Chương 73: Đồ bán thịt thì đã sao? (06)
Nhưng đúng lúc này, La Tuyết chẳng hề kiêng dè gì, kéo người đàn ông kia ra bày mưu tính kế.
“Phong ca, em thấy nên đưa con nhỏ đó cho đội của Cát Lão Tam.”
“Anh không nói con nhỏ này là chủ cũ của chỗ này à? Không giết nó, lỡ nó quay lại phá đám thì sao?”
“Đội Cát Lão Tam có gần trăm người, nó vào đó thì làm sao mà thoát được?”
“Nhưng con khốn này đánh em… Anh nuốt không trôi cục tức này!”
“Hôm qua bọn Cát Lão Tam còn sàm sỡ em, trông là biết thiếu đàn bà, đưa nó qua đó…” La Tuyết áy náy không dám nhìn Sử Giai, chỉ có vậy thì trong lòng nó mới thấy cân bằng. Đồ bán thịt mà còn giả vờ thanh cao, còn coi thường nó à?
Chẳng lẽ nó lại muốn đi làm thân gái dặm trường sao? Thời buổi này, chẳng phải là để sống cho tốt hơn à? Chẳng phải vì lợi ích mà bất đắc dĩ cúi đầu sao? Nó muốn xem thử, Sử Giai khi đối mặt với một đám đàn ông thì có còn cứng rắn được không.
“Rồi chúng ta lấy con nhỏ này đổi với bọn họ ba bao gạo với hai con gà. Sao lại không làm? Vừa không lỗ lại còn lời, đúng không? Còn nữa…”
La Tuyết chẳng hề né tránh, để Sử Giai nghe hết vào tai: “Con nhỏ này nhìn là biết không phải hạng an phận, để nó ở trong đội của Lão Tam, chắc chắn sẽ gây ra chuyện gì đó. Nếu nó có thể làm ra trò gì, chúng ta không chừng còn chiếm được nhà máy gạo mà bọn Lão Tam đang ở?”
Nhà máy gạo ở đó tốt thật! Ít nhất cũng sạch sẽ! Có gạo với thịt lợn, ai mà chẳng phải tìm đến cửa? Đến lúc đó, nó có thể sống sung sướng trong thời mạt thế này!
Người đàn ông động lòng, thấy chủ ý của La Tuyết cũng hay, bẹo má cô ta một cái, “Nhưng mà, con nhỏ này không phải bạn học của em à?”
La Tuyết nhổ một bãi nước bọt: “Nó xấu xa lắm! Nếu hôm đó nó đưa em về nhà, đưa bố mẹ em đến, thì bố mẹ em đã không chết! Em hận nó!”
Lúc đó Sử Giai bị bịt miệng không nói được, nhưng vẫn thấy vô cùng bực bội. La Tuyết nghĩ kiểu gì vậy? Bố mẹ nó chết dưới miệng zombie, chẳng lẽ là do mình cắn à? Mình cứu nó đã là tốt bụng, còn có nghĩa vụ cứu cả bố mẹ nó sao? Chỉ vì thế mà nó không cho mình chết, còn bắt mình phải chịu nhục nhã?…
Rồi Sử Giai bị đem ra làm vật trao đổi.
Chiều hôm đó, đội của Phong Ca và đội của Cát Lão Tam, mỗi bên dẫn theo gần mười người, hẹn gặp nhau ở dưới một tấm biển chỉ đường bên đường.
Sử Giai đã được rửa mặt sạch sẽ từ trước, La Tuyết còn kéo đứt hai cúc áo dưới cổ áo nó, để lộ ra chút da thịt, lại tìm bột gạo phết lên mặt nó hai lớp…
“Nhìn xem, không tồi chứ? Nữ sinh đấy. Thân thể khỏe mạnh. Trước giờ chưa từng bị đàn ông đụng vào.” Bọn chúng vừa nói vừa cười ha hả.
Hai bên người cò kè mặc cả ngay giữa đường, Cát Lão Tam bên kia đi lên, gỡ miếng vải trong miệng Sử Giai ra, nhìn mặt cô; cởi dây trói ở chân, xác nhận cô không bị tàn tật; còn sờ soạng lung tung trên người cô mấy cái, cuối cùng định giá là “hai bao gạo, một con gà”.
Sử Giai bị đẩy ra.
Cô hận đến tột cùng. Cô bị bán như một món hàng! Bị đưa đi như một con thú! Bọn chúng chiếm tổ của cô, ăn ở ngay tại nhà cô, vậy mà ngay cả phẩm giá cũng không chừa cho cô. Cô có làm ma cũng không tha cho bọn chúng!
Đi ngang qua Thiệu Hưng, Sử Giai lên tiếng: “Bạn gái mày ác như vậy là sợ tao vạch trần chuyện tốt của ả! Mày bị cắm sừng rồi! Đồ ngốc!”
Thiệu Hưng quay phắt lại nhìn La Tuyết.
La Tuyết áy náy rời mắt đi chỗ khác.
Thiệu Hưng xông lên, một tay túm lấy La Tuyết hỏi cô ta đã làm gì.
La Tuyết hét lên nhưng không trả lời, Phong Ca đứng ra bảo vệ.
Còn gì mà không hiểu?
Thiệu Hưng giơ nắm đấm đấm thẳng vào người Phong Ca, tay kia túm lấy mái tóc dài của La Tuyết…
Còn đám người của Cát Lão Tam thì đứng khoanh tay một bên xem kịch hay.
Còn lúc này, Sử Giai đã đi đến bên cạnh Cát Lão Tam. Cát Lão Tam thấy cô biết điều, liền giang tay ra muốn ôm lấy cô.
Nào ngờ Sử Giai đột nhiên giơ đầu gối lên, dùng hết sức đập thẳng vào chỗ hiểm của Cát Lão Tam.
Cát Lão Tam theo bản năng khom người xuống, còn Sử Giai thì đã sớm nhìn thấy thanh đao dài treo bên hông hắn.
Cô xoay người, cố hết sức vươn hai tay bị trói ra sau, chộp được chuôi đao, rồi co chân chạy thục mạng… Lực rút đao mạnh đến mức không chỉ kéo cả Cát Lão Tam ngã nhào, mà còn làm hắn bị thương.
Nói chung là Cát Lão Tam xui xẻo. Đầu tiên là bị đá vào chỗ hiểm, hắn co người lại, trọng tâm hạ thấp, nên thanh đao bị Sử Giai rút mạnh ra đã lướt thẳng qua mặt hắn.
Tất cả xảy ra trong hai giây, khi đám người của Cát Lão Tam đang dồn hết sự chú ý vào xem kịch hay thì tỉnh lại, thì Sử Giai đã lao vào khu rừng bên đường…
Bọn chúng làm sao ngờ được, một nữ sinh trông chẳng có gì nổi bật như vậy, lại có sức mạnh và tốc độ lớn đến thế. Còn lão đại của bọn chúng, mặt đã đầy máu, kêu gào không ngừng.
Cát Lão Tam vừa gọi người cứu mình, vừa sai người đi đuổi theo con đàn bà đã hại mình.
Sử Giai cố tình trả thù, gào lên the thé, nói rằng cô bất đắc dĩ, là Phong Ca nhìn trúng nhà máy gạo, cố ý sai cô làm vậy, xin bọn họ đừng đuổi cô, muốn báo thù thì đi tìm Phong Ca…
Tiếng kêu của Sử Giai không chỉ giúp cô có thêm thời gian chạy trốn, mà còn khiến người của Cát Lão Tam trực tiếp rút đao nhắm vào đám Phong Ca.
Điều này làm đám Phong Ca sợ hết hồn, không còn bận tâm đến chuyện của Thiệu Hưng nữa, vội vàng giải thích là con đàn bà đó đang ly gián, bảo rằng bắt được con đàn bà đó thì hỏi là rõ…
Cứ thế, hai nhóm người cùng nhau đuổi theo Sử Giai.
Người của Cát Lão Tam thề phải bắt được cô để báo thù, còn đám Phong Ca thì sợ bị Cát Lão Tam ghi hận và trả thù, nên cả hai nhóm đều dốc hết sức đuổi theo…
Sử Giai chạy nhanh như vậy, trong chớp mắt đã ra xa cả trăm mét. Người của Cát Lão Tam tuy lập tức giương cung, nhưng tiếc là đều bắn trượt. Cây cung thô sơ của bọn chúng, tầm bắn tối đa cũng chỉ năm sáu mươi mét. Không còn cách nào, đành tiếp tục đuổi thôi.
Sử Giai biết trong khu rừng này có khá nhiều zombie. Phía bên kia khu rừng là một nhà máy có hơn vạn công nhân. Sau khi virus bùng phát, ít nhất một phần ba số zombie trong nhà máy đã đi vào khu rừng.
Vì vậy cô biết sự đáng sợ trong khu rừng. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác. Xe không thể vào trong rừng, chỉ có nơi này mới có thể có một tia hy vọng sống sót.
Cô thà đối mặt với zombie.
Những con quái vật không có suy nghĩ này còn tốt hơn nhiều so với những kẻ lòng dạ đen tối kia. Có những kẻ, ngay cả zombie cũng không bằng!
Sử Giai muốn liều một đường sống. Cô dùng ngón tay bám vào sống đao, vài giây sau đã cắt đứt dây trói. Cuối cùng đôi tay cô cũng được tự do.
Nhưng zombie quá nhiều.
Phía trước ngày càng nhiều.
Cô càng chạy sâu vào rừng, càng nhận thức rõ rằng khả năng sống sót của cô là rất mong manh.
Tất nhiên cô nghĩ đến việc trèo cây, nhưng cô không biết trèo.
Cô cũng đã thử, vừa mới lên được thì đã rơi xuống.
Thử hai lần, cô đều không thành công. Hoang mang, lo sợ, tuyệt vọng, ý chí chiến đấu cũng giảm sút.
Khác với Đào Nhiên, lúc đó tâm lý của Sử Giai đã sụp đổ.
Cô đột nhiên không muốn thử nữa.
Trèo lên thì được gì?
Cô có thể tránh được sự truy đuổi của những kẻ đó sao? Dù cô may mắn thoát được, thì với hai bàn tay trắng, cô làm sao cướp lại được chuồng lợn?
Cô còn có thể thoát khỏi khu rừng này sao?
Những kẻ đó chỉ cần ở dưới gốc cây hoặc ở ngoài rừng chờ thỏ, thì sớm muộn gì cũng bắt được cô chứ? Một khi bị bắt, cô sẽ trở thành đồ chơi. Zombie ít ra còn tê dại, không có cảm giác và lòng tự trọng, nhưng cô thì không! Đến lúc đó, cô sẽ trở thành kẻ còn tệ hơn cả zombie!
Không!
Dù có chết, cô cũng không thể rơi vào tay những kẻ đó.
Vì vậy, Sử Giai từ bỏ việc trèo cây, quay lại tiếp tục ly gián.
Cô dùng lời nói thành công dụ cả hai nhóm người vào rừng.
Sau đó cô đột nhiên chạy về hướng đám zombie đông đúc nhất.
Càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.
Lúc đó lựa chọn của Sử Giai giống với Đào Nhiên. Cô muốn lợi dụng đám zombie để giúp cô hoàn thành việc trả thù.
Khi chỉ còn cách đám zombie mười mét, cô đột ngột xoay người, chạy ngược lại về phía những kẻ đang đuổi theo mình…
Nhưng cô lại khác Đào Nhiên.
Cô mang theo ý định chết.
Cô thà chết dưới miệng zombie, bị xé xác ăn thịt, còn hơn là sống không có phẩm giá, sống lay lắt như một con thú.
Tất nhiên, nếu có thể kéo thêm vài kẻ chết cùng thì càng tốt!
