Chương 37: Lần Đầu Giết Người
Bọn côn đồ chọn lối vào khu chung cư gần phía Thư Tâm hơn, vị trí nổ súng xa tòa nhà Diệp Vũ An ở.
Nhưng Diệp Vũ An, người đã lăn lộn trong mạt thế mấy năm, cảnh giác cực kỳ cao, rất nhạy với tiếng súng. Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, mang theo vũ khí ra ngoài.
Khi Ngôn Mặc dẫn Thư Tâm và mọi người tìm ra dấu vết của bọn côn đồ, chúng đã cướp phá xong một tòa nhà. Trước cửa tòa nhà vứt vài xác chết còn tươi, hai ba cô gái trông rất trẻ bị chúng trói lại ném lên xe.
Đối phương có khoảng hơn chục người, đỗ ba xe tải nhỏ. Năm tên cầm súng đứng rải rác quanh xe để canh gác và cảnh giới, số còn lại thì trong khu chung cư tha hồ cướp bóc của cải và phụ nữ.
“Không biết còn hàng ngon nào mang về không, mấy con hàng trong nhà chơi chán rồi, chán lắm.”
“Này, ba con này tuy không xinh lắm, nhưng bù lại còn trẻ, biết đâu còn zin ấy chứ! Zin thì vui hơn nhiều~ Cậu hiểu mà…”
“Ha ha ha ha ha, không ngờ cậu lại thích thể loại này đấy.”
Bọn đàn ông dùng ánh mắt dâm đãng thoải mái nhìn chằm chằm ba cô gái mới bắt về, miệng nói những lời bẩn thỉu, khiến ba cô gái vốn đã sợ hãi càng thêm mặt mày tái mét, run rẩy co rúm lại với nhau, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình.
Ngôn Mặc và những người khác không hề có cảm xúc gì dao động. Không nói đến Ngôn Mặc và Mục Kỳ Mại là những người thường xuyên tiếp xúc với vùng xám đen, ngay cả Bố Hướng Văn, một đại thiếu gia sinh ra trong gia tộc lớn, cũng không phải là chưa từng thấy mặt tối.
Duy chỉ có Thư Tâm, người chưa từng trải qua bóng tối, nhưng ngay từ khi biết mình xuyên vào thế giới mạt thế, cô đã bắt đầu chuẩn bị tâm lý cho mọi thứ sẽ phải đối mặt.
Đây mới chỉ là giai đoạn đầu khi mạt thế vừa lộ diện, ác ý của thế giới đối với phụ nữ đã bắt đầu lộ rõ.
Phần lớn phụ nữ sinh ra đã yếu hơn nam giới về sức lực, thể hình, v.v. Khi đối mặt với áp bức từ nam giới, khả năng phản kháng gần như bằng không. Họ cùng với người già và trẻ em trở thành ba đối tượng dễ bị ức hiếp nhất trong mạt thế.
May mắn thì sau khi thức tỉnh dị năng có thể thoát khỏi số phận bị ức hiếp; không may thì không chịu nổi giai đoạn đầu mạt thế, bị hành hạ đến chết, thậm chí không có cơ hội thức tỉnh dị năng thay đổi vận mệnh và báo thù.
Hoàn cảnh lớn như vậy, chúng ta không thể thay đổi thế giới, chỉ có thể thay đổi bản thân.
Để bản thân có năng lực chống lại bất công, có quyền lực đấu tranh với số phận.
Có một người đi riêng ra phía trước. Ngôn Mặc, người đi đầu, ra một ám hiệu. Mục Kỳ Mại hiểu ý, lặng lẽ thu mình đi theo người đó.
Chưa đầy ba phút, Mục Kỳ Mại quay lại vị trí cũ. Người vừa ra ngoài đã bị giải quyết.
Bốn tên còn lại, mỗi người một tên, dứt khoát nổ súng giải quyết.
Súng đã lắp sẵn nòng giảm thanh, không kinh động đến những kẻ đang cướp bóc trong tòa nhà.
Nhờ tay áo rộng, Thư Tâm che giấu bàn tay đang run nhẹ của mình. Lần đầu tự tay kết thúc một mạng người sống, Thư Tâm không hề bình tĩnh như vẻ ngoài cô thể hiện.
Bàn tay cầm súng run rẩy bỗng được một bàn tay ấm áp khô ráo khác nắm lấy. Cô ngẩng phắt đầu, ánh mắt trực tiếp chạm vào một đôi mắt đen sâu thẳm.
Sự lo lắng và dịu dàng truyền ra từ đôi mắt ấy lập tức xoa dịu sự bối rối và hoang mang trong lòng Thư Tâm. Trái tim cô như được ngâm trong suối nước ấm áp, những ngón tay vì giết người mà trở nên lạnh lẽo cứng đờ lại lấy lại cảm giác.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Ngôn Mặc đã truyền cho Thư Tâm một sức mạnh to lớn.
Thư Tâm khẽ cong khóe miệng, nở một nụ cười trấn an, ra hiệu mình không sao. Ngôn Mặc dùng ánh mắt xác nhận đi xác nhận lại rằng Thư Tâm thực sự ổn, mới tiến hành bước tiếp theo.
