Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế Xuyên Sách: Nữ Phụ Đoản Mệnh Lại Là Đại Lão Ẩn Danh > Chương 70

Chương 70

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 70 có bản audio.

Chương 70: Lòng chột dạ của Trần Đình Sơn

 

Trần Đình Sơn chào hỏi xong liền chạy tới chỗ Cố Chấp Hành trò chuyện.

 

Từ lúc bước vào đến giờ, ông ta dường như chưa từng hỏi han gì Tô Thừa Cảnh…

 

Ngược lại còn kéo cậu thiếu niên phía sau, vẻ mặt đầy tự hào: “Anh rể, thằng bé Tiểu Huy này thật là có chí, đã thức tỉnh dị năng hệ Mộc rồi, theo tôi ra ngoài làm nhiệm vụ chẳng hề kéo chân sau chút nào.”

 

Trần Huy trên mặt mang theo vẻ kiêu ngạo, nhưng ánh mắt từ khoảnh khắc nhìn thấy Khương Tuế Vãn đã không thể rời đi.

 

Cậu ta không ngờ, người bạn mà Cố Vân Kỳ dẫn về lại xinh đẹp đến vậy…

 

Cố Chấp Hành nghe xong chỉ nhàn nhạt gật đầu: “Cũng tốt. Mọi người ra ngoài làm nhiệm vụ mệt rồi, xuống nghỉ ngơi trước đi.”

 

Ông nói với Trần Huy và đội dị năng giả nhà họ Cố phía sau.

 

Đám dị năng giả phía sau nghe vậy, cung kính đáp: “Vâng! Gia chủ.” Bọn họ đều là trẻ mồ côi hoặc dị năng giả được Cố Chấp Hành thu nhận sau tận thế, chỉ khi xác nhận trung thành tuyệt đối với nhà họ Cố mới được giữ lại.

 

Trần Huy nghe vậy, nụ cười cứng đờ, nhưng rất nhanh phản ứng lại, gật đầu rồi theo mọi người đi xuống.

 

Ra đến cửa, cậu ta quay đầu nhìn người nhà trong phòng khách, ánh mắt âm độc, có gì ghê gớm chứ?

 

Đợi khi ba cậu ta nắm được tài nguyên nhà họ Cố, cậu ta sẽ đường đường chính chính làm đại thiếu gia, đừng nói Tô Thừa Cảnh cái đồ phế vật kia, ngay cả Cố Vân Kỳ cũng phải xách giày cho cậu ta!

 

Trần Đình Sơn nhìn thái độ lạnh nhạt của Cố Chấp Hành và vẻ mặt cô đơn vừa rồi của Tiểu Huy, không nhịn được oán trách: “Anh rể, anh cũng quá vô tình rồi. Tiểu Huy còn nhỏ, thức tỉnh dị năng rồi cũng có thể giúp chúng ta, anh khen nó một câu thì sao chứ?”

 

Cố Chấp Hành mặt tối sầm, tức đến bật cười: “Nó còn nhỏ? Nó hai mươi ba tuổi rồi, Thừa Cảnh mới mười chín. Thừa Cảnh theo Vân Kỳ ở ngoài chịu bao nhiêu khổ cực, anh từ đầu đến cuối không hỏi một câu, lại đi quan tâm con nhà người ta như vậy!”

 

Trần Đình Sơn nghe vậy, mặt cứng lại, vô thức nhìn Tô Mộng, chỉ thấy sắc mặt cô lạnh như băng.

 

Ông ta mới nhận ra không ổn, quá sơ suất rồi, vội vàng vỗ đầu: “Ôi chao, cái đầu già này, càng lo lắng cái gì càng quên cái đó!

 

Xin lỗi em, Mộng Mộng, anh… haiz, quan tâm quá nên rối trí, quan tâm quá nên rối trí~” Ông ta đi đến bên cạnh Tô Mộng ngồi xuống, có chút chột dạ nắm lấy tay cô.

 

Tô Mộng nghe ông ta xin lỗi, sắc mặt dịu xuống, chủ động mở lời: “Thừa Cảnh đã thức tỉnh dị năng hệ Thủy, hai ngày nay chắc cũng sắp về rồi.”

 

“Thật sao, anh biết mà, Thừa Cảnh đi theo Vân Kỳ nhất định không sai.” Ông ta giả vờ rất vui vẻ.

 

Sau đó liếc nhìn mấy người: “Ối, tôi chợt nhớ ra, căn cứ mấy hôm trước bảo hôm nay tôi qua đăng ký thông tin đội viên mới, tôi quên mất rồi.”

 

Ông ta nhìn Cố Chấp Hành: “Anh rể, vậy tôi đi trước nhé?”

 

Cố Chấp Hành nhíu mày, nhưng cũng không tiện nói gì, đành gật đầu.

 

Tô Nghi thấy bầu không khí có chút lạnh lẽo, lập tức cười nói: “Vãn Vãn, Tiểu Dã, còn cả Tiểu Bảo nhà chúng ta nữa~ có đói không, dì đã chuẩn bị đồ ăn ngon từ trước rồi, đi nào, đi theo dì ăn chút gì đi.”

 

Nghe cách gọi thân thiết của bà, Khương Tuế Vãn không thấy có gì lạ, nhiệt tình đáp lại. Khương Dã và Khương Tiểu Bảo mắt to trừng mắt nhỏ, rồi cùng đi theo Khương Tuế Vãn vào trong.

 

…

 

Bên này, Trần Đình Sơn từ nhà họ Cố đi ra không hề đến chỗ đăng ký của căn cứ, mà đi đến dãy cuối cùng của khu biệt thự, căn thứ hai từ dưới đếm lên.

 

Vừa bước vào, một người phụ nữ trông hơn ba mươi tuổi, ăn mặc hở hang liền lắc lư người đón tới.

 

“Anh Sơn~ sao anh về mà không tìm em trước, lại về nhà họ Cố thế~” Người phụ nữ tủi thân nói.

 

Trần Đình Sơn cong môi, vỗ mạnh lên mông cô ta: “Đồ yêu tinh~ gia đây chẳng phải đến thăm em rồi sao?”

 

Vừa định hôn lên, thì thấy người phụ nữ có chút trách móc đẩy ông ta ra: “Ôi chao, gấp gì chứ, con trai còn ở kia kìa.”

 

Trần Đình Sơn theo ánh mắt nhìn sang, mới thấy Trần Huy ngồi trên ghế sofa phòng khách, vẻ mặt có chút ủ rũ.

 

Trong lòng chua xót, ông ta không có bản lĩnh, ở rể nhà họ Tô nên luôn bị người ta coi thường, sinh con với Tô Mộng mà ngay cả họ cũng không thể theo họ ông ta.

 

May thay, người tình đầu của ông ta là Phùng Tuyết, mấy năm trước tìm đến ông ta, còn nói bọn họ có một đứa con trai.

 

Lúc đó ông ta cũng từng nghi ngờ, nhưng không ngờ kết quả giám định ADN cho thấy đứa bé thật sự là con ông ta, lại còn mang họ ông ta.

 

Ông ta lúc đó cảm thấy vô cùng có lỗi với hai mẹ con họ, trước tận thế còn không thể thường xuyên gặp mặt.

 

Nhưng bây giờ, tận thế đến, việc của ông ta ngược lại nhiều hơn, suốt ngày lấy cớ chuyện căn cứ để ra ngoài ở bên hai mẹ con họ.

 

Chỉ tiếc, không thể để con trai ông ta nhận tổ quy tông…

 

Trần Đình Sơn nghĩ đến đây, trong lòng áy náy, hơn nữa ông ta biết, vừa rồi ở nhà họ Cố, thái độ của Cố Chấp Hành với Trần Huy không tính là tốt.

