Chương 41: Báo thù của cô vợ nhỏ mất chồng
Lô Tư Hoành đưa cho Đào Nhiên hai số điện thoại:
“Sau này chúng ta giữ liên lạc thường xuyên nhé. Số trên là số điện thoại dự phòng của tôi, số dưới là số của Tần Phong. Nếu em không tìm được tôi thì có thể tìm anh ấy. Có chuyện gì, anh ấy sẽ giúp em giải quyết. Tối muộn muốn tìm tôi, cũng có thể đến hội quán này. Lần sau em vào sẽ không bị chặn nữa.”
Đào Nhiên: “Nơi này là của anh à?”
“Nơi này là của tôi.” Tần Phong nói, đưa một tấm danh thiếp đến tay Đào Nhiên. “Đã là em gái, thì làm anh trai chắc chắn sẽ chiếu cố.”
Sau đó, hai người kia cũng đưa danh thiếp. Một người tên Đậu Bân, một người tên Thiệu Phi.
Toàn là cậu ấm nhà giàu.
“Các anh đều có sự nghiệp tuyệt vời quá đi!” Đào Nhiên lật xem danh thiếp, bỗng mỉm cười nói một câu.
Phải biết rằng, để đường hoàng lẻn vào hội quán, cô thuê xe tốn tám trăm tệ, thời gian càng lâu, giá càng tăng…
Chiếc áo khoác hiệu nhỏ xinh trên người là do trước khi cửa hàng thời trang đóng cửa lúc chín giờ rưỡi tối, cô phóng xe đi thuê lại trang phục riêng của bà chủ…
Cả kính mắt hiệu của cô cũng là đồ thuê.
Ngay cả bộ vest đen Tiểu Đông mặc cũng vậy. Đều là tiền thật bỏ ra cả.
Cả người cô, chỉ có đồ trang sức đeo trên người là hàng giả. Không cần dùng đồ thật, chuyện này Đào Nhiên có kinh nghiệm. Chỉ cần khí chất tỏa ra, dù đeo nhựa cũng bị người ta xem là ngọc trai…
Một tối tự dưng tiêu mất hai nghìn tệ, tổng phải có chút thu nhập chứ nhỉ?
Tiếng “anh trai” quá đỗi tự nhiên của Đào Nhiên khiến mấy người nổi da gà.
“Sau này các anh thật sự nguyện ý chiếu cố em sao?”
“Cái này… đương nhiên.” Tần Phong đáp.
Lần này, đến lượt Đào Nhiên bắt đầu phát danh thiếp.
“Em gái cũng có sự nghiệp, mới khai trương không lâu, đang cần các anh chiếu cố.” Đòi tiền trực tiếp thì quá tục, cô không làm được chuyện đó.
Phát xong danh thiếp phòng gym, cô lại rót đầy rượu cho các anh.
“Sau này các anh có thể đến chỗ em tập thể hình miễn phí. Cũng có thể đến đó tìm em.”
Lô Tư Hoành: “Em, mở phòng gym à?” Thật không giống việc phụ nữ nên làm.
“Vâng! Như em vừa nói, em chỉ cầu bình an.”
Lô Tư Hoành gật đầu.
“Ngày mai tôi sẽ phái hai người đến giúp em trấn giữ quán!”
“Đa tạ anh họ.”
Đào Nhiên nhìn ba người còn lại chưa lên tiếng, cô đang chờ bọn họ chủ động mở miệng tặng tiền.
Ba người hiểu ý.
Tần Phong: “Hay là, mỗi người chúng ta đặt trước một trăm thẻ năm? Xem như phúc lợi cho nhân viên công ty mình?”
Ha ha, người giàu ra tay quả là khác biệt.
Đào Nhiên rất muốn nhận, bốn trăm thẻ năm, mấy chục vạn tệ đấy! Khác gì cho không?
Nhưng…
“Không được. Như vậy quá phô trương. Không có lợi cho kế hoạch.” Đào Nhiên nhìn Lô Tư Hoành, “Người của các anh đều ở chỗ em, lúc đó em dễ bị theo dõi. Em không muốn lộ diện quá nhiều.”
“Có lý.” Lô Tư Hoành gật đầu. Biết lấy đại cục làm trọng, không bị lợi ích dụ dỗ, là người có thể hợp tác. Lá bài tẩy và quân sư sau màn, chẳng phải nên giấu kín sao?
Tần Phong: “Vậy thì, bốn người chúng ta mỗi người làm một thẻ VVVIP? Số tiền nạp vào em quyết định. Coi như quà gặp mặt của tụi anh cho em gái.”
Lô Tư Hoành: “Chi bằng trực tiếp đầu tư. Vậy đi, mỗi người chúng ta bỏ ra một khoản tiền, coi như đầu tư vào phòng gym của em. Để em mở rộng thêm, hoặc mở thêm hai chi nhánh.”
Tần Phong: “Có thể sắp xếp một ông chủ giả đứng tên, em gái cứ ngồi sau hậu trường, vậy thì không ai biết em mới là ông chủ thật.”
Đậu Bân: “Được đấy, tôi chưa chơi phòng gym bao giờ, tôi cũng khá hứng thú.”
Lô Tư Hoành: “Nếu cậu không biết làm, ngày mai tôi tìm người đến dạy cậu.”
Thiệu Phi: “Em gái yên tâm, chúng tôi chỉ đầu tư, không ép buộc phải có lãi, mọi hoạt động, lời lỗ đều do em quyết định.”
Bốn người người một câu, người một ý, một dự án phòng gym cứ thế được bọn họ quyết định.
Đào Nhiên nhướng mày.
Những người này không phải hạng tầm thường, họ đầu tư, phái người đến, là đang trói buộc và giám sát cô thêm nữa đây.
Về điểm này, Đào Nhiên không quan tâm. Cô đến để cầu hợp tác, dù cô không lộ phòng gym ra, họ muốn điều tra rõ mọi thứ về cô cũng dễ như trở bàn tay.
Dù sao mới quen được một tiếng, họ không tin tưởng cô là chuyện bình thường.
Bây giờ họ đưa tiền tới, cô không có lý gì mà không nhận.
Đào Nhiên hào phóng đồng ý và cảm ơn bốn vị anh trai.
Lô Tư Hoành: “Bốn người chúng tôi và người thân của mỗi người cộng lại, dưới trướng có khoảng hơn mười công ty. Em có muốn tìm một chỗ để đi làm không? Như vậy mọi người có thêm thời gian ở bên nhau, liên lạc, làm việc cũng tiện hơn.”
Chuyện này, sau vài câu nói đã được quyết định.
Đào Nhiên sẽ đến một phòng trưng bày nghệ thuật làm biên tập viên độc lập. Không ai biết phòng trưng bày nghệ thuật đó là tài sản của Tần Phong. Nơi đó hợp với chuyên ngành của Đường Nhiên, không có nhiệm vụ công việc, chỉ chịu trách nhiệm trước ông chủ. Cô sẽ có một văn phòng lớn riêng.
Đào Nhiên vui vẻ đồng ý. Vì mức lương rất tốt, cô thật không nỡ từ chối. Hơn nữa mỗi ngày cô chỉ cần đi làm hai tiếng…
Trong một tiếng tiếp theo, bốn người kia không hỏi một câu nào về Phương Minh.
Đào Nhiên biết, bọn họ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng cô.
Bọn họ cần thời gian để âm thầm điều tra cô từ đầu đến cuối.
Lô Tư Hoành chắc sẽ phái người ra nước ngoài tìm hiểu toàn diện về chuyện của cô và Phương Minh…
Vì vậy, một tiếng này, bọn họ gần như chỉ nói chuyện phòng gym…
Sáng sớm hôm sau, phòng gym còn chưa mở cửa, đã có khách quý đến.
Tần Phong thay mặt Lô Tư Hoành đến một chuyến.
Nửa tiếng sau, thư ký của anh ta đã thuê luôn tầng ba của phòng gym, nói là muốn mở một câu lạc bộ tư nhân, sau này có thêm chỗ uống rượu.
“Hiểu ý tôi chứ? Em gái?”
“Hiểu! Là muốn bảo vệ em, cũng là muốn giám sát em.”
“Chủ yếu là bảo vệ em.”
“Vậy thì tốt nhất.”
“Việc trang trí tầng trên cũng giao cho em. Em học nghệ thuật mà? Cứ tùy tiện bài trí. Phong cách thoải mái, làm cho nhẹ nhàng tự tại, tốt nhất là kín đáo một chút, làm nhiều phòng một chút, trong đó có một phòng dành cho em. Không cần lo chuyện tiền bạc, gửi báo giá vào email của tôi là được! Lát nữa tôi sẽ cho trợ lý liên hệ với em.”
…
Cứ thế, ba ngày sau, Lô Tư Hoành đã hoàn tất các cuộc điều tra về Đào Nhiên, cô được công nhận.
Cô chưa bán được tin tức gì, mà đã nhận được mấy triệu tùy cô tiêu xài.
Những cậu ấm này chi tiền như nước, không phải vì họ giàu đến mức rảnh rỗi sinh nông nổi, mà vì nếu kế hoạch của Đào Nhiên thành công, giá trị của mọi người sẽ cùng nhau tăng vọt… Chút tiền này, chẳng khác gì một cọng lông trên lưng con bò.
Được đầu tư, Đào Nhiên chiếm thêm mấy phòng ở phía bên kia tầng hai của tòa nhà phòng gym để mở rộng, lại tự tạo cho mình một phòng tập riêng ở tầng ba, còn đặt một võ đài mà cô từng thích nhất.
Sau khi vận hành, chủ sở hữu phòng gym bây giờ không còn là Đường Nhiên nữa, mà là một người chỉ có danh nghĩa. Tần Phong và những người khác còn giúp xóa dấu vết cô từng sở hữu phòng gym này.
Đào Nhiên cũng đến phòng trưng bày nghệ thuật của Tần Phong đi làm.
Không ai quản cô.
Đến muộn về sớm, mỗi ngày chỉ cần đến điểm danh là được.
Lương tháng ba vạn tệ.
Trong thời đại này, đó là thu nhập của giới siêu giàu.
…
