Chương 87: Ngày thường tình tứ
Chuyện đó rồi cũng lặng lẽ trôi qua.
Hai người lính canh cổng đêm qua lặng lẽ xem hết màn kịch, liếc nhìn nhau, đều ngậm chặt miệng.
Bọn họ là người của Trung tướng Lưu, mà Trung tá Yến lại là cấp dưới đắc lực của Trung tướng Lưu.
Cho dù Yến Tuân có giết Lưu Duệ Thành hay không, bọn họ cũng sẽ cố tình phớt lờ.
Lên đường lần nữa, Hàn Thư Hân lấy xe motorhome của mình ra, thoải mái nằm vào trong.
Yến Tuân cùng Trương Ngọc Long và những người khác bàn xong chuyện chính.
Ngoài xe, Tôn Bội Bội vừa lấy ra một túi trái cây nhỏ mà Trung tướng Tôn cho thêm, định khoe khoang với mọi người.
Khi cô ta thấy chiếc xe motorhome mà Hàn Thư Hân tùy tiện thả ra, cả người không thoải mái, trừng to mắt, ghen tị không thôi.
Quả táo trong tay rơi xuống đất, lăn lông lốc đến bên một người dị năng trong đội xe.
“Tiểu thư Tôn, táo của cô bị rơi.” Người đàn ông trẻ nhặt quả táo lên, không nhịn được nuốt nước bọt, đau lòng đưa trả lại cho Tôn Bội Bội.
Tôn Bội Bội nhìn chằm chằm bóng lưng Hàn Thư Hân biến mất trên xe motorhome, nghiến răng nghiến lợi.
Cô ta quay đầu nhìn đồng đội đang cầm quả táo, thấy bộ dạng thèm thuồng của anh ta, trong lòng bực tức không chỗ trút.
Giật lấy quả táo, cao giọng châm chọc, “Nước miếng chảy hết ra rồi, thật kinh tởm.”
Cúi đầu nhìn quả táo trong tay, bị nắn một cái đã ra nước, Tôn Bội Bội nhăn mày tiện tay ném vào hồ nước trước ký túc xá.
Hếch mặt lên liếc đồng đội một cái, quay đầu lên xe của Tôn Vị Dân.
Trên xe motorhome, Hàn Thư Hân lấy sữa chua, chuối, dưa hấu, thanh long, làm một hồi trong bếp, mang ra bốn đĩa salad trái cây.
“Em gái, theo em, anh thấy hạnh phúc quá!” Trương Ngọc Long bưng một đĩa salad trái cây ăn ngon lành.
“Nịnh cũng vô ích, lần sau tôi đưa nguyên liệu, mọi người chịu trách nhiệm làm ra thành phẩm!”
Hàn Thư Hân lần đầu cảm thấy ra ngoài bất tiện.
Không có trái cây, trà bánh của dì Mai, cũng không có Yến Yến lải nhải, không quen biết bao nhiêu!
“Chuyện như vậy, sau này cứ giao cho Tiểu Tứ làm, em chỉ cần chỉ huy là được!”
Yến Tuân nhìn ra Hàn Thư Hân đang “nhớ nhà”, đưa tay xoa đầu nhỏ của cô.
“Đúng vậy, Tiểu Long Long trước kia là lính bắn tỉa, chỉ đâu đánh đấy tài lắm, em gái Hân Hân chỉ cần động tay một chút thôi!”
Tô Thụy bán đứng Trương Ngọc Long, đúng là thuận tay vô cùng.
“…”
Đại tài tiểu dụng rồi, đúng không?
“Cảm ơn Tiểu Tứ!” Hàn Thư Hân vẫn gật đầu một cái.
Chỉ cần không phải tự mình động tay là được.
“À, đúng rồi, cái tên Lưu Duệ Thành đó có thật là do đại ca giết không?” Nghĩ đến cảnh vừa rồi, Trương Ngọc Long không nhịn được hỏi.
“Biết rồi thì thôi, sao phải nói ra.” Hàn Thư Hân nuốt đồ ăn trong miệng, trả lời.
Trương Ngọc Long ngạc nhiên, “Em gái, em biết rõ là đại ca giết người, mà còn dám thề à?”
Trương Ngọc Long thấy em gái nhà mình gan thật to.
“Thề thì làm sao?” Hàn Thư Hân nâng cằm lên, thương hại nhìn Trương Ngọc Long.
Trong lòng nghĩ não của Tiểu Tứ quá đơn giản, nếu không phải theo Yến Tuân, e rằng đã bị người ta hố chết, không thì vì không biết nói chuyện, đắc tội người, bị người ta xử chết.
Tóm lại, khó thoát một chữ chết.
Tô Thụy ăn xong đĩa salad trái cây, tiếp lời, “Em gái Hân Hân, IQ của Tiểu Tứ lúc nhỏ không may bị lạc mất rồi.”
Ồ, Hàn Thư Hân lộ ra vẻ mặt thì ra là thế.
Trương Ngọc Long: “…”
“Tô Thụy, mày còn dám bêu xấu tao, tao sẽ cắt đứt quan hệ với mày!”
“Cắt thì cắt, tao sợ mày chắc!”
Với cái tính ba ngày bỏ của Trương Ngọc Long, chưa tới ba ngày sẽ quên chuyện tuyệt giao ra sau đầu, tin lời nó mới có ma.
Hàn Thư Hân thấy Tô Thụy và Trương Ngọc Long qua lại, không ai nhường ai, thầm ship CP hai người, không thể không nói, hai người ở bên nhau trông rất yêu thương!
Yến Tuân thấy ánh mắt Hàn Thư Hân cứ dán vào hai người Trương Ngọc Long, hơi ghen một chút.
“Thôi, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, lát nữa còn phải thay ca lái xe.”
Yến Tuân cắt ngang tương tác của ba người, kéo Hàn Thư Hân vào phòng ngủ của cô.
“Anh, anh có phiền khi em thề thay anh không?”
Hàn Thư Hân ngồi ở mép giường, lúc này mới nhận ra sắc mặt Yến Tuân không tốt, tưởng chuyện thề thay đã chọc giận anh.
“Anh, em không có ý gì khác, thề chỉ là nghĩa đen thôi, không có cược, không có thế chấp, thề một câu cũng có sao đâu?”
Yến Tuân thấy Hàn Thư Hân vội vàng giải thích, ôm cô vào lòng, hôn lên trán cô, “Anh không giận.”
“Vậy sao anh lại xụ mặt?”
Hàn Thư Hân ngước cằm, bĩu môi phàn nàn, “Làm em tưởng anh giận.”
Hống hách đúng là cô đây, đại lão không giận, cô liền làm tới.
Yến Tuân đâu thể không nhìn ra tâm tư nhỏ của Hàn Thư Hân, anh bất lực cười, “Ai, lỗi của anh, được chưa!”
Nhường nhịn từng chút một, đến giờ nhường đến nỗi sợ cô chịu một chút oan ức nào, thật sự càng ngày càng không giống anh.
Nhưng, sự thay đổi này anh cam tâm tình nguyện!
Chụt một cái, Hàn Thư Hân đánh lén Yến Tuân thành công.
“Thấy anh thái độ nhận lỗi tốt, em tha thứ cho anh!”
Yến Tuân nhìn chằm chằm đôi môi đỏ của Hàn Thư Hân, trong mắt ánh lên tia sáng, tay đặt trên eo thon siết chặt, rồi đè xuống.
“Yến Tuân, anh không giang hồ!”
Hôn xong, Hàn Thư Hân thở hổn hển, trừng mắt nhìn Yến Tuân.
Thằng đàn ông chó này quá biết trêu người, lưỡi tê hết cả rồi!
Không cần soi gương, cũng biết môi mình chắc chắn đỏ au.
Thế này sao cô ra ngoài gặp người ta!
“Ngoan, là em châm lửa trước.” Giọng Yến Tuân lười biếng, mang theo sự thỏa mãn và cưng chiều.
“Ngồi trong lòng mà không loạn mới là quân tử chân chính!”
“Hân Hân, trước mặt em, anh chắc chắn không thể làm quân tử được!” Yến Tuân nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt xinh đẹp của Hàn Thư Hân, trong mắt là tình yêu đậm đặc khó tan.
Thật sến súa!
Nhưng, thật phê!
Hàn Thư Hân đỏ mặt không nói một lời, trở mình quay lưng lại với Yến Tuân, “Em ngủ đây!”
Yến Tuân khẽ cười, xoay người bước ra khỏi phòng ngủ, tiểu yêu tinh quen châm lửa, không thể ở lại lâu, nếu không dễ đi quá giới hạn.
Đóng cửa phòng lại, trong lòng Yến Tuân đã có tính toán, chuyến này về sẽ nói rõ quan hệ của hai người với dì, vô luận thế nào, anh cũng sẽ không buông tay.
Sau chuyện của Lưu Duệ Thành, mọi người trong đội ăn ý đi theo cặp, dù có đi vệ sinh, cũng không dám hành động đơn lẻ.
Ngày hôm đó, Tôn Bội Bội ngồi trong xe của Tôn Vị Dân, nhìn thấy ngôi làng xuất hiện bên ngoài cửa sổ, mừng đến suýt nhảy dựng lên.
“Chú, ở đây có một ngôi làng, chúng ta nghỉ lại một đêm ở đây nhé?”
Tôn Vị Dân nhìn bản đồ trong tay, qua ngôi làng này, ít nhất còn phải mất nửa ngày mới đến được làng tiếp theo.
Tôn Vị Dân gật đầu đồng ý.
Tôn Bội Bội sớm đã sốt ruột, chờ đội xe dừng lại, vội vàng kéo Triệu Dung Dung đi vệ sinh.
Mấy ngày nay Hàn Thư Hân sống thoải mái, ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, thực sự chán thì kéo Trương Ngọc Long và Tô Thụy cùng đánh bài, thỉnh thoảng còn mang ra bài quốc dân chơi vài ván.
Nhưng Hàn Thư Hân có vẻ không phải là chất liệu chơi bài quốc dân, mười ván thua sáu, Trương Ngọc Long là bạn đồng cảnh ngộ, mười ván thua bốn.
Hai người bao trọn vai trò châm ngòi, ván này cô thua, ván sau anh thua.
Hàn Thư Hân nghiêm trọng nghi ngờ, Yến Tuân và Trương Ngọc Long đã tính toán cả rồi, để cô và Trương Ngọc Long mỗi người thua một ván, theo chế độ luân phiên.
Như vậy hai người sẽ không vì thua liên tục mà bỏ cuộc không chơi nữa.
