Chương 14: Sự trả thù của cô vợ trẻ mất chồng (14)
Đào Nhiên lòng vui phơi phới.
Thấy chưa, cô muốn chặn người thì dễ ợt, giờ là tên tra nam chủ động nhiệt tình đòi về nhà với cô kìa!
“Anh đi chậm thôi, dù không đợi Lưu Kiệt thì cũng phải đợi Tiêu Ái chứ!” Đào Nhiên ngoái đầu nhìn lại.
Phương Minh sững người, theo phản xạ từ chối với vẻ chột dạ: “Để cô ấy đợi Lưu Kiệt đi cùng.”
“Dù sao bắt taxi cũng phải xếp hàng, hay là đợi Lưu Kiệt luôn đi.”
“Không sao, chúng ta không bắt taxi. Tiêu Ái đã gọi xe đợi ở bãi đỗ rồi. Mình đi trước được.”
“Chúng ta đi xe Tiêu Ái thuê, mà lại bỏ cô ấy bắt taxi về, vậy không hay lắm thì phải?”
“Sức khỏe của em quan trọng hơn.” Phương Minh quay sang Tiêu Ái: “Tiểu Ái, cậu đi taxi với Lưu Kiệt về nhé, cậu không phiền đâu, đúng không?” Ánh mắt cảnh cáo của Phương Minh khiến Tiêu Ái chỉ đành gật đầu.
“Tôi đợi Lưu Kiệt ở đây.” Cô đưa vali cho Phương Minh.
Đào Nhiên: “Tiêu Ái, cậu chắc chứ? Từ sân bay bắt taxi về khá xa đấy! Lại phải tốn thêm mấy chục đô. Cậu với Lưu Kiệt vừa cãi nhau xong, đừng vì mấy chục đô mà cãi nhau nữa đấy.”
“Chuyện này không cần cô lo.”
“Vậy thì tốt.”
Đi được hai bước, Đào Nhiên vẫn không quên ngoái đầu: “Tiêu Ái, cảm ơn xe của cậu nhé.” Lại tự giúp mình tiết kiệm thêm mấy chục đô nữa.
Rồi cô nở một nụ cười.
Nụ cười này giống hệt nụ cười trên cầu thang hôm đó đã gây ra tai nạn. Tiêu Ái nhìn thấy, tự dưng thấy sống lưng lạnh toát.
……
Vừa lên xe, Đào Nhiên đã báo với Phương Minh rằng tối nay cô chuẩn bị một bữa đại tiệc và bất ngờ, sẽ khiến anh nhớ mãi không quên.
Còn Phương Minh thì móc ra một chiếc hộp nhỏ, bảo là anh đã chọn kỹ ở bờ biển phía Đông để tặng Đường Nhiên.
Mở ra xem, một sợi dây chuyền mặt hình trái tim bằng vỏ sò.
Kiểu dáng cũng tạm được, nhưng trông rẻ tiền.
Chắc chắn không quá hai mươi đô.
Đào Nhiên giả vờ kinh ngạc…
Còn Phương Minh sau khi nhận được một tin nhắn, liền nắm tay Đào Nhiên nói: “Anh nghĩ đi nghĩ lại, tối nay vẫn phải về tìm thầy hướng dẫn một chuyến. Nên anh sẽ không ở nhà đâu. Nhưng anh sẽ ở bên em đến mười giờ.”
“Không sao, chuyện của anh quan trọng mà.” Đào Nhiên cười đáp. Dù tin nhắn vừa rồi gọi anh là Tiêu Ái hay Lô Tư Đồng, cô cũng sẽ tìm cách giữ anh lại…
Bữa tối Đào Nhiên sắp xếp là ở một nhà hàng Tây trên phố đi bộ đối diện chung cư.
Phương Minh vẫn còn nghĩ đến chuyện về trường, nên mang theo vali đến nhà hàng.
“Ăn ở đây à?” Vừa đến nơi, anh vẫn giật mình. Đường Nhiên ngày thường đến xem phim còn tiếc tiền mà. “Ăn một bữa ở đây, mỗi người ít nhất cũng một trăm đô. Đắt lắm.”
Ca phẫu thuật của cô tốn gần vạn đô, Phương Minh đã đau đầu và xót tiền, đang nghĩ cách để Đường Nhiên về xin nhà ngoại một ít tiền lấp lỗ hổng.
“Anh à, em đã nói rồi, em có một bất ngờ lớn không kìm được muốn nói với anh! Chuyện tốt cực lớn, phải ăn mừng mới được.”
“Chuyện tốt cực lớn?”
“Tuyệt vời luôn!”
Phương Minh cũng bị kích thích sự tò mò. Chuyện gì mà khiến Đường Nhiên tiết kiệm đến mức không tiếc tiền thế này? Anh cũng chợt nhớ ra, Đường Nhiên ngày thường keo kiệt, hôm nay từ lúc gặp mặt đến giờ vẫn chưa nhắc đến chuyện tiền phẫu thuật. Chỗ nào cũng thấy kỳ lạ, nhưng khác ở đâu thì anh không nói ra được. Chẳng lẽ liên quan đến bất ngờ gì đó?
Không nói thêm gì, Phương Minh để mặc Đào Nhiên, nhìn cô gọi món.
Cô gọi bít tết, cá, cua.
Thậm chí còn gọi cả một chai rượu vang đỏ.
“Em không bị sốt đấy chứ?” Anh hạ giọng.
“Vui mà!”
“Bỏ rượu đi. Anh còn phải về trường.”
Nhưng Đào Nhiên rất kiên quyết, còn bảo nhân viên rót hai ly rượu.
