Chương 14: Trai quê leo cao ngoại tình (14)
Sáng hôm sau, Tưởng Thiền đã nhận được hoa tạ lỗi của Hạ Văn Thạch.
Những đóa hồng đỏ rực rỡ được nhân viên giao hàng nhét vào lòng cô, càng tôn lên làn da ửng hồng như đào.
Nhưng Tưởng Thiền không thích hồng đỏ, Mạnh Vân cũng vậy, cô thích hoa tulip.
Ngày trước, Hạ Văn Thạch biết rõ điều đó.
Đã từng, anh ta chạy khắp các tiệm hoa gần trường để chọn cho cô loài hoa yêu thích nhất.
Nhưng hôn nhân như một kiếp luân hồi, chia cách hai người đã từng bên nhau thành tiền kiếp và kiếp này.
Chỉ vài năm ngắn ngủi, anh ta đã quên sạch.
Cùng với hoa còn có một tấm thiệp.
Lần này Hạ Văn Thạch cuối cùng cũng biết xin lỗi.
Nhưng người đáng được xin lỗi đã không còn nữa.
Giờ đây, trong thân xác vợ anh ta chỉ là một linh hồn dị giới thích nhìn kẻ phản bội đau khổ.
Hoa hồng đỏ và tấm thiệp cùng nhau bị ném vào thùng rác.
Tưởng Thiền tiếp tục đến trường học.
Cha Mạnh được phẫu thuật sớm, phục hồi cũng tốt.
Vài ngày sau đã có thể xuất viện.
Không biết có phải nghe được gì từ con gái hay không.
Sau khi về nhà, ông cũng không phản đối việc con gái cứ ở nhà mãi.
Hai vợ chồng già thậm chí còn tránh nhắc đến chủ đề này, chỉ quan tâm cô học hành có mệt không.
Mệt thì cũng hơi mệt.
Tưởng Thiền tiếp thu kiến thức rất nhanh, từ điểm nhỏ lan ra toàn diện, học cũng nhiều hơn và sâu hơn người khác.
Nhưng so với việc phải trung thành và yêu thương tên trai tồi, sự mệt mỏi này chẳng thấm vào đâu.
Hạ Văn Thạch thường xuyên đến tìm cô.
Hôm nay tặng hoa, ngày mai tặng quà.
Tưởng Thiền đều nhận hết, thỉnh thoảng còn cho Hạ Văn Thạch một nụ cười.
Càng như vậy, Hạ Văn Thạch càng nghĩ cô sẽ không thực sự ly hôn.
Tặng quà càng hăng hái hơn.
Nhưng anh ta không biết, Tưởng Thiền đã liên hệ với một tiệm đồ cũ, biến quà thành tiền mặt.
Tiền tiết kiệm trong tay Hạ Văn Thạch ngày càng ít, nhìn số dư cũng thấy xót.
Nhưng ham muốn chiến thắng một người đàn ông khác khiến anh ta bỏ qua sự xót xa đó.
Ngược lại, Tần Nhạn Nhi đứng bên cạnh nhìn mà đau lòng chết đi sống lại.
Hạ Văn Thạch không tặng quà cho cô ta cũng thôi đi.
Giữ lại trong tay anh ta, đợi họ kết hôn, chẳng phải cũng là của cô ta sao?
Nhưng bây giờ lại đem hết cho Mạnh Vân là thế nào?
Cô ta là chất xúc tác cho tình cảm của họ chắc?
Tần Nhạn Nhi bắt đầu sốt ruột, giờ làm việc cũng thường xuyên cáu kỉnh, ngồi trong văn phòng Hạ Văn Thạch mà lau nước mắt.
Hạ Văn Thạch đau đầu như muốn nổ tung.
Lúc đầu thuê Tần Nhạn Nhi làm trợ lý là để tiện cho hai người tình tứ.
Giờ đây lại thành trái bom hẹn giờ chôn bên cạnh.
