Chương 71: Nữ phụ đối chiếu thập niên 70 (33)
Sau khi nhà họ Giang vào núi không lâu, trời bỗng nổi gió lớn, mây đen kéo đến, có vẻ sắp mưa to.
Bạch Đào Hoa nhìn thấy bóng cây lay động trong rừng, có chút sợ hãi:
“Hay là chúng ta quay về đi, ở đây đáng sợ thật đấy.”
Giang Thiên Hạo đang bị nợ nần vây hãm, chỉ muốn thoát khốn, mà sơn động ngay không xa, sao có thể bỏ cuộc được.
“Mẹ, mẹ đúng là vô dụng, sớm biết thế này thì đã không đưa mẹ đến. Muốn về thì tự mình về đi!”
Giang Thiên Hạo gắt gỏng với bà.
Giang Kiến Quốc cũng thấy bà nhát gan sợ việc, nhưng “không vào hang cọp sao bắt được cọp con”, nếu chuyện dễ dàng như vậy thì may mắn còn đến lượt bọn họ sao?
Bạch Đào Hoa tiến thoái lưỡng nan, đành cứng đầu đi theo.
May thay, trước khi mưa to trút xuống, bọn họ đã vào được sơn động.
Vào trong động, bọn họ lập tức bật đèn pin lên và bắt đầu tìm kiếm.
Đúng lúc này, bên ngoài mưa như trút nước, sấm chớp ầm ầm.
Bạch Đào Hoa vỗ ngực thở phào may mắn vì đã ở trong động, cùng lắm thì qua đêm ở đây, đợi mưa tạnh rồi về.
Ai ngờ, sơn động này đã sớm bị Giang Vãn Ninh bày bố, trên vách núi bên ngoài có dựng một cây cột thu lôi cao cao.
Trong tiếng sấm ầm ầm, tia chớp nối với cột thu lôi, khiến cả sơn động đều bị nhiễm điện cao thế.
Giang Kiến Quốc đang lục soát trong động, nhìn thấy sợi dây thép nhô ra trên vách động, còn đang thắc mắc sao ở đây lại có thứ này, vừa định đưa tay chạm vào thì dòng điện cao thế phóng qua người, lập tức thiêu cháy ông ta.
Giang Thiên Hạo nghe tiếng kêu thảm thiết, vội vàng chạy lên xem, vừa chạm vào người cha thì cũng “ối” một tiếng, ngã lăn ra đất, tóc dựng đứng, mặt đen thui.
Bạch Đào Hoa nhìn thấy hai xác chết cháy đen, sợ hãi vội vàng chạy ra ngoài, đợi khi bà chạy tới cửa động thì đúng lúc một tia chớp giáng xuống cây đại thụ bên cạnh.
Thân cây bị sét đánh chẻ làm đôi, một nửa đổ xuống, đè trúng người bà.
Ngực bà bị chèn ép, miệng phun máu tươi mà chết.
Vài ngày sau, thi thể ba người được tìm thấy, được chôn cạnh mộ của vợ chồng Giang Thiết Cương.
Mộ của cả nhà nằm san sát nhau, ngay ngắn thẳng hàng.
...
Hai mươi năm tiếp theo, Giang Vãn Ninh sống cùng mẹ và cha dượng, cả nhà hòa thuận, cuộc sống hạnh phúc vui vẻ.
Cô không ngừng đầu tư, sản nghiệp phủ khắp toàn cầu, bao gồm y tế, chăm sóc sức khỏe, năng lượng, bất động sản, tài sản đã vượt hơn mười tỷ.
Cô thành lập câu lạc bộ phú bà ở Kinh Thị, chỉ những phú bà có tài sản trên một tỷ mới có thể tham gia.
Cô còn đưa cha mẹ đi du lịch khắp nơi trên thế giới.
Châu Âu, châu Mỹ, châu Đại Dương, Đông Nam Á... các nước, họ đều đã đến.
Khi đi, có một đội ngũ chuyên nghiệp lo liệu mọi việc, họ chỉ cần mang mắt ngắm cảnh đẹp, mang miệng nếm mỹ thực.
Để có một nơi nghỉ dưỡng riêng tư, Giang Vãn Ninh đã chi sáu trăm triệu tệ mua một hòn đảo, trên đó xây biệt thự và các trò chơi giải trí, mỗi năm đưa gia đình đến nghỉ dưỡng.
Cô còn mua du thuyền hạng sang, máy bay riêng, ngựa quý... để giải trí.
Hoắc Ngạn làm công tác nghiên cứu khoa học, mỗi ngày ngoài việc nghiên cứu bản vẽ trong không gian, thiết kế ra các loại máy móc nông nghiệp tiên tiến cho đất nước, bình thường không hút thuốc uống rượu, không đánh bài, không có thói hư tật xấu nào, chỉ thích trồng trọt trên đất trong không gian.
Không gian được nâng cấp, người vào trong không gian cũng có thể dùng ý niệm để điều khiển mọi vật trong đó.
Nhờ anh chăm chỉ cày cấy, mỗi năm trong không gian đều thu hoạch được mấy nghìn tấn lương thực, mấy vạn cân hoa quả, mấy vạn cân rau xanh.
Bọn trẻ cũng rất giỏi giang, đều thi đỗ các trường đại học danh tiếng top đầu thế giới, và đều tốt nghiệp tiến sĩ.
Sau khi học xong trở về nước, Hoắc Vân Đình vào Viện Hàn lâm Khoa học Tung Của, làm nghiên cứu khoa học, thành tích nổi bật, góp phần vào sự phát triển của đất nước.
Hoắc Vân Dao thành lập công ty điện tử của riêng mình, tạo ra công nghệ chip tiên tiến nhất trong nước, cung cấp sản phẩm điện tử cho toàn thế giới, giá trị sản lượng đạt năm mươi tỷ.
Họ lần lượt kết hôn sinh con, cũng có gia đình hạnh phúc.
Vợ chồng già Lục Tuyết Mai sau khi ngoài tám mươi tuổi, lần lượt qua đời, nằm trong khu mộ cao cấp.
Sau khi Hoắc Ngạn nghỉ hưu, Giang Vãn Ninh nằm trong lòng anh, nói:
“Nhiệm vụ với người già và con trẻ đã hoàn thành, chúng ta có nên tìm một nơi nào đó để dưỡng lão không?”
Hoắc Ngạn không chút do dự chọn về quê, vừa hợp ý cô.
Bố mẹ chồng cũng đã sống trọn đời, yên nghỉ dưới lòng đất.
Họ ở trong trang viên, mỗi ngày chăm sóc hoa cỏ, nghiên cứu ẩm thực, lại sống những ngày tháng hạnh phúc bên nhau.
Thôn Thắng Lợi bây giờ dưới sự lãnh đạo của Hoắc Bân, đã trở thành một khu du lịch nghỉ dưỡng.
Trên đất trồng lúa mì, vẽ tranh sáng tạo, thu hút hàng vạn người từ khắp cả nước đến thưởng lãm.
Tất cả mọi người trong thôn đều xây nhà hai tầng, nhà nào cũng có tài sản cả chục triệu.
Còn nhà Giang Vãn Ninh là nơi thần bí nhất.
Tường nhà cô cao ba mét, xung quanh cây cối rậm rạp, trừ khi vào bên trong, nếu không thì từ bên ngoài căn bản không thể nhìn thấy toàn cảnh.
Bên cạnh biệt thự vẫn xây hồ bơi và nhà kính.
Tuổi tác tuy đã cao, nhưng mỗi ngày được nước suối linh nuôi dưỡng, ngoại hình không hề già nua như những người già khác, thể lực cũng rất tốt, mỗi ngày đều có nhu cầu.
Giang Vãn Ninh vẫn như thời trẻ, ngày ngày được Hoắc Ngạn cưng chiều, có khi còn không cho xuống giường.
“Em à, em nói kiếp sau chúng ta có còn gặp lại nhau không? Anh thật muốn ở bên em mãi mãi.”
Hoắc Ngạn không giống những anh chàng kỹ thuật khác, anh biết tặng hoa cho cô, biết trang điểm vẽ mày cho cô, còn hay hỏi những câu hỏi sến súa.
Giang Vãn Ninh biết, chắc chắn cô sẽ còn trải qua nhiều thế giới khác nhau, còn có gặp lại anh hay không thì rất khó nói.
Hoắc Ngạn là một người đàn ông rất ưu tú, cô rất tận hưởng khoảng thời gian bên anh.
“Nếu có kiếp sau, làm sao chúng ta nhận ra nhau đây?”
Cô chợt tinh nghịch hỏi.
Anh ấy chắc sẽ phải qua cầu Nại Hà uống canh Mạnh Bà, đến lúc đó sẽ quên hết mọi thứ, làm sao có thể nhận ra nhau được.
“Vậy chúng ta xăm một trái tim nhỏ lên cổ tay, đến lúc đó nhìn thấy trái tim nhỏ là có thể nhớ ra nhau.”
Hoắc Ngạn vô cùng nghiêm túc nói.
Anh thật sự rất coi trọng chuyện này.
Vì vậy, hai người còn mua mực xăm và dụng cụ xăm trên mạng, tự xăm cho nhau một trái tim nhỏ.
Không ngờ, hai người vì vậy mà thích hội họa.
Họ mua rất nhiều dụng cụ vẽ tranh, nghiên cứu cách vẽ hoa cỏ, vẽ sơn thủy.
Mười mấy năm sau, trình độ hội họa của họ đã đạt đến cấp độ đại sư, mở triển lãm tranh, mỗi bức tranh đều có thể bán được mấy triệu.
Tuy nhiên, Giang Vãn Ninh không nỡ bán, mà cất những bức tranh này vào không gian.
Trên tranh có chữ ký chung của họ, đó cũng là minh chứng cho tình yêu của họ.
Thế giới này vào năm 2048, không hề bước vào thời kỳ tận thế.
Hai năm sau, Giang Vãn Ninh chín mươi tuổi, cảm thấy thời gian của mình không còn nhiều, bèn chia toàn bộ tài sản dưới tên mình cho hai đứa con.
Hoắc Ngạn kiếm được bao nhiêu đều đưa hết cho cô, nên anh không có tài sản.
Thứ duy nhất anh có bây giờ chính là Giang Vãn Ninh.
Khi Giang Vãn Ninh nằm trên chiếc sập mềm mại, ngắm nhìn bầu trời đầy sao, dần dần nhắm mắt, anh cũng nuốt cả lọ thuốc ngủ.
Hai người ôm nhau kết thúc hành trình của kiếp này, khóe miệng nở nụ cười, rất hạnh phúc.