“Em chưa uống rượu được, nhưng hôm nay vui, anh uống giúp em hai ly nhé.”
Đường Nhiên không nghe lời khiến Phương Minh hơi giận.
Bữa này, ít nhất cũng ba bốn trăm đô, xót hết cả ruột.
Anh rút phắt khăn ăn, vừa định phẩy tay bỏ đi, thì người vợ đối diện lại nói một câu: “Anh ơi, chúng ta sắp phát tài rồi!”
“Gì cơ?” Phát tài?
Dù hoang đường, nhưng Phương Minh thích hai chữ này nên lại ngồi xuống.
Người đàn bà này đúng là rất khác thường. Ánh mắt cô sáng rực, cả người tràn đầy sức sống, tinh thần phấn chấn. Lần cuối cùng thấy cô như thế này, chắc là ngày đi đăng ký kết hôn nhỉ?
“Anh à, trời cho của cải bất ngờ!” Đào Nhiên thần bí nói.
“Nói rõ xem nào.”
Đào Nhiên đẩy ly rượu trước mặt Phương Minh về phía trước, ra hiệu anh cụng ly.
Phương Minh uống cạn một hơi.
“Không bao lâu nữa, chúng ta sẽ có một khoản tiền lớn và một chiếc xe mới!”
“Em được thăng chức à? Lương tăng vài trăm đô? Định mua xe cũ? Vậy cũng không tính là phát tài nhỉ?”
“Không phải vài trăm đô, mà là mấy chục vạn đô, thậm chí có thể lên tới hàng triệu đô. Cũng không phải xe cũ, anh có thể tùy ý chọn chiếc anh thích.”
“Em trúng số rồi à?”
Phương Minh hơi kích động.
Đây là khả năng duy nhất anh nghĩ đến cho chuyện của cải bất ngờ.
Mà trong khoảnh khắc này, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu anh chính là: nếu trúng mười triệu đô la Mỹ, mình nên sống hưởng thụ qua ngày hay là lấy được tiền rồi ly hôn với Đường Nhiên?
Anh háo hức nhìn Đào Nhiên.
Đào Nhiên lại đẩy thêm một ly rượu nữa.
Để hạ bớt cơn máu nóng dâng lên, Phương Minh lại uống cạn một hơi.
Đào Nhiên cười nói: “Cũng giống như trúng số vậy. Anh còn nhớ em từng nói với anh là em có một chú nhỏ bị lạc không?”
“Hình như là vậy.” Phải không nhỉ? Thật ra Phương Minh không chắc. Hai năm gần đây Đường Nhiên nói gì, anh cơ bản chẳng nghe lọt tai. Ai mà biết được!
“Chú nhỏ đã được tìm thấy. Ông ấy còn phát tài nữa. Ông ấy vinh quy bái tổ, đã nhận lại gia đình.”
“Vậy nên…”
“Tiền của ông ấy nhiều đến mức không dùng hết, chúng ta cũng là đối tượng được ông ấy tài trợ.”
“Thật à?”
“Vâng. Cha mẹ nuôi của ông ấy đã qua đời, ông ấy thừa kế công ty của họ, ông ấy không thể phụng dưỡng cha mẹ, nên muốn bù đắp cho họ hàng.”
Đào Nhiên móc điện thoại ra, trên đó có một cuộc gọi, hiển thị là gọi từ quê nhà.
“Hôm trước ông ấy nói chuyện với em tới ba mươi phút. Chú nhỏ nghe nói em ở nước ngoài thì vui lắm, nói em là đứa có triển vọng nhất trong nhà, định dùng sự chân thành lớn nhất để giúp đỡ em. Hôm nay ông ấy đã mua vé máy bay, tuần sau sẽ đến thăm em.”
Phương Minh cảm thấy hình như mình hơi say.
Chắc là do uống rượu quá nhanh.
Nhưng anh vẫn không nhịn được, lại uống cạn ly rượu.
Vị ngọt chát này nhắc anh rằng đây không phải mơ.
Lần này, anh tự rót thêm một ly và uống cạn.
Sự xúc tác của cồn khiến cốt truyện như phim ảnh này nghe có vẻ vô cùng chân thực, ngay cả người vợ trông cũng xinh đẹp hơn hẳn.
Phương Minh trở nên hưng phấn, mặt đỏ bừng, vẻ mặt rạng rỡ, ăn uống ngấu nghiến. Thì ra đây là lý do mà người vợ keo kiệt hôm nay chịu tiêu xài hoang phí. Lý do này, anh quá thích rồi.
Anh xác nhận hết lần này đến lần khác: “Thật sao?”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định nhiều lần, anh còn cầm menu lên, gọi thêm hai món tráng miệng.
“Chú nhỏ… sẽ… sẽ ủng hộ chúng ta thế nào?”
“Chuyện này phải để anh nghĩ. Ông ấy nói rồi, chỉ cần chúng ta đề xuất mà thuyết phục được ông ấy, ông ấy sẽ ủng hộ hết mình.”
“Tuyệt! Có thể nhờ ông ấy đầu tư không?”
“Vậy anh hãy đưa ra một phương án có thể làm ông ấy cảm động đi!”
“Được! Anh nghĩ ông ấy sẽ đầu tư cho chúng ta bao nhiêu tiền?”
……
Cảm ơn Tiêu Dao, Tri Tâm Bất Tri Ý, độc giả cuối số 51201, độc giả cuối số 33653, Vô Liêu Khán Điện Ảnh, Trung Ý Nhĩ, Tiểu Dục, Thư Thành Băng Phong Tâm Linh và các bạn yêu quý đã ủng hộ~
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ~
Cô bé chu môi hôn gió, vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt.
