: “…”
Thả… là cái quái gì, đâu phải nó là chó.
Trương Ngọc Long trong lòng bất mãn, chỉ muốn đấm chết thằng Triệu Phi Bằng, đang xoa tay xoa chân.
Bên cạnh, Tiền Sâm bước lên một chút, ghé vào tai Yến Tuân thì thầm nhắc nhở:
“Trong căn cứ bên Trung tướng Tôn đã phái người tới, mục tiêu có thể là dị năng chữa trị này, các anh tốt nhất đừng làm lớn chuyện.”
“Cảm ơn đã nhắc nhở.”
Yến Tuân thần thái bình thản, nhưng cũng nhận cái tình này.
“Đội trưởng Yến khách sáo rồi, năng lực của tôi có hạn, các anh tự liệu đi.”
Thấy Yến Tuân biết điều, Tiền Sâm trong lòng vui vẻ.
Người của khu Hồng Phong, thực lực mạnh, phẩm hạnh tốt, không ỷ thế hiếp người, thỉnh thoảng còn nhét cho ông hai bao thuốc. Loại người này, kết giao nhiều có lợi vô hại.
Còn mấy dị năng giả mới tới, phẩm hạnh thế nào còn chưa rõ, nhìn tình hình hiện tại thì không phải chim tốt lành gì.
Mục đích của Tiền Sâm đạt được, ông lặng lẽ lùi ra, thần thái thản nhiên xem kịch.
Hàn Thư Hân cũng nghe thấy lời nhắc nhở của Tiền Sâm, liếc mắt nhìn về cổng căn cứ, chẳng thấy gì, chắc người sắp tới.
Thu hồi ánh mắt, cô nắm lấy tay Yến Tuân lay lay, nhỏ giọng hỏi: “Anh ơi, làm sao bây giờ?”
Cô có phải gây họa không?
Yến Tuân khẽ cười, xoa đầu cô: “Sợ gì, có chuyện anh chịu cho em.”
Nghe Yến Tuân nói vậy, Hàn Thư Hân bỏ tâm xuống bụng.
Trời có sập, có Yến Tuân người cao này chống, cô không sợ!
Tiểu binh canh gác ở cổng căn cứ thấy trong đó ra nhiều người, ra hiệu cho Tiền Sâm.
Yến Tuân và Hàn Thư Hân nhìn thấy.
“Vị nào là dị năng chữa trị, Trung tướng Tôn mời đến?”
Một người đàn ông trung niên bụng phệ, đằng sau dẫn bốn quân nhân thân hình vạm vỡ, bước nhanh tới.
Cùng tới còn có người quen.
Vương Khang vừa về căn cứ, mông còn chưa ngồi ấm, đã bị giao nhiệm vụ chiêu mộ dị năng chữa trị.
Anh một người thô lỗ, không làm nổi công việc này, đành lôi Đại Quân tới, vịt kè ép.
Hai nhóm người gặp nhau ở đại sảnh tầng một quân bộ, hừ lạnh một tiếng, mỗi bên tăng tốc, chạy đến cổng căn cứ.
Thấy quân đội ra mặt, đám đông vây xem phấn khích, vây kín cổng căn cứ.
Vương Khang không chịu thua, vọng cổ họng:
“Trung tướng Lưu chúng tôi muốn mời dị năng chữa trị gia nhập quân bộ, không biết ai là cô Triệu đây?”
Vương Khang lướt một vòng, thấy Yến Tuân và Hàn Thư Hân thì mắt sáng lên,
mặc kệ dị năng chữa trị, vui mừng đi tới chỗ hai người:
“Hai người về rồi, tốt quá, trên đường không gặp chuyện gì chứ?”
“Không, chuyện này nói sau, không phải anh đang tìm dị năng chữa trị à? Kia kìa.”
Hàn Thư Hân chỉ Triệu Dung Dung,
“Nhưng mà, chúng em có thù với cô ta, anh tuyển mộ thành công là bằng không, tốt nhất đừng phí tâm tư.”
Lúc này, Vương Khang cũng nhận ra không khí xung quanh có vấn đề.
Liếc Trương Ngọc Long một cái, thấy dưới chân anh ta đang giẫm một người đàn ông, nghi hoặc hỏi: “Thằng nhỏ này chọc gì vào cậu thế?”
“Đây là bạn trai của cái dị năng chữa trị mà anh muốn tìm, hai đứa nó hợp sức bắt nạt em gái tôi.”
Nói rồi, Trương Ngọc Long mạnh mẽ đá một cú, hất Lưu Duệ Thành ra, ghét bỏ cọ xát đế giày dưới đất.
Triệu Dung Dung lập tức lao tới đỡ Lưu Duệ Thành dậy, mắt đỏ hoe đi ngang qua Vương Khang, đến trước người đàn ông bụng phệ.
“Chú ơi cháu chào chú, cháu là dị năng chữa trị, Triệu Dung Dung ạ!”
Cô ta ấm ức liếc nhìn Hàn Thư Hân: “Bọn cháu gặp phiền phức, đi không được!”
Người đàn ông trung niên tên Chu Phàm, trước tận thế là một tiểu khoa trưởng trong chính phủ vùng ngoại ô phía Tây Kinh Đô.
Sau tận thế, cấp trên chết hết, lại được Tôn Vệ Quân để mắt tới, làm quản lý đội dị năng của căn cứ.
Thực sự là phong đầu vô lượng.
Hắn quay đầu vừa định mở miệng dạy cho mấy kẻ khinh suất kia một bài học,
thì thấy Vương Khang đi qua trò chuyện với họ, dáng vẻ quen thuộc, có vẻ là người quen.
Nhìn lại cách ăn mặc của mấy người đó, không phải dạng tầm thường, bèn thu lại suy nghĩ ra tay, định tìm hiểu tình hình trước.
Chu Phàm xoay tròng mắt, cười hỏi:
“Đội trưởng Vương, không giới thiệu mấy vị này cho Chu mỗ sao?”
Nghe vậy, Vương Khang nhìn Yến Tuân, lại nhìn Lưu Duệ Thành bị Trương Ngọc Long đánh bị thương, không tiện nói trực tiếp Yến Tuân có quân hàm trung tá.
Không thể để người ta nắm thóp, bảo bọn họ ỷ thế hiếp người.
Vương Khang cười xòa: “Chuyện này bất tiện tiết lộ, mấy hôm nữa anh sẽ biết.”
Chu Phàm thấy thế, nghĩ bụng mấy người này lai lịch không nhỏ, tốt nhất đừng đắc tội.
“Vậy được, có gì ngày khác nói chuyện.”
Dù sao dị năng chữa trị đã trong tay, chuyện khác không vội!
Trương Ngọc Long nhìn Yến Tuân, thấy anh không có ý ngăn cản nhóm Chu Phàm rời đi, liền nhìn theo họ ra ngoài.
“Này, này em, em gái tôi với cái dị năng chữa trị kia có thù gì thế?”
“Tóm lại là thù không đội trời chung, phản chính có cô ta không có em gái tôi, có em gái tôi là không có cô ta.
Anh mà còn đi dụ dỗ cái dị năng chữa trị này, tôi liền cắt đứt với anh!”
Trương Ngọc Long nửa đùa nửa thật, nhưng trong mắt không hề có ý cười.
