Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Nhanh: Đại Lão Không Có Hệ Thống, Chỉ Có Tiền > Chương 23

Chương 23

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 23 có bản audio.

Chương 22: Dáng vẻ em thích, anh đều có (12)

 

Hậu quả của việc quần nhau cả đêm là sáng hôm sau, lúc Hàn Việt mặc quần áo, hai tay anh run lẩy bẩy.

 

Anh nhìn Cố Tri Hoan với vẻ mặt đầy tủi thân: "Bảo bối, tại em hết."

 

Cố Tri Hoan bình tĩnh khoác áo ngoài: "Người bỏ thuốc không phải em."

 

Hàn Việt biết mình đuối lý, không dám nói thêm.

 

Lúc hai người xuống lầu, Nghiêm Tiếp đã nấu xong cháo.

 

Cố Tri Hoan mở nắp nhìn một cái, sắc mặt liền trở nên kỳ quái.

 

Trong nồi đất, trên nền cháo trắng nổi lơ lửng vài thứ hình dạng đáng ngờ, trông như những thanh gậy.

 

Nếu Cố Tri Hoan không nhớ nhầm thì đây chính là lô hổ tiên* nhập về hôm qua...

 

Cố Tri Hoan lập tức hết cả thèm ăn.

 

Hàn Việt hào hứng cầm bát tới múc cháo.

 

Múc xong một bát, anh đang định múc tiếp thì thấy Cố Tri Hoan tự lấy một cái nồi ra, đun nửa nồi nước.

 

"Bảo bối?" Hàn Việt khó hiểu.

 

"Em ăn mì." Cố Tri Hoan nhíu mày nhìn đống gia vị lộn xộn.

 

Từ khi ở bên Hàn Việt, gần như ngày nào anh cũng lo cơm nước cho cô.

 

Nếu không phải lần này anh phát bệnh, tay nghề nấu ăn sa sút thảm hại, Cố Tri Hoan cũng sẽ không để Nghiêm Tiếp tới nấu.

 

Hàn Việt quan sát chân mày nhíu chặt của Cố Tri Hoan, bỗng nhiên vỡ lẽ: "Bảo bối, em không biết nấu à?"

 

Cố Tri Hoan nghiêng đầu liếc anh một cái.

 

Hàn Việt khựng lại.

 

Nếu anh không nhìn nhầm thì lúc Cố Tri Hoan quay sang, vẻ mặt cô rõ ràng mang theo vài phần hung dữ.

 

Hàn Việt chần chừ: "Hay để anh nấu mì cho em ăn?"

 

Cố Tri Hoan không biểu cảm gì, đưa mắt nhìn xuống giữa hai chân Hàn Việt.

 

Hàn Việt đỏ bừng mặt: "Mì dưới cũng được mà."

 

"Tay anh hết run rồi?" Cố Tri Hoan hỏi.

 

Hàn Việt: "..."

 

Mười phút sau.

 

Cố Tri Hoan bưng ra một bát mì trông là biết ngay không ngon.

 

Thứ khó coi hơn cả bát mì chính là sắc mặt Cố Tri Hoan.

 

Hàn Việt thông minh cúi đầu uống cháo.

 

Cố Tri Hoan chọc đũa vào sợi mì cứng đơ trong bát, thầm nghĩ đợi Hàn Việt tỉnh táo lại, ngày nào cũng sẽ ép anh ăn mì cô nấu.

 

Hàn Việt uống hai ngụm cháo lại lén nhìn Cố Tri Hoan một lần.

 

Cố Tri Hoan bị nhìn đến phát bực, đặt bát xuống: "Anh muốn nói gì?"

 

"Bảo bối hôm nay em có kế hoạch gì chưa?" Hàn Việt đã uống hơn nửa bát cháo.

 

Cố Tri Hoan cụp mắt: "Anh có việc à?"

 

Hàn Việt uống một ngụm cháo lớn, lau miệng, cười gượng: "Trước đó anh chỉ xin nghỉ một tuần, hôm nay hết phép rồi..."

 

Cố Tri Hoan cầm ly sữa trên bàn lên.

 

Khóe miệng Hàn Việt trễ xuống: "Anh định trốn học, ai ngờ sáng nay Tiêu Bùi gọi điện tới thúc anh."

 

"Tiêu Bùi?" Cố Tri Hoan khựng lại.

 

"Ủy viên kỷ luật lớp anh, người thì đáng ghét, thành tích thì dở, anh nghi cậu ta đi cửa sau mới làm được ủy viên kỷ luật." Hàn Việt nhân cơ hội mách tội Tiêu Bùi với Cố Tri Hoan.

 

Bàn tay Cố Tri Hoan cầm ly sữa vô thức siết chặt.

 

Tiêu Bùi này...

 

Thấy Cố Tri Hoan hơi nhíu mày, Hàn Việt hạ giọng: "Bảo bối không nỡ rời xa anh à? Hay anh xin nghỉ thêm một tuần nữa?"

 

Cố Tri Hoan không nói gì, chậm rãi uống hết ly sữa rồi mới bình tĩnh thả ra một quả bom: "Em sẽ cùng anh đến trường."

 

"Hả?" Hàn Việt há to miệng, hồi lâu không hoàn hồn.

 

Cố Tri Hoan như thể không nhận ra mình vừa nói một câu kinh người đến mức nào, nói xong liền cầm khăn giấy trên bàn lau miệng.

 

Động tác tao nhã và điềm tĩnh.

 

Nếu là Hàn Việt của trước kia, e rằng có thể nhìn ra đầu ngón tay trắng bệch của Cố Tri Hoan mà đoán được cảm xúc lúc này của cô, đáng tiếc Hàn Việt hiện tại chỉ là một học sinh cấp ba.

