Chương 85: Nam phụ thứ ba chết
Yến Tuân và Hàn Thư Hân không nghe thấy mấy lời bàn tán của lính gác về quan hệ giữa hai người.
Lúc này họ đang đứng cách Lưu Duệ Thành không xa, nhìn hắn hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác để mượn rượu giải sầu.
Hàn Thư Hân thắc mắc: “Lưu Duệ Thành không phải lúc nào cũng chui rúc ở nhà họ Tôn làm rùa rút đầu à? Sao bây giờ lại dám đi một mình thế?”
“Vì hắn vừa xem một vở kịch hay!” Yến Tuân ghé sát tai Hàn Thư Hân nói nhỏ.
“Vở kịch hay?”
Hàn Thư Hân không hiểu, vở kịch hay gì mà có thể khiến Lưu Duệ Thành mất hồn mất vía như vậy.
“Anh, anh có biết gì không?”
“Ừm, Triệu Phi Bằng và Triệu Dung Dung lăn lên một giường, đúng lúc bị Lưu Duệ Thành bắt gặp.”
“Anh, sao anh biết Triệu Dung Dung và Triệu Phi Bằng lăn lên giường vậy?”
Chẳng lẽ anh trốn ở đó rình hai người họ làm chuyện đó?
Hàn Thư Hân nghĩ đến khả năng này, liền tức tối hỏi: “Có phải anh đã rình hai người họ làm chuyện đó không?”
“Ừm?” Yến Tuân nhíu mày suy nghĩ, rốt cuộc anh có tính là rình hai người đó làm chuyện ấy không?
Dù sao anh cũng đâu dùng mắt, mà dùng tinh thần lực, không thấy được thứ cụ thể, chắc không tính là rình theo đúng nghĩa nhỉ?
“Sao anh có thể như vậy?” Thấy anh không phản bác, Hàn Thư Hân vừa tức vừa tủi thân: “Anh đã thấy gì rồi? Triệu Dung Dung có đẹp không, dáng người có tốt không, tiếng rên có quyến rũ không?”
Hàn Thư Hân rất giận, nhìn chằm chằm vào Yến Tuân, như thể chỉ cần anh lộ ra một giây chột dạ, cô sẽ xông lên dạy cho anh một bài học.
Yến Tuân bị chỉ trích liên hồi, vừa buồn cười vừa bực mình, giơ tay gõ lên đầu Hàn Thư Hân một cái: “Trong lòng em, anh là người như vậy sao?”
“Hừ, anh đừng có định chuyển chủ đề.”
Hàn Thư Hân mạnh tay phăng tay Yến Tuân ra, tiếng vỗ rất vang, giữa đêm yên tĩnh, Lưu Duệ Thành lúc này mới nhận ra có hai người.
“Mày muốn làm gì?”
Lưu Duệ Thành cảnh giác nhìn chằm chằm Yến Tuân và Hàn Thư Hân, trong lòng thấy mình hấp tấp chạy ra đúng là bất cẩn.
Cả hai đều không thèm để ý đến Lưu Duệ Thành.
“Nói mau, anh đã thấy gì?” Hàn Thư Hân nắm cổ áo Yến Tuân không buông.
“Anh chẳng thấy gì cả. Muốn biết chi tiết Triệu Dung Dung và Triệu Phi Bằng lên giường, chi bằng em hỏi hắn ta.”
Trước mặt Lưu Duệ Thành, bị Hàn Thư Hân nắm cổ áo ép hỏi, Yến Tuân hơi bất đắc dĩ nhưng vẫn chiều theo cô, không giãy ra.
Bị lơ, Lưu Duệ Thành nghe thấy mấy chữ ‘Triệu Dung Dung lên giường’ thì nổi khùng.
“Mày nói nhảm cái gì!”
“Có phải nói nhảm không, trong lòng mày rõ hơn ai hết.”
Hàn Thư Hân cũng biết bây giờ nên đồng lòng đối ngoại, việc tra hỏi Yến Tuân tạm gác sang một bên.
“Triệu Dung Dung thân mềm eo thơm, chắc Triệu Phi Bằng chơi rất đã nhỉ!”
Hàn Thư Hân nhìn Lưu Duệ Thành với vẻ mặt đầy ẩn ý.
“Câm miệng.” Lưu Duệ Thành sắp phát điên, gắt gao nhìn chằm chằm Hàn Thư Hân, hận không thể nhào lên cắn đứt cổ cô.
“Người ta Triệu Dung Dung có bạn trai mới, dĩ nhiên phải làm mấy chuyện bạn trai bạn gái mới được làm. Biết đâu mấy chiêu mày chơi trong phòng thử đồ, tối nay người ta cũng chơi lại một lần, dù gì video lan truyền rộng rãi như vậy, chắc Triệu Phi Bằng cũng xem qua rồi nhỉ.”
“Triệu Dung Dung vừa chia tay mày xong đã lăn lên giường với Triệu Phi Bằng, đúng là nối tiếp không kẽ hở. Tao thực sự rất thương mày đấy, soái ca đội mũ xanh!”
Lưu Duệ Thành bị lời của Hàn Thư Hân kích động đến mất lý trí.
“Mày đáng chết, tất cả là do mày, con khốn này. Nếu không vì mày, tao và Dung Dung đã quang minh chính đại bên nhau rồi.”
Lúc này, Lưu Duệ Thành đã mất hết lý trí, chỉ một lòng muốn giết Hàn Thư Hân, hoàn toàn không nghĩ mình có đánh lại cả Yến Tuân và Hàn Thư Hân không.
Lưu Duệ Thành lao lên rất nhanh, nhưng phản ứng của Yến Tuân còn nhanh hơn, anh đưa tay chặn nắm đấm của Lưu Duệ Thành, rồi phản tay đấm một quả vào ngực hắn. Lưu Duệ Thành lùi lại mấy bước, ngồi bệt xuống đất thảm hại, nhổ ra một ngụm máu. Hắn ôm ngực, cố sức đứng dậy, cơn đau khiến lý trí trở lại, cảnh giác nhìn Yến Tuân.
Hắn không muốn chết, chết rồi sẽ không bao giờ gặp lại Triệu Dung Dung nữa.
“Anh, anh nhẹ tay thôi, đồ cặn bã này bẩn lắm, đừng để máu hắn văng lên người anh!” Hàn Thư Hân hả hê nói.
“Anh sẽ chú ý! Em nhìn đây, anh báo thù cho em.”
Dám động đến Hân Hân của anh, để Lưu Duệ Thành sống thêm mấy ngày đã là ban ơn của anh rồi.
“Vâng vâng, anh cố lên!”
Lưu Duệ Thành biết mình không thoát, muốn hét to gọi người tới. Tiếc thay, Yến Tuân như nhìn thấu ý định của hắn, trước khi hắn kịp mở miệng, đã nhanh chóng áp sát, một tay bóp chặt cổ họng hắn.
Lưu Duệ Thành lập tức thấy khó thở, gân xanh trên trán nổi lên, mắt trợn ngược.
“Anh, nhanh lên, cơ hội tốt thế này, đừng để miếng thịt chín bay mất!”
“Ừ!” Yến Tuân không nổi cáu vì sự thúc giục của Hàn Thư Hân, vận dụng dị năng. Trong nháy mắt, tay Yến Tuân trống không.
Hàn Thư Hân cảm thấy ba cánh sen ở eo nóng lên một chút, cảm nhận được một luồng năng lượng đi vào không gian vòng tay.
“Anh, dị năng của anh có thay đổi gì không?” Hàn Thư Hân nheo mắt hỏi Yến Tuân.
Yến Tuân lấy khăn giấy ướt trong túi ra, lau tay, sau đó khăn giấy cũng hóa thành tro bay.
“Thay đổi không lớn!”
Yến Tuân kéo Hàn Thư Hân quay về.
“Có vui không?”
“Ừm! Đã lắm!”
Nghĩ đến việc Lưu Duệ Thành và Triệu Dung Dung phụ bạc nguyên chủ, lòng Hàn Thư Hân hơi uất ức.
Cô theo chủ nghĩa lấy ơn báo ơn, lấy oán báo oán, Lưu Duệ Thành nợ nguyên chủ đã trả bằng mạng rồi, chỉ còn lại một Triệu Dung Dung.
Lại phải tính kế dài hạn rồi!
Dù sao dị năng chữa trị của Triệu Dung Dung là niềm hy vọng của cả nước.
Muốn động đến cô ta không dễ vậy.
Không nghĩ nữa, vẫn là câu đó, thuyền đến đầu cầu ắt thẳng.
Bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn cần hỏi Yến Tuân.
“Anh, anh đã thấy gì chưa?” Hàn Thư Hân dùng móng tay cào cào lòng bàn tay Yến Tuân, ánh mắt thâm u nhìn anh.
Cô rất để ý việc Yến Tuân có rình Triệu Dung Dung làm chuyện đó hay không!
“……“
”Thấy“ tất cả rồi, nhưng nói thế này sao được?
Rõ ràng là không!
”Hân Hân không tin anh nữa sao?” Yến Tuân nhíu mày hỏi ngược lại.
“Anh thực sự không thấy gì à?” Ánh mắt không tin của Hàn Thư Hân lia tới Yến Tuân.
Yến Tuân: “…”
Anh đúng là không thấy, chỉ là cảm nhận được thôi.
“Anh thực sự không thấy gì.” Yến Tuân nắm chặt bàn tay nhỏ đang quậy của Hàn Thư Hân. “Hay là, em muốn anh thấy gì?”
“Đâu có!”
“Không có là tốt. Đừng nghĩ linh tinh mấy chuyện vớ vẩn, về ký túc xá trước, chúng ta tập luyện lời thoại, kẻo mai em lộ tẩy.”
“Ừm!”
Hai người nhanh chóng về ký túc xá nghỉ ngơi!
Sáng hôm sau, Yến Tuân thu dọn xong, sắp xếp mọi thứ chuẩn bị lên đường xong mới về ký túc xá gọi Hàn Thư Hân dậy.
Cho đến lúc xuất phát, đội trưởng của đội xe thuộc quyền Lưu Duệ Thành mới đến báo rằng Lưu Duệ Thành đã mất tích.
“Ai nhìn thấy Lưu Duệ Thành?”
Giọng Trung tá Chu vang lên, mọi người chuẩn bị xuất phát nhìn nhau, ai cũng lắc đầu. Cuối cùng, tất cả đổ dồn mắt về phía Triệu Dung Dung, ai cũng biết Lưu Duệ Thành là bạn trai Triệu Dung Dung nên cho rằng cô ta biết hắn đi đâu.