Lỡ nổ tung, anh ta không thể ở lại công ty này nổi.
Một bên là người tình bất mãn vì bị phớt lờ, một bên là vợ sắp ly hôn.
Hạ Văn Thạch nhanh chóng cảm thấy kiệt sức, thậm chí không thể lo nổi công việc.
Nhưng trên đời không có thuốc hối hận, anh ta chỉ còn cách cắn răng chịu đựng.
Vừa cố gắng níu kéo, vừa hết sức dỗ dành.
Cả con người cũng thấy rõ sự mệt mỏi.
Trong công ty, tin đồn bay tứ tung như tuyết rơi.
Đã lọt vào tai cả hai người.
Chỉ là họ đều đang cố gắng níu giữ thứ trong tay, không kịp quan tâm nữa.
Trong quỹ đạo ban đầu, sau khi ly hôn với Mạnh Vân, Hạ Văn Thạch nhẫn nại đến năm thứ ba mới tái hôn với Tần Nhạn Nhi.
Đồng nghiệp chỉ nghĩ họ yêu nhau lâu ngày, danh tiếng chẳng hề ảnh hưởng.
Ngược lại, Mạnh Vân bị dựng lên thành một người đàn bà điên nghi ngờ vô cớ.
Giờ đây, muốn rút lui an toàn là điều không thể.
Mỗi lần Hạ Văn Thạch dẫn Tần Nhạn Nhi qua khu văn phòng, anh ta đều cảm thấy những ánh mắt sau lưng đâm vào đau nhói.
Dỗ vợ về lại càng trở thành vũ khí để anh ta chứng minh mình trong sạch.
Tưởng Thiền chỉ thấy Hạ Văn Thạch nhận lỗi ngày càng thành khẩn, thái độ cũng hạ thấp dần.
Những đóa hồng đỏ ban đầu cũng đã biến thành hoa tulip mà Mạnh Vân yêu thích.
Vậy ra không phải anh ta quên.
Mà là không cần nhớ.
Mạnh Vân yêu anh ta, nên tặng hoa gì cô ấy cũng thích.
Thế thì không cần phải nhớ kỹ sở thích của cô ấy làm gì.
Dù sao chỉ cần một bó hồng đỏ tùy tiện là đủ dỗ cô ấy vui.
Còn Tưởng Thiền bây giờ không yêu anh ta.
Những thứ từng bị lãng quên cũng được lục tìm từ sâu thẳm ký ức.
Những chiếc bánh bao nhỏ họ từng ăn cùng nhau thời đại học.
Nhãn hiệu quần áo Mạnh Vân yêu thích nhất.
Những món đồ cô từng tiện miệng nhắc tới.
Hạ Văn Thạch cũng cảm nhận rõ ràng, anh ta nghĩ về vợ ngày càng nhiều.
Lúc ở nhà, trên đường đi làm, thậm chí cả khi ở bên Tần Nhạn Nhi.
Những ký ức từng bị lãng quên từng chút một nổi bọt, nhắc nhở anh ta rằng hai người từng yêu nhau đến thế nào.
Không phải cảm giác mới lạ, không phải bị cám dỗ.
Mà là yêu thực sự, vào những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất của anh ta.
Những chiếc bánh quy Tần Nhạn Nhi cầm tay nhét vào miệng cũng bắt đầu pha lẫn vị đắng, như thể chàng trai trẻ năm đó từng có tình cảm chân thành đang nhắc nhở anh ta rằng mình đã đi vào con đường không lối về nào.
Một giọt mực rơi vào nước tinh khiết, dù có làm gì cũng không thể sạch được nữa.
Sự hối hận của Hạ Văn Thạch chỉ có thể một mình nhai nuốt trong đêm tối không người.
Thời tiết ngày càng lạnh, đúng lúc gặp vài ngày mưa âm u, hơi ẩm trong không khí thấu xương.
Không ai kịp thời thay quần áo trong tủ, Hạ Văn Thạch vẫn mặc phong phanh.
Mỗi sáng ra khỏi nhà, không khí lạnh như dã thú vồ mồi, quấn chặt lấy anh ta, bào mòn hơi ấm.
Chui vào lồng ngực, đến cả bụng rỗng cũng lạnh.
Không có canh nóng, không có cháo ấm.
Tần Nhạn Nhi thì bám chặt lấy anh ta, muốn thay thế vị trí của Mạnh Vân.
Nhưng tính cách hai người rốt cuộc khác nhau, cách thức cũng không giống.
Cô ta thích đưa Hạ Văn Thạch đi check-in các nhà hàng nổi tiếng trên mạng, đến những nơi mới lạ để tận hưởng không khí náo nhiệt.
Ngày trước, Hạ Văn Thạch thấy mỗi nơi mỗi hay.
Giờ đây, mỗi sáng uống một bụng gió lạnh đi làm, thứ nào mới thực sự thuộc về mình, mới dần dần rõ ràng trong lòng.
Nhất là sau khi bị cảm lạnh.
Anh ta nằm một mình ở nhà, đến cốc nước nóng cũng không có ai rót, cảm giác đó khiến Hạ Văn Thạch suýt sụp đổ.
Hạ Văn Thạch nhắn cho vợ rất nhiều tin nhắn.
Khổ nhục kế luôn là chiêu hiệu quả nhất với đàn bà mềm lòng.
Nhất là người đàn bà mềm lòng yêu anh ta.
Khi nhắn tin, Hạ Văn Thạch gần như thấy trước cảnh vợ vội vàng về nhà.
Cô ấy chắc vẫn mặc chiếc áo len màu kem sữa lúc đi, tóc dịu dàng xõa trên vai.
Cô ấy sẽ đặt bàn tay mềm ấm lên trán anh ta, vừa nhẹ nhàng trách anh ta không biết tự chăm sóc, vừa xót xa tìm thuốc nấu cháo.
Như mấy năm qua vẫn thế.
Nhưng thực tế, những tin nhắn đó chìm nghỉm.
Hạ Văn Thạch sốt mê mệt, nửa tỉnh nửa mơ.
Trong mơ đều là bóng dáng vợ.
Tỉnh dậy, căn nhà vẫn trống rỗng.
Hai người mấy năm gần đây không có kế hoạch sinh con, vợ từng đề nghị nuôi một con mèo ở nhà.
Nhưng Hạ Văn Thạch chê ồn ào, từ chối.
Giờ đây anh ta lại ước gì nhà cửa ồn ào hơn một chút.
Anh ta còn có thể mượn cớ thú cưng để cô ấy về nhà xem.
Còn hơn bây giờ.
Điện thoại reo, anh ta vội vàng cầm lên, nhưng là Tần Nhạn Nhi.
Mấy hôm nay, Tần Nhạn Nhi biết vợ anh ta không ở nhà, lúc nào cũng muốn đường hoàng bước vào.
Hạ Văn Thạch lòng đầy mong nhớ dỗ vợ, không hề nhả lời.
Khoảnh khắc này, không biết vì lý do gì, anh ta đồng ý.
Tần Nhạn Nhi đến rất nhanh.
Miệng thì quan tâm, mắt lại đắc ý.
Như thể mừng vì anh ta bệnh đến đúng lúc.
Hạ Văn Thạch nhắm mắt không nhìn cô ta, chỉ coi như vợ đã về.
Mê mệt uống thuốc ăn cháo kê, anh ta tiếp tục ngủ, chỉ là ngủ không yên.
Trong cơn mơ hồ, anh ta cảm thấy một thân thể mềm mại mang hơi lạnh áp sát.
Nhận ra đó là Tần Nhạn Nhi, anh ta mở mắt.
Đầu tiên nhìn thấy, lại là vợ đang đứng ở cửa phòng ngủ.