 

Anh chần chừ một lát rồi mở miệng: "Bảo bối?"

 

"Em không yên tâm về anh." Cố Tri Hoan nói.

 

Câu này có rất nhiều ý nghĩa.

 

Hàn Việt nghĩ một chút rồi lập tức dịch thành "anh ở trường được hoan nghênh như vậy nên em không yên tâm", không khỏi vui mừng nhảy lên, hôn mạnh lên mặt Cố Tri Hoan một cái: "Bảo bối yên tâm, thân thể anh chỉ mình em được chạm."

 

Cố Tri Hoan bình tĩnh dùng khăn giấy lau mạnh mặt.

 

Sau khi quyết định cùng Hàn Việt đến trường, Cố Tri Hoan gọi điện cho Nghiêm Tiếp dặn dò vài câu.

 

Nghiêm Tiếp suýt nữa tưởng tai mình có vấn đề: "Cố tổng, hai người... đây là thú vui mới gì vậy?"

 

Cố Tri Hoan híp mắt.

 

Nghiêm Tiếp nhận ra câu hỏi này có phần vượt quá giới hạn, vội chuyển chủ đề: "Vậy Hàn tổng cũng đi cùng ạ?"

 

"Thủ tục của anh ấy đã làm xong rồi." Cố Tri Hoan trầm ổn nói.

 

"Vâng." Nghiêm Tiếp gật đầu.

 

Theo bên Cố Tri Hoan lâu như vậy, hiệu quả làm việc của Nghiêm Tiếp ngày càng xuất sắc.

 

Chỉ nửa tiếng sau, Nghiêm Tiếp đã làm xong thủ tục chuyển trường cho Cố Tri Hoan, đồng thời gửi cho cô hồ sơ giả.

 

Đương nhiên, ngoài năng lực của Nghiêm Tiếp, phần lớn còn nhờ số tiền mà tập đoàn Cố thị quyên góp cho Nhất Trung Hành Thủy mỗi năm.

 

Hiệu trưởng hết lần này đến lần khác cam đoan tuyệt đối không tiết lộ thân phận của Cố Tri Hoan, cuối cùng không nhịn được lòng tò mò, lén điều tra lớp 11-7 mà Cố Tri Hoan sắp chuyển vào. Điều tra một hồi, thật sự tra ra được chút manh mối.

 

Cố Tri Hoan vậy mà bao nuôi Hàn Việt?

 

Hiệu trưởng cảm thấy cả người không ổn chút nào.

 

Đúng tám giờ.

 

Nghiêm Tiếp mang đồng phục mới của Nhất Trung Hành Thủy tới.

 

Cố Tri Hoan thay đồng phục, buộc tóc đuôi ngựa, trông cũng ra dáng học sinh thật.

 

Ngũ quan cô thật ra rất nhỏ nhắn, chỉ là bình thường khí thế quá mạnh, không đợi người ta nhìn kỹ đã thấy xa cách ngàn dặm.

 

Hàn Việt nhìn cô mặc đồng phục, hồi lâu không khép được miệng.

 

Cố Tri Hoan chỉnh lại quần áo trước gương, thấy Hàn Việt nhìn mình với vẻ mặt muốn nói lại thôi, không khỏi thầm thở dài: "Muốn nói gì thì nói thẳng đi."

 

Hàn Việt mặt đỏ bừng nhìn ngực cô: "Lớp anh không có bạn nào phát triển tốt như vậy."

 

"..."

 

Nghiêm Tiếp lái xe đưa Cố Tri Hoan và Hàn Việt đến Nhất Trung Hành Thủy.

 

Cố Tri Hoan vừa lật xem tài liệu Nghiêm Tiếp đưa, vừa hỏi: "Tiêu Bùi năm nay bao nhiêu tuổi?"

 

Hàn Việt đảo mắt: "Em hứng thú với cậu ta à?"

 

Tay Cố Tri Hoan đang lật trang dừng lại một chút: "Em chỉ hỏi cho có."

 

Hàn Việt dính lấy Cố Tri Hoan, kéo tay áo cô: "Cậu ta xấu lắm."

 

Cố Tri Hoan cúi đầu nhìn anh.

 

Theo ấn tượng của cô, Tiêu Bùi không hề dính dáng gì đến chữ xấu.

 

"Tính khí còn tệ." Hàn Việt điên cuồng kể tội Tiêu Bùi.

 

Anh không quên, Cố Tri Hoan đề nghị cùng anh về trường ngay sau khi anh nhắc đến tên Tiêu Bùi.

 

Chuông báo động trong lòng Hàn Việt vang lên inh ỏi.

 

Đại gia là của một mình anh!

 

Tuyệt đối không thể bao nuôi thằng nhóc mặt trắng nào khác!

 

Hàn Việt siết chặt nắm đấm: "Cậu ta còn hói nữa."

 

Khóe miệng Cố Tri Hoan khẽ giật.

 

Hàn Việt không yên tâm, suốt dọc đường cứ lải nhải với Cố Tri Hoan một vạn khuyết điểm của Tiêu Bùi.

 

Cố Tri Hoan đeo cặp sách, thành thạo đi trước Hàn Việt.

 

Hàn Việt nói đến mức nước miếng bay tứ tung, chỉ thiếu điều cầm micro lên sân thể dục diễn thuyết: "Hơn nữa, quan trọng nhất là — Tiêu Bùi không được."

 

Bước chân Cố Tri Hoan khựng lại.

 

Hàn Việt đang định nói tiếp thì nghe thấy một giọng nói lạnh lẽo và kiêu ngạo vang lên âm u phía sau: "Ồ, thật sao?"

 

*Hổ tiên: dương vật hổ, dùng làm thuốc bổ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi