Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Vào Mạt Thế, Ta Dựa Vào Phản Diện Sống Đến Cuối Cùng > Chương 72

Chương 72

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 72: Sinh nhật rồi

 

“Cục cưng, em ở trong phòng làm gì thế? Sao lại khóa cửa nữa rồi?”

 

Ngôn Mặc đứng trước cửa phòng ngủ, có chút bất đắc dĩ.

 

Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, đây đã là lần thứ năm anh muốn vào phòng nhưng bị chặn lại.

 

Cô bạn gái nhỏ của anh cứ lén la lén lút, không biết đang giấu giếm chuyện gì không cho anh biết nữa.

 

“A a a, tới liền, anh chờ em một chút.”

 

Thư Tâm cuống quýt thu dọn mấy thứ bày la liệt trên giường.

 

Đảm bảo không còn gì đáng ngờ ở bên ngoài, cô mới đứng dậy ra mở cửa.

 

“Em à, mấy hôm nay em cứ khóa trái cửa phòng, thần thần bí bí, một mình ở trong làm gì thế?”

 

Nhìn Thư Tâm trước mặt đang cười hì hì, Ngôn Mặc khẽ chạm vào trán cô.

 

“Không có gì đâu, anh đừng hỏi mà ~” Thư Tâm né tránh câu hỏi của Ngôn Mặc, quay sang hỏi về bữa tối nay.

 

“Bữa tiệc sinh nhật của em làm xong chưa?”

 

“Xong rồi, toàn là món em gọi, anh tự tay làm đấy.”

 

“Vậy chúng ta mau xuống đi, đồ ăn nguội là không ngon!”

 

Thư Tâm bước ra khỏi phòng, tay khép cửa lại, rồi đẩy Ngôn Mặc cùng đi xuống lầu.

 

Kể từ hôm Ngôn Mặc nhắc rằng sắp tới sinh nhật cô, Thư Tâm đã bắt đầu tính toán trong lòng.

 

Mấy ngày nay, cô lén ở trong phòng một mình, lấy ra một cái máy tính bảng có cài sẵn truyện tranh H và tiểu thuyết H, lén lút nghiên cứu.

 

Nghiên cứu mấy ngày, Thư Tâm rút ra một quy luật:

 

Tất cả nam chính và phản diện lớn nhất trong truyện, nhất định sẽ sở hữu vốn liếng đáng tự hào và thời gian lần đầu tiên khác xa với những chú gà con khác.

 

Đôi mắt cô vô thức nhìn về phía Ngôn Mặc đang đi trước.

 

Nhưng Ngôn Mặc không phải là nam phụ trong truyện sao?

 

Tuy Thư Tâm chưa tận mắt chứng kiến, nhưng tay cô đã từng vất vả như vậy, nên cũng hiểu rõ năng lực của chồng mình.

 

Tuyệt đối thuộc loại thiên phú dị bẩm.

 

Bây giờ chỉ lo, cái thân hình nhỏ bé này của mình, không biết có chịu nổi hay không.

 

“Đây… đây là…”

 

Những suy nghĩ hỗn độn trong đầu Thư Tâm, khi nhìn thấy chiếc bánh kem xuất hiện trên bàn, đều tan biến hết.

 

“Chị dâu, sinh nhật vui vẻ!”

 

“Chị dâu, sinh nhật vui vẻ!”

 

Bố Hướng Văn và Mục Kỳ Mại thấy Ngôn Mặc dẫn Thư Tâm xuống, liền đứng dậy gửi lời chúc mừng sinh nhật.

 

“Chị dâu, tụi em không có gì tặng chị, cái bánh kem sinh nhật này là em và Kỳ Mại cùng nhau làm, nhìn có thể không được đẹp mắt, nhưng hy vọng chị thích!”

 

Bố Hướng Văn như khoe công, đẩy nhẹ chiếc bánh kem trên bàn về phía trước.

 

“Cảm ơn các em đã tổ chức sinh nhật cho chị, còn tự tay làm bánh kem sinh nhật cho chị nữa, chị thực sự rất thích.”

 

Thư Tâm xúc động không nói nên lời.

 

Ở thế giới xa lạ này, cô có được người yêu coi mình như báu vật, và giờ còn có được những người bạn có thể tin tưởng gửi gắm.

 

Cô, thực sự rất may mắn!

 

“Tắt đèn! Tắt đèn! Thổi nến và ước đi nào!” Bố Hướng Văn đứng ở chỗ công tắc.

 

Ngôn Mặc thắp nến trên bánh kem, đặt bánh trước mặt Thư Tâm.

 

Nhìn những người đang nhìn mình với ánh mắt đầy mong đợi, Thư Tâm nhắm mắt lại, hai tay chắp trước ngực.

 

Cầu mong, dốc hết khả năng của mình, bảo vệ những người mình trân quý, sống sót trong thế giới tận thế ăn thịt người này!

