Chương 71: Đồ giết lợn thì đã sao 04
Virus ập đến dữ dội.
Học sinh hét hò loạn xạ, bỏ chạy tán loạn.
Sử Giai chỉ có một ý nghĩ: phải rời trường ngay lập tức.
Cô lo cho bố mẹ, lo cho trang trại lợn ở ngoại ô nhà mình.
Lúc đó là buổi chiều, bố đang đi giao hàng, mẹ một mình ở sạp hàng trong chợ liệu có ổn không?
Trường học tương đối khép kín mà đã thành ra thế này, huống chi bên ngoài, chỉ sợ thế giới bên ngoài còn hỗn loạn hơn?
Sử Giai móc điện thoại ra.
Cô khác với các bạn khác, vì cứ mỗi giờ tan học là lúc sạp thịt đông khách nhất, cô phải về nhà giúp giao hàng hoặc phụ việc, nên ngày nào cô cũng lén mang điện thoại đến trường, xe của cô vẫn luôn đỗ bên ngoài trường.
Vừa mở máy, bố mẹ đã gọi đến.
Họ bảo cô hãy nhanh chóng rời khỏi trường lên xe, rồi hãy gọi lại cho họ...
Sử Giai nghe thấy đầu dây bên kia ồn ào hỗn loạn, trong lòng hoảng hốt, không nói hai lời liền lao ra ngoài.
Cô kéo theo một chiếc ghế đẩu, phá ra một con đường.
Lúc này, có người đứng về phía sau lưng cô, cùng cô chiến đấu.
Là bạn cùng lớp Thiệu Hưng.
Thiệu Hưng là lớp trưởng, học giỏi, ngoại hình cũng ưa nhìn.
Nhưng Sử Giai quen cậu hơn hai năm mà chưa nói quá mười câu.
“Cậu định đi à? Tôi cũng vậy. Đi cùng nhau!”
Mười phút sau đó, Sử Giai luôn ở bên cạnh Thiệu Hưng.
Hai người một trước một sau, yểm trợ lẫn nhau. Cao lớn, học taekwondo, Thiệu Hưng hoàn toàn không kéo chân Sử Giai.
Mỗi người cầm một chân ghế, mở ra một con đường.
“Chúng ta cùng nhau, cố gắng chạy thoát.” Thiệu Hưng nói.
Sử Giai gật đầu. Trong lòng cô vui lắm, suốt thời cấp ba, đây là người duy nhất chìa tay ra với cô.
Cô rất mong có một người bạn, một người bạn hoạn nạn.
Hai người phối hợp ăn ý, thuận lợi thoát khỏi tòa nhà dạy học.
Còn phía sau họ có thêm một bạn học lẽo đẽo theo sau - hoa khôi lớp La Tuyết.
Thấy cô nàng đi theo, hai người cũng không đuổi đi.
Thế là đội ngũ của họ từ hai người biến thành ba người.
Ba người thẳng tiến ra sân vận động.
Trong tòa nhà dạy học tiếng thét không ngừng, thu hút phần lớn sự chú ý, nên trên đường họ chỉ gặp lác đác vài con zombie, xử lý ngay lập tức.
Khi trèo tường ở sân vận động, La Tuyết đáng thương nói: “Cho tôi đi cùng với.”
Thiệu Hưng: “Vậy đi cùng nhau đi.”
Sử Giai không từ chối. Nhưng cô nhớ, La Tuyết xinh đẹp không ít lần cùng người khác chế giễu cô. Nên Sử Giai không thích cô ta.
La Tuyết thì kéo Sử Giai hỏi: “Cậu lái xe à?”
Sử Giai sững người, ừ một tiếng.
Cứ thế, ba phút sau, ba người ngồi gọn trong xe.
Thế giới bên ngoài quả nhiên đã hoàn toàn khác.
Như rơi xuống địa ngục, La Tuyết chịu không nổi, sụp đổ khóc to.
Sử Giai không nhịn được, quát vài câu, bảo cô ta im miệng.
Tiếng khóc của La Tuyết cuối cùng cũng nhỏ dần nhờ sự an ủi của Thiệu Hưng.
Sử Giai hoàn toàn không quan tâm đến cảm xúc của La Tuyết, vội gọi điện cho mẹ.
Xác nhận mẹ Trương Hồng ở chợ, bố Sử Anh Vũ ở siêu thị, cả hai đều bình an, và nơi họ đứng đã được dọn sạch zombie và phong tỏa, Sử Giai cuối cùng mới thở phào.
Bố mẹ dặn cô tạm thời đừng về nhà, nhà ở tầng hai mươi, leo bộ lên quá nguy hiểm, không biết tình trạng này kéo dài bao lâu, e rằng lương thực trong nhà không đủ. Họ bảo cô đến trang trại lợn ở ngoại ô. Nơi đó hẻo lánh ít người, thịt lợn muối không ít, còn có nhiều lương thực, có một cái hầm để trú ẩn. Ở đó, an toàn hơn trong thành phố...
Họ bảo Sử Giai bảo vệ bản thân, chờ tình hình ổn định sẽ nhanh chóng đến trang trại lợn tụ họp với cô. Sử Giai cũng hứa nhất định sẽ bảo vệ bản thân...
Hai người kia cũng mượn điện thoại của Sử Giai gọi.
Bố mẹ Thiệu Hưng ở nước ngoài, cậu không gọi được.
La Tuyết cũng không gọi được, lúc đó cô ta đòi Sử Giai lái xe đưa về nhà.
Sử Giai từ chối.
Cô đang vội đến trang trại lợn. Cô không biết chú Ngô trông trang trại đã đi chưa, có gặp nguy hiểm gì không, cũng sợ đàn lợn mà cô và bố mẹ vất vả nuôi bị zombie tấn công. Vậy thì cô thật sự không còn nơi nào để đi.
Hơn nữa nhà La Tuyết không cùng đường, ở trung tâm thành phố. Đó là nơi bố mẹ Sử Giai dặn đi dặn lại đừng đến, nói đường xá tắc nghẽn, zombie khắp nơi, xe không vào được...
“Cô muốn đi thì xuống xe. Tự mà đi.”
“Nhưng tôi đi bằng cách nào?”
“Tự tìm xe mà đi.”
“Tôi không biết lái xe!”
“Tôi không có nghĩa vụ đưa cô.”
“Cậu thật lạnh lùng, chúng ta là bạn học, cậu có lương tâm không? Chả trách không có bạn!”
“Tôi đã lạnh lùng, vậy tại sao cô còn ngồi trong xe tôi?”
“Đi thì đi, chẳng qua là đồ giết lợn, có gì mà cao quý? Cậu nghĩ tôi thèm ngồi cái xe chở súc vật của cậu chắc? Hôi chết đi được!”
La Tuyết đẩy cửa xe bước đi, Thiệu Hưng lại kéo cô ta lại, làm người hòa giải hai bên.
Sử Giai tuy ghét La Tuyết, nhưng cũng không thể thật sự để cô ta đi chết.
Cứ thế, cuối cùng, Thiệu Hưng và La Tuyết đều theo Sử Giai đến trang trại lợn.
Tưởng rằng thế giới sẽ nhanh chóng trở lại trật tự, ai ngờ mười ngày trôi qua, không những vẫn là địa ngục khắp nơi, mà tình hình còn ngày càng tồi tệ hơn.
Trong khoảng thời gian đó, họ có quay lại trường một lần, nơi đó đã trở thành địa ngục trần gian, thầy cô bạn bè ngày xưa đều biến dị, họ bám vào cổng sắt, biến thành từng con quái vật...
Cả ba đều khóc, sự thật chứng minh, họ chạy khỏi trường là sáng suốt.
Nhưng La Tuyết không vì thế mà biết ơn Sử Giai.
Họ gần như cãi nhau mỗi ngày.
Ví dụ: Sử Giai và Thiệu Hưng mỗi ngày đều bận rộn dọn dẹp zombie, gia cố chu vi trang trại lợn, còn La Tuyết thì chê lợn hôi, đến lợn cũng không muốn cho ăn, nói gì đến dọn chuồng;
Ví dụ: La Tuyết không thích thịt lợn muối, cô ta đòi giết lợn tươi. Nhưng Sử Giai không đồng ý, giết lợn thì ba người họ cũng ăn không hết mấy miếng, cuối cùng vẫn phải muối thành thịt muối, quá lãng phí; thức ăn chăn nuôi thì có sẵn, nuôi những con lợn này, còn có thể đẻ con, sao mà chết đói được chứ?
Ví dụ: La Tuyết ngày nào cũng đòi về nhà, nài nỉ Thiệu Hưng đưa về. Nhà cô ta quá xa, trung tâm thành phố quá nguy hiểm, Sử Giai cấm. Mặc dù Thiệu Hưng đã học lái xe, nhưng trang trại chỉ có một chiếc xe, lỡ họ làm mất hoặc làm hỏng xe, thì cô biết làm sao?
Còn có một lần, Sử Giai đang bận rộn, đột nhiên nghe tiếng lợn kêu, chạy đến xem thì thấy La Tuyết đang lùa một con lợn béo lên xe bán tải, và cầm chìa khóa xe trộm được nài nỉ Thiệu Hưng đi cùng cô ta một chuyến.
Bị bắt quả tang, La Tuyết cũng không giấu nữa.
Cô ta nói chán ngấy mùi lợn. Cô ta muốn về nhà, muốn đi nơi khác, muốn về thành phố. Tệ nhất, cô ta cũng muốn dùng lợn để đổi lấy vật tư với người khác, cô ta muốn quần áo sạch sẽ, đồ ăn thơm ngon. Cô ta muốn đồ ăn của người bình thường! Họ có trang trại lợn, hoàn toàn có thể dựa vào đàn lợn này để sống tốt hơn, sạch sẽ hơn và thoải mái hơn...
Ba hoa một tràng.
Sử Giai mắng cô ta vô sỉ, lần nữa nhấn mạnh trang trại lợn là của nhà mình, không liên quan gì đến La Tuyết, cô ta không có tư cách xử lý lợn của mình, cũng không được phép lái xe của mình, cô ta chỉ là kẻ đáng thương tá túc nhờ trang trại của mình.
La Tuyết bị kích thích, chửi Sử Giai vì lợn mà không ra người. Chỉ xứng đáng cả đời chui rúc trong chuồng lợn hôi hám, chỉ xứng đáng mãi mãi ở bên lợn, mãi mãi chỉ có thể trở thành trò cười!
Hai người cãi nhau dữ dội. Hai con chó Sử Giai nuôi trong trang trại, Tiểu Hoàng và Đại Hắc, sủa ầm ĩ về phía La Tuyết.
La Tuyết vốn đã thấy ấm ức, giờ đến chó cũng bắt nạt mình, cô ta trực tiếp nhặt một cái gậy đánh vào hai con chó bị xích.
...
