Chương 2: Ra mắt đã đỉnh cao, đỉnh cao liền giải nghệ (2)
Nguyễn Thành Cương cũng bị lời tuyên bố hào hùng của tổng giám đốc nhà mình dọa cho choáng váng. Cậu ta vội vàng ôm chặt lấy chân Hàn Việt: “Hàn… Hàn tổng, anh đừng dọa tôi nữa. Anh bị làm sao vậy?”
Hàn Việt đột nhiên đứng dậy, đỡ Nguyễn Thành Cương lên: “Quản lý, tôi đã chia tay bạn gái rồi. Bây giờ, có thể cho tôi gia nhập đội tuyển chứ?”
Nguyễn Thành Cương nhìn vẻ mặt nghiêm túc đầy chính nghĩa của Hàn Việt, “hừ” một tiếng, trợn mắt, rồi ngất xỉu.
Bệnh viện Nhân dân số 2, phòng cấp cứu.
Cố Tri Hoan ngồi đối diện bác sĩ, tay cầm xấp báo cáo kiểm tra dày cộp, lông mày nhíu chặt: “Ý ông là Hàn Việt không bị tổn thương não?”
“Theo kết quả kiểm tra hiện tại thì đúng là vậy.” Bác sĩ đẩy gọng kính lão trên sống mũi.
“Vậy mà anh ta vấp ngã một cái là đòi ly hôn với tôi, còn muốn đi đánh giải chuyên nghiệp?” Cố Tri Hoan trợn tròn mắt.
“Nói thế nào nhỉ.” Bác sĩ thở dài: “Cố tổng, đây có lẽ là vấn đề tình cảm vợ chồng của hai người. Tôi khuyên cô ra khỏi cửa rẽ trái, đến cục dân chính xem thử.”
Cơn giận của Cố Tri Hoan suýt nữa thì thiêu sống vị bác sĩ già trước mặt thành tro.
Có lẽ bác sĩ già nhận ra vấn đề, ông khẽ ho một tiếng: “Ngoài vết thương ngoài đầu, bệnh nhân hiện không có vấn đề gì. Hay là cô quan sát thêm một thời gian.”
Dừng một chút, bác sĩ già run run lấy từ trong tủ ra một cuốn sách, đặt lên bàn, đẩy về phía Cố Tri Hoan, chậm rãi nói: “Cái này có lẽ sẽ giúp được cô.”
Cố Tri Hoan cúi đầu nhìn, trên bìa sách, một dòng chữ lớn ngoằn ngoèo như rồng bay phượng múa — Làm sao cứu vãn cuộc hôn nhân đổ vỡ của bạn.
“Ông tự giữ lấy thì hơn.” Cố Tri Hoan liếc qua cái đầu sắp hói của bác sĩ già, cầm tài liệu kiểm tra của Hàn Việt rồi bước ra ngoài.
Ngoài cửa, Hàn Việt đang ngồi bên giường Nguyễn Thành Cương với ánh mắt đầy lo lắng, cứ như thể Nguyễn Thành Cương sắp sinh con đến nơi.
Nguyễn Thành Cương vất vả lắm mới hoàn hồn, vừa mở mắt đã thấy đôi mắt đỏ hoe của Hàn Việt đang nhìn chằm chằm mình.
“Cậu không sao chứ…” Đôi môi Hàn Việt run rẩy.
Ánh mắt lạnh lẽo của Cố Tri Hoan quét tới.
Trong khoảnh khắc căng thẳng đó, Nguyễn Thành Cương bỗng nảy ra một ý. Cậu ta lập tức nhảy xuống giường, ba bước thành hai lao tới trước mặt Cố Tri Hoan, đẩy cô về phía Hàn Việt, dõng dạc nói: “Đội tuyển đã bị Cố tổng mua rồi, cô ấy mới là ông chủ.”
Hàn Việt: “…”
Cố Tri Hoan: “…”
Hàn Việt trợn mắt, giơ tay chỉ vào Cố Tri Hoan, giận dữ: “Cô tưởng có tiền là muốn làm gì thì làm à? Cố Tri Hoan, sao cô có thể tùy tiện giày xéo giấc mơ của tôi!”
Nguyễn Thành Cương tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Hàn tổng, anh mau tỉnh lại đi.
Cố tổng sắp ăn thịt người rồi.
Trên hành lang, không ít ánh mắt tò mò đổ dồn về phía này.
Cố Tri Hoan hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Về nhà với tôi trước đã.”
“Không, tôi thà ở quán net ăn mì gói cũng không về với cô!” Hàn Việt rất khí thế.
Vừa dứt lời, bụng Hàn Việt đã không đúng lúc “ùng ục” một tiếng.
Hàn tổng với quyết tâm ly hôn để đi đánh giải chuyên nghiệp, còn chưa bắt đầu đã khuất phục trước cơn đói cồn cào.
Sợ Hàn Việt lại gây ra chuyện gì, Cố Tri Hoan dùng một bữa tối dỗ dành Hàn Việt lên xe.
Nguyễn Thành Cương vừa cong ngón út như hoa lan định mở cửa xe, liền chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Cố Tri Hoan.
Thế là ngón út cong giữa không trung xoay một vòng, đặt lên miệng mình: “Cố tổng, Hàn tổng, vậy tôi về trước.”
Hàn Việt nhíu mày, có vẻ không vui: “Gọi tôi là Hàn Việt.”
Nguyễn Thành Cương: “…”
Hàn Việt giận dữ: “Tôi không phải loại đàn ông dễ bị quy tắc ngầm đâu.”
Nguyễn Thành Cương nhất thời không nói nên lời.
Nếu cậu ta nhớ không lầm, hôm qua Hàn Việt còn chạy theo Cố Tri Hoan như con cún con.
Nguyễn Thành Cương còn định nói gì đó, Cố Tri Hoan đã mất kiên nhẫn đạp ga, phóng xe lên 120 km/h. Hàn Việt trở tay không kịp, cả người bị quán tính đè chặt vào ghế, vội vàng nắm chặt dây an toàn, lập tức ngoan ngoãn.
Cứ thế im lặng suốt đường về biệt thự.
“Xuống xe.” Trong đầu Cố Tri Hoan rối như tơ vò, giọng nói mang theo vài phần mệt mỏi khó che giấu.
Hàn Việt không nhúc nhích, anh vẫn mặc bộ đồ chú rể buổi sáng, cà vạt đã lệch, băng gạc trên đầu bị gió thổi tung, vài sợi tóc xõa xuống che mắt, trông như một con chó hoang bị người ta bỏ rơi.
Cố Tri Hoan thầm thở dài: “Hàn Việt?”
Hàn Việt hung dữ trừng mắt nhìn Cố Tri Hoan, ánh mắt sắc lẹm như dao đâm tới: “Cố Tri Hoan, cô chết tâm đi. Nợ của bố tôi tôi sẽ tự tay trả hết, tuyệt đối không dùng một xu của cô!”
Cố Tri Hoan bị ánh mắt đó nhìn đến bốc hỏa: “Hàn ba giây, não anh bị úng nước rồi à? Lắc lắc cái đầu đi, nghe cho kỹ tiếng biển khóc. Tiền của bố anh trả hết từ lâu rồi! Nói bừa cái gì đấy!”
“Tôi không nói bừa!” Hàn Việt gào lên còn to hơn Cố Tri Hoan: “Cô căn bản không yêu tôi! Cô chỉ ham muốn thân thể trẻ trung của tôi thôi!”
Cố Tri Hoan: “…”
Anh thắng rồi.
Cố Tri Hoan tức đến mức không chịu nổi, trực tiếp nhảy xuống xe đóng sầm cửa lại.
Đi được vài bước, thấy Hàn Việt vẫn co ro trong xe, cô lại sải bước quay lại: “Còn ăn tối không đây?”
Hàn Việt hừ lạnh một tiếng, không cam tâm tình nguyện nhảy xuống xe, cảnh giác đi theo sau Cố Tri Hoan cách một mét.
Cố Tri Hoan lười để ý anh, vừa đi dọc con đường đá xanh về nhà, vừa lấy điện thoại gửi báo cáo kiểm tra của Hàn Việt cho bác sĩ riêng.
Bộ dạng này của Hàn Việt thật sự không giống như không có vấn đề gì.
Cố Tri Hoan đưa Hàn Việt về một căn biệt thự ở ngoại ô thành phố. Căn biệt thự ba tầng không thuê thêm người, bình thường chỉ có quản gia Nghiêm Tiếp – người đã nhìn Cố Tri Hoan lớn lên từ nhỏ – ở trong đó.
Nghiêm Tiếp đã đợi sẵn ở cửa từ lâu.
Bộ váy cưới trắng muốt của Cố Tri Hoan đã dính đầy bụi bẩn và vết máu, trên người nồng nặc mùi thuốc khử trùng.
Cô đi thẳng vào cửa lớn biệt thự: “Chú Nghiêm nghỉ ngơi trước đi, có việc cháu sẽ gọi.”
“Hàn tổng anh ấy…” Nghiêm Tiếp đứng thẳng, ánh mắt kinh ngạc quét qua lại giữa Cố Tri Hoan và Hàn Việt.
Mười phút trước, Nguyễn Thành Cương đã nói với ông rằng Hàn Việt bị ngã xuống cống.
Hàn Việt đứng yên trước cửa, ngẩng đầu nhìn căn biệt thự nhỏ, ánh mắt sâu thẳm, không biết đang nhớ điều gì.
Cố Tri Hoan nhíu mày: “Mặc kệ anh ta.”
Nghiêm Tiếp đột ngột ngẩng đầu.
Hàn Việt hừ lạnh: “Tôi cũng không thèm vào.”
Nghiêm Tiếp im lặng nhìn Hàn Việt, thầm nghĩ: Hàn tổng, anh không còn là đứa trẻ ba tuổi nữa rồi.
Nửa tiếng sau, Hàn tổng vừa lạnh vừa đói, mặt căng thẳng, được Nghiêm Tiếp mời đến trước cửa phòng ngủ của Cố Tri Hoan.
Theo bản năng, Hàn Việt định giơ tay gõ cửa, nhưng lại thấy hành động này quá giống trai bao. Thế là, vì khí phách đàn ông của mình, Hàn Việt hít sâu một hơi, đá mạnh cửa phòng.
Trong phòng, Cố Tri Hoan đã thay một bộ đồ ngủ, chiếc váy cưới nhăn nhúm bị ném trên giường, trông vô cùng thảm hại.
Hàn Việt không hiểu sao, luôn cảm thấy tim mình như bị kim đâm.
.