 

“Phù——”

 

Thư Tâm mở mắt, trong đôi mày có một sự nghiêm túc chưa từng có, thổi tắt ngọn nến trên bánh kem.

 

“Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi! Nhiều món ngon như vậy, không ăn nữa là nguội mất!”

 

Khi đèn bật sáng, Thư Tâm trở lại dáng vẻ thường ngày, mời mọi người ngồi xuống thưởng thức.

 

“Tới liền tới liền! Mấy món hôm nay, toàn do một tay Mặc ca làm đấy, tôi và Kỳ Mại đều nhờ phúc của chị dâu mới có khẩu phúc.”

 

Bố Hướng Văn hào hứng ngồi xuống, thấy Thư Tâm gắp thức ăn, liền vồ ngay vào món thịt kho tàu mà anh ta thèm thuồng từ lâu.

 

“Phải đấy, tôi theo Mặc ca nhiều năm như vậy, tổng cộng cũng chỉ được ăn một hai bữa cơm do Mặc ca tự tay nấu, từ khi có chị dâu, thỉnh thoảng tụi tôi mới được ăn.”

 

Mục Kỳ Mại gật đầu phụ họa, tay gắp thức ăn không hề chậm.

 

“Ăn mà không chặn được miệng hai người sao?”

 

Ngôn Mặc nhẹ nhàng nói một câu, khiến Bố Hướng Văn và Mục Kỳ Mại lập tức im bặt, tập trung ăn cơm.

 

Thư Tâm còn lấy từ không gian ra hai chai rượu vang đỏ, làm cho bữa tối hôm nay thêm phần trọn vẹn.

 

Tục ngữ có câu: No cơm ấm cật… các thứ.

 

Rượu no cơm say, trở về phòng tắm rửa xong, Thư Tâm uống hơi nhiều, men rượu bắt đầu ngấm lên.

 

Trong đầu cô không khỏi nghĩ đến chuyện sắp xảy ra.

 

Thực ra trong lòng cô vẫn có một chút mong đợi thầm kín.

 

Dĩ nhiên, chỉ có một chút xíu thôi!

 

Không nhiều lắm đâu.

 

Chợt nhớ đến biện pháp bảo vệ nhất định không thể thiếu, cô lấy từ không gian ra một đống hộp nhỏ đủ loại.

 

Đều là những thứ cô và Ngôn Mặc cùng nhau thu thập đồ tiếp tế, Ngôn Mặc đã mua.

 

Chưa từng thấy loại này, Thư Tâm vô cùng tò mò về thứ bên trong những chiếc hộp nhỏ.

 

Cô nửa nằm sấp trên giường, lật từng cái một.

 

“Ê~? Thứ này mà còn có phân biệt mùi hương sao? Lạ thật… để em xem…”

 

“Sao lại có cả dạng hạt? Không… xoắn? Kỳ quái…”

 

Ngôn Mặc bước ra từ phòng tắm, ngước mắt lên liền thấy một cảnh tượng khiến lửa dục trong người anh bốc lên.

 

Người anh thương nhớ, mặc đồ ngủ, nằm sấp trên giường, nửa thân trên hơi nhổm lên, vì động tác mà cổ áo hơi hở…

 

Góc nhìn của anh vừa vặn thấy được phong cảnh ẩn hiện.

 

Dưới đèn ngắm người đẹp, càng ngắm càng đẹp.

 

Nhưng người đẹp dưới đèn ấy, chẳng có chút tự giác nào.

 

Trong tay còn cầm thứ khiến người ta mơ màng kia nghiên cứu.

 

“Cục cưng…”

 

Vì kìm nén, giọng Ngôn Mặc vừa thốt ra đã khàn đi mấy phần.

 

“Anh tắm xong rồi à, lại đây nhanh lên!” Thư Tâm ngồi thẳng dậy vẫy tay với Ngôn Mặc, bảo anh mau lại đây.

 

“Ừm?” Ngôn Mặc tùy tiện lau vài cái tóc, ném khăn lên chiếc ghế nhỏ bên cạnh, bước đến sau lưng Thư Tâm, quỳ một gối trên giường, vòng tay ôm lấy cô.

 

“Mau xem, đây đều là giang sơn trẫm đánh cho ái phi đấy! Ái phi xem thích cái nào, tối nay chúng ta dùng cái đó!”

 

Đầu óc đã không còn tỉnh táo, Thư Tâm thấy Ngôn Mặc lại gần, liền phẩy tay một cái, phô bày mấy chiếc hộp nhỏ trên giường.

 

“Ồ ~ Hoàng thượng đối với thần thiếp thật tốt, đã vậy Hoàng thượng đã sốt ruột như thế, thần thiếp chỉ còn cách tuân chỉ thôi…”

 

Xoay người, đè lên

 

…………

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn