Chương 91: Thu hoạch một bé cưng to xác!
Ánh mắt lạnh lẽo quét qua mọi người, cả quân đội lẫn mấy người may mắn sống sót bên phía Chu Mạt đều thức thời ngậm chặt miệng.
Con chó biến dị cảnh giác nhìn chằm chằm Triệu Dung Dung đang tới gần, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ cảnh cáo.
Hàn Thư Hân vẫn luôn theo dõi động tác của Triệu Dung Dung. Giữa chốn đông người, cô không thể động vào Triệu Dung Dung, nhưng tới lúc vạn bất đắc dĩ, cô không ngại giết con chó biến dị để trừ hậu họa.
Hàn Thư Hân nhướn mày, như thể vô tình đưa tay đặt lên lồng sắt. Trong nháy mắt, con chó biến dị biến mất trước mắt mọi người.
Trong lòng Hàn Thư Hân vui mừng: không biết từ lúc nào không gian đã có thể chứa đồ vật sống rồi. Không biết là có thể chứa mọi sinh vật hay chỉ có thể chứa sinh vật có dị năng.
Ánh mắt Yến Tuân lóe lên, rồi không động thanh sắc kéo Hàn Thư Hân ra sau lưng mình.
“Sao lại thế này?” Triệu Dung Dung trợn mắt há mồm.
Sững sờ hai giây, Triệu Dung Dung hồi thần, tức giận nhìn chằm chằm Hàn Thư Hân: “Là cô, nhất định là cô. Sao lúc nào cũng giành thứ tôi nhìn trúng thế? Lúc trước là mặt dây chuyền phỉ thúy, bây giờ lại là con chó biến dị. Rốt cuộc cô muốn thế nào?”
Triệu Dung Dung nhìn bảo bối gần trong gang tấc lại một lần nữa rời xa mình, cô ta không kìm được cảm xúc, trong mắt ánh lên tia hận thù.
Hàn Thư Hân: “…”
Cô vô tội chớp chớp đôi mắt to, vẻ mặt không biết cô ta đang nói gì: “Cô bị bệnh à? Cô ra ngoài hỏi thử xem, không gian của người dị năng không gian nào có thể chứa đồ sống?”
“Tôi biết là cô, nhất định là cô. Không gian của cô lớn kỳ lạ, có thể chứa hết pin mặt trời của cả căn cứ, chứa được đồ sống cũng chẳng có gì lạ. Cô thả con chó biến dị ra đi, nó bị thương nặng, không chữa trị thì chết mất.”
Triệu Dung Dung nghĩa chính lẫm nhiên chỉ trích Hàn Thư Hân.
Hàn Thư Hân đâu phải loại người tùy tiện bị bắt nạt. Dù là cô làm thì sao? Cô là người nguyên tắc, chỉ nhìn chứng cứ.
Hàn Thư Hân cười lạnh: “Triệu Dung Dung, cô thực sự điên rồi. Người gần con chó biến dị nhất là cô, người có khả năng làm gì đó với nó cũng là cô.”
Cứ tưởng cô là quả hồng mềm sao?
“Mở to mắt chó của cô ra mà xem, chung quanh có bao nhiêu đồng đội bị thương, thậm chí có người thoi thóp, cô không nói cứu người thì thôi, lại còn muốn cứu một con chó trước. Sao, con chó biến dị đó cũng là một trong những trai bao của cô à? Sở thích của cô Triệu đúng là rộng thật!”
“Cô nói bậy! Tôi thấy con chó đáng thương nên mới muốn cứu nó! Cô đừng có vu oan cho tôi!” Triệu Dung Dung sao có thể thừa nhận? Cô ta nhắm vào dị năng của con chó biến dị, nên muốn cứu nó trước. Nếu không có Hàn Thư Hân, cô ta đã thành công rồi. Đều tại cô ta hết, trong mắt Triệu Dung Dung lóe lên tia ác độc.
Chậc chậc!
Hàn Thư Hân cười, nhìn thẳng vào cô ta.
“Cô cười gì? Đừng tưởng cô không nói gì là có thể coi như chuyện này chưa xảy ra?” Nhìn ánh mắt giễu cợt của Hàn Thư Hân, Triệu Dung Dung chỉ cảm thấy mình bị sỉ nhục nặng nề. Cảm giác bị Hàn Thư Hân lấn át bao năm nay lại trào dâng. Tại sao? Tại sao mọi thứ tốt đẹp đều là của Hàn Thư Hân? Cô ta không cam tâm!
“Tôi đã nhường nhịn cô đủ điều, thậm chí vì tình tỷ muội với cô mà chia tay với anh A Thành, sao cô không thể buông tha cho tôi?”
Hàn Thư Hân rất muốn cười. Cô không buông tha cô ta? Có nhầm không? Là Triệu Dung Dung tâm địa ám muội, lúc nào cũng bám lấy cô không buông.
Triệu Dung Dung thấy nguyên chủ thích Lưu Duệ Thành, liền bất chấp tất cả cướp người qua. Nguyên chủ tuy có tính tiểu thư nhưng thật lòng coi Triệu Dung Dung là chị em tốt, bạn thân, chưa từng khinh thường cô ta, còn toàn tâm toàn ý bảo vệ! Tất cả là do lòng tham của Triệu Dung Dung, là Triệu Dung Dung không buông tha nguyên chủ mới đúng.
Đáng tiếc, Triệu Dung Dung không thấy rõ hoặc không muốn thừa nhận mình ghen ghét tham lam, còn Triệu Phi Bằng cũng mù quáng yêu Triệu Dung Dung có hào quang nữ chính. Anh ta bước lên đứng trước mặt Triệu Dung Dung, vẻ cảnh giác: “Cô Hàn, suy đoán của Dung Dung có lý. Dị năng không gian của cô rất đặc biệt, ngoài cô ra, ở đây không ai có khả năng thu con chó biến dị vào không gian. Cô thả nó ra đi, nó là do chúng ta liên hợp vây bắt, quyền xử trí nên nằm trong tay chúng ta.”
“Các người cũng nghĩ vậy sao?” Hàn Thư Hân cười như không nhìn về phía bọn người dị năng và quân đội do Triệu Phi Bằng mang tới.
“Mỗi người các người ai cũng có vết thương ít nhiều đúng không? Vậy mà người dị năng chữa trị mà các người bảo vệ, mắt chỉ thấy một con súc sinh, hoàn toàn không quan tâm sống chết của các người. Chưa nói tôi có bản lĩnh thu con chó biến dị vào không gian hay không, dù tôi có bản lĩnh đó, Triệu Dung Dung có nên đặt con chó sang một bên, chữa trị vết thương cho các người trước không?”
Đám người này cũng không hoàn toàn ngu ngốc, ánh mắt họ nhìn Triệu Dung Dung phức tạp khó hiểu. Đúng vậy! Triệu Dung Dung sau khi họ bị thương, không nghĩ tới chữa trị cho họ trước, lại coi một con chó như bảo bối. Nghĩ tới đây, họ thầm lui về phía sau hai bước, không tham gia cuộc tranh giành này.
Vệ sĩ của Triệu Phi Bằng liếc nhìn anh ta, cũng im lặng lùi lại hai bước. Thiếu gia nhà họ từ khi gặp ả Triệu Dung Dung này, trở nên vô não và bảo vệ người thân mù quáng. Họ không muốn chết không công ở đây.
Triệu Dung Dung cũng ý thức được mình làm quá lộ, nhưng lúc này vãn hồi hình tượng đã quá muộn. Cô ta đáng thương nhìn Triệu Phi Bằng, nhìn đến nỗi người đàn ông đau lòng.
“Mọi người đều là người lớn cả rồi, chắc không cần tôi khuyên nhủ, mạng của mình, phải tự biết quý trọng!”
“Anh ơi, hết vui rồi, chúng ta về thôi.” Hàn Thư Hân mắt sáng lấp lánh nhìn Yến Tuân.
“Được.”
Yến Tuân và Hàn Thư Hân sóng vai đi. Triệu Phi Bằng nhìn Triệu Dung Dung đầy vẻ giận dữ bất lực, chĩa súng, nghiến răng chặn đường hai người: “Hôm nay không giao con chó biến dị, đừng hòng ai đi!”
Anh ta biết mình không phải đối thủ của Yến Tuân, nhưng trước mặt người con gái mình yêu, tuyệt đối không được chùng!
Yến Tuân che chở Hàn Thư Hân sau lưng, ánh mắt khinh thường: “Anh không phải đối thủ của tôi, tránh ra!”
“Tôi tự biết không phải đối thủ của anh, nhưng các người giết Lưu Duệ Thành trước, lại cướp con chó biến dị mà Dung Dung nhìn trúng, tôi không thể dung túng hành vi cướp bóc của các người!”
“Đã coi chúng tôi là thủ phạm, chúng tôi cũng không thể thanh minh, vậy thì đánh một trận đi!”
Loại não tình yêu này thật sự rất tức người, Hàn Thư Hân thầm cầu nguyện, người như thế nên chết sớm đi đầu thai!
Cô bước ra từ sau lưng Yến Tuân. Sau hơn một tháng huấn luyện, thể năng của cô đã mạnh hơn cả đàn ông bình thường, tốc độ phản ứng cũng tăng lên không ít. Cô cũng muốn nhân cơ hội này xem thực lực của Triệu Phi Bằng.
Không đợi Triệu Phi Bằng phản ứng, Hàn Thư Hân một cước đá ngang, nhắm thẳng vào đầu anh ta. Triệu Phi Bằng không kịp phản ứng, chỉ kịp tránh hiểm.
Yến Tuân không tán thành hành động của Hàn Thư Hân, cảm thấy cô không coi mình là chỗ dựa, mắt trầm xuống. Anh liếm răng hàm, chăm chú theo dõi từng động tác của Hàn Thư Hân, sợ cô bị Triệu Phi Bằng làm bị thương, đồng thời định lát nữa về sẽ tính sổ với cô.