Vì vậy cô gào to, vừa chạy vừa hét, chửi bới La Tuyết và Phong Ca, ly gián hai nhóm người.
Tiếng vọng lan xa, không ngừng thu hút zombie từ bốn phương tám hướng.
Mọi thứ đảo ngược.
Hai nhóm người nhận ra sự điên rồ của cô, quay đầu bỏ chạy.
Còn Sử Giai thì liều mạng đuổi theo phía trước.
Chỉ tiếc là, La Tuyết – kẻ đã hại cô đến bước này – đứng quá xa, lại đang chui vào trong xe hơi, nếu không, cô nhất định sẽ kéo La Tuyết chết cùng!
Cô chạy nhanh như vậy, chỉ còn chút nữa là bắt được Phong Ca.
Nhưng những kẻ rác rưởi đó, thật sự không xứng gọi là người.
Bọn chúng lại đẩy một đứa trẻ nhỏ tuổi nhất trong đội, khoảng mười hai tuổi, vẫn còn ngơ ngác đi theo, về phía Sử Giai.
Sử Giai bị nó đụng phải, bước chân loạn nhịp, cùng nó ngã xuống đất.
Trong lúc đó, những kẻ cặn bã kia đã lao ra khỏi rừng, mỗi đứa lên xe…
Sử Giai vừa đứng dậy, liền thấy một chiếc xe đang lao thẳng về phía mình.
Trong xe ngồi, là Phong Ca và La Tuyết.
Chiếc xe đùng một tiếng lao tới…
Sử Giai thấy thân thể mình cùng đứa trẻ kia bay lên, rồi rơi xuống nặng nề.
Đau không?
Đau!
Nhưng cô không phân biệt được, là cú đâm này đau, hay là đám zombie vây quanh xé da xé thịt cô đau hơn? Hay là nỗi hận trong lòng run rẩy đau hơn.
Tại sao những người bình thường như bọn họ, vào lúc nguy cấp lại bị hy sinh không chút do dự? Chỉ vì họ không đủ xấu xa? Không đủ vô sỉ? Họ không có vẻ ngoài hào nhoáng hay đáng sợ, không có thân phận cao quý hay ưu việt?
Sử Giai càng đau lòng hơn, là cô không giữ được chuồng lợn. Không có nhà này, khi bố mẹ trở về, họ biết đi về đâu? Cô đã cố gắng gia cố chuồng lợn như vậy, là để chờ bố mẹ trở về, cô vốn còn muốn giúp bố mẹ trở về nhà an toàn mà!
Nếu có thể làm lại, Sử Giai hy vọng: cướp lại chuồng lợn; đuổi những kẻ chiếm tổ chim ác là kia đi, tốt nhất là khiến chúng phải chịu trừng phạt; cô muốn đưa bố mẹ bình an trở về chuồng lợn; nếu có thể, cô hy vọng có được một nơi an ổn cho riêng mình trong thời loạn lạc này…
Vì điều đó, Sử Giai sẵn sàng dâng hiến tất cả linh hồn.
Đào Nhiên thở ra một hơi.
Đồ ngốc này! Cái giá này, nặng thật.
Đào Nhiên làm quản lý ở Cục Quản lý Thời Không lâu như vậy, tổng cộng cũng chưa gặp được mấy người ủy thác sẵn sàng dâng hiến tất cả.
Điều này khác nào dùng mạng sống của cô ấy để đổi lấy một kết cục bảo toàn!
Nghĩ xem, cô gái này, đối với thế giới này tuyệt vọng đến nhường nào?
Nhưng Đào Nhiên đã đến, cô nhất định sẽ khiến cuộc sống mới của Sử Giai tràn đầy hy vọng.
Dâng hiến tất cả hồn lực sao? Không!
Đào Nhiên không cho phép.
Mình đã đến giúp cô ấy đánh giang sơn, không có lý nào thấy trái ngọt lại không hái, bỏ giang sơn không hưởng, đúng không? Cô không cho phép!
……
Chương lớn xin phiếu tháng~