 

Ông ta đi đến ngồi bên cạnh Trần Huy, vỗ vai cậu ta: “Con trai ngoan, đừng giận, ba bây giờ đã có quan hệ với mấy gia tộc lớn ở thành phố J rồi, rất nhanh… ba sẽ đứng vững hoàn toàn, đến lúc đó, không cần phải nhìn sắc mặt người nhà đó nữa.”

 

Trần Huy nghe vậy, sắc mặt dịu đi đôi chút: “Ba, con cũng không phải nhất định phải tranh giành gì, chỉ là thái độ của chú Cố với con thật sự không tốt. Hay là… sau này ba đừng quan tâm con nữa, hơn nữa Tô Thừa Cảnh cũng sắp về rồi, đến lúc đó, cậu ta ghen, con lại…”

 

Cậu ta giả vờ chủ động nhường nhịn, chịu ủy khuất, Phùng Tuyết bên cạnh bưng nước tới cũng vội vàng phối hợp: “Anh Sơn~ đều tại em không tốt, em không nên tìm anh, khiến anh khó xử~”

 

Trần Đình Sơn nghe vậy, càng thêm đau lòng, trong lòng thầm hạ quyết tâm, xem ra phải tăng tốc rồi…

 

…

 

Nhà họ Lâu.

 

Kỷ Chi được người giúp việc nhà họ Lâu hầu hạ tắm rửa sạch sẽ, ngồi trên giường trong căn phòng xa hoa, rộng rãi, sạch sẽ và thoải mái.

 

Cô ta không nhịn được sờ lên chất vải mịn màng của bộ quần áo trên người, nhấc chân bước đến trước gương.

 

Trong gương, thiếu nữ mặc chiếc váy màu hồng, tóc vừa gội xong tuy còn hơi khô, nhưng so với lúc mới đến không biết tốt hơn bao nhiêu…

 

Những thứ này, thật sự là cô ta có thể có sao?

 

Cô ta không nhịn được đưa tay sờ lên mặt mình, Lâu tiên sinh sẽ thích cô ta chứ?

 

Cho dù là trước tận thế, cô ta cũng chưa từng ở căn phòng tốt như vậy, mặc quần áo tốt như vậy.

 

Cô ta vốn là người trong thôn, lại là con gái, ba mẹ đối xử với cô ta không tốt, trong nhà cái gì cũng dành cho em trai…

 

Mãi đến khi tận thế đến, cô ta không ngờ, đôi ba mẹ lang tâm cẩu phế kia vì hết nước hết lương thực, lại nghĩ đến việc nấu cô ta lên…

 

Cô ta nhẫn tâm, bỏ thuốc trừ sâu vào chỗ nước ít ỏi còn lại của họ, trơ mắt nhìn họ tắt thở.

 

Sau đó, cô ta quá sợ hãi, chạy sang căn nhà bên cạnh, không ngờ lại gặp được Lâu tiên sinh.

 

Cô ta nghĩ đến quá khứ, bàn tay nắm chặt, tim đau đến không thở nổi, cô ta ngã ngồi xuống giường.

 

Không được, cô ta không thể quay lại những ngày tháng trước kia nữa… Cô ta nhất định phải nắm chặt lấy Lâu tiên sinh. Ngẩng đầu lên lần nữa, trong mắt cô ta đều là tham lam và tàn nhẫn.

 

…

 

Một bên khác, trước cổng căn cứ thành phố J, đoàn người Trịnh Đại Bằng vừa mới đến.

 

Bọn họ nhìn bức tường thành cao cao trước mặt, phía dưới cổng vào xếp hàng dài tít tắp, thậm chí bên ngoài chỗ đăng ký cũng có không ít cò vé, tiểu thương bán đồ.

 

Tô Thừa Cảnh ngẩng đầu: “Yên tâm, có anh ở đây, chúng ta nói vào là vào~”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi