Chung Mục Lăng hơi ngạc nhiên, rồi bật cười: “Không ngờ Âu Dương tiểu thư lại quen Ôn giáo sư.”
Như Ngọc xua tay, khách sáo đáp: “Ôn lão danh tiếng lẫy lừng, thỉnh thoảng cháu đọc tạp chí học thuật cũng thấy ông. Tuy nội dung bên trong cháu đọc chẳng hiểu mấy, nhưng điều đó không cản trở lòng ngưỡng mộ của cháu dành cho Ôn lão.
Nói đến lòng ngưỡng mộ này từ đâu mà có, ngoài việc Ôn lão là một học giả vĩ đại, phần lớn còn là nghe từ lão Vương – hàng xóm bên cạnh nhà ông ấy.”
Như Ngọc chăm chú nhìn Ôn giáo sư: “Lão Vương khen ngài không tiếc lời, gặp ai cũng nói ngài lợi hại, đã làm bao nhiêu việc có ích cho đất nước!”
Ôn giáo sư nhíu mày: “Nhưng hàng xóm bên cạnh nhà tôi không họ Vương mà…”
Có một người hâm mộ cuồng nhiệt như vậy, là hàng xóm của ông mà ông lại không biết?
Không thể nào!
Như Ngọc thở dài: “Vì lão Vương làm hàng xóm với ngài không lâu. Ông ấy nói hơn mười năm trước, khi đi giao lưu học tập có ở cạnh nhà ngài mấy ngày, coi như có chút tình đồng môn.”
Ôn giáo sư lục lọi trong đầu một lượt, vẫn không có chút ấn tượng nào: “Lần giao lưu học thuật nào vậy?”
Như Ngọc lại thở dài: “Cháu hỏi lão Vương rất lâu, nhưng ông ấy không chịu nói. Ông ấy bảo dù có nói cháu cũng không hiểu, chi bằng không biết còn hơn.
Sau đó ông ấy bị một trận bệnh nặng, lúc lâm chung còn nắm tay cháu nói rằng điều mong muốn nhất chính là được chụp ảnh chung với ngài, đáng tiếc mãi không tìm được ngài ở đâu.”
Ôn giáo sư nghe xong, có chút lúng túng: “Cái này, cái này…”
Không ngờ một người làm nghiên cứu học thuật như ông lại gặp được một fan trung thành đến vậy, lúc lâm chung vẫn còn nhớ đến mình. Ông chỉ hận không thể quay về quá khứ để gặp ông ấy, hai người trò chuyện thỏa thích!
Ôn giáo sư thở dài, ánh mắt nhìn Như Ngọc trở nên hiền từ hơn: “Vậy thì thật đáng tiếc!”
Như Ngọc phụ họa: “Đúng vậy, thật đáng tiếc.”
Thấy cô không nói gì thêm, Ôn giáo sư lại nói: “Âu Dương tiểu thư, tôi là ông nội của Ôn Uyển. Tôi thấy Ôn Uyển về nhà buồn bã không vui, hỏi ra mới biết con bé bị cho nghỉ dạy toán.
Tôi còn tưởng Ôn Uyển làm sai chuyện gì, nên đặc biệt đến hỏi Mục Lăng, mới biết thì ra Âu Dương tiểu thư hiểu biết toán học cao siêu như vậy, Ôn Uyển không bằng cô là chuyện bình thường.”
Như Ngọc mỉm cười, vẫn không nói gì.
Ôn giáo sư dừng một lát, thấy không ai lên tiếng, bèn tiếp tục: “Về nhà tôi sẽ nói con bé Uyển một trận, bảo nó bỏ đi sự không cam lòng mà dạy dỗ Mục Phàm cho tốt.
Đúng rồi, không biết Âu Dương tiểu thư học ở đâu? Cô nói lão Vương kia quen tôi, có khi tôi với ông ấy là bạn học, cô quen lão Vương đó, chẳng lẽ cũng là bạn học với tôi?”
Như Ngọc thầm cười trong lòng, biết ngay Ôn giáo sư sẽ không dễ dàng buông tha cô!
Lần đến thăm này, ngoài mặt nói là tưởng Ôn Uyển mắc lỗi, thực chất là để dò la lai lịch của cô.
May mà lời vừa rồi không phải khen ông ấy, mình không lỗ!
Như Ngọc hơi trầm ngâm: “Thật không giấu gì, cháu tốt nghiệp từ Đại học Xã hội.”
“Đại học Xã hội?” Ôn giáo sư và Chung Mục Lăng đều thốt lên đầy nghi hoặc.
Bọn họ chưa từng nghe đến trường đại học này!
Như Ngọc hắng giọng, vẻ mặt nghiêm túc: “Các vị không biết cũng bình thường. Người học trong đó, nói nhiều thì rất nhiều, nhưng nói ít thì thật ra cũng không nhiều.
Tên đầy đủ của nó là ‘Học viện Khoa học Nghiên cứu Phát triển Biến đổi Tự nhiên và Hoạt động Xã hội’, chuyên tu về sự chung sống hài hòa giữa con người với xã hội và tự nhiên, cùng kiến thức ứng xử tình cảm trong giao tiếp giữa người với người.”
Lời này vừa thốt ra, khiến mọi người kinh ngạc!
Trời ạ, đây còn là một học viện khoa học nữa sao?!
Ôn giáo sư nhíu chặt mày, suy nghĩ kỹ càng, vẫn chưa từng nghe nói “Đại học Xã hội” này là thần thánh phương nào.
Nhưng trên thế giới có nhiều trường đại học nổi tiếng như vậy, các học viện khoa học trực thuộc cũng rất nhiều, ông không thể biết hết được.
Nhưng con bé Uyển khăng khăng nói Như Ngọc chỉ là người đi làm thuê, đến đại học cũng chưa từng học, nên Ôn giáo sư không thể không xác nhận thêm.
Ông giãn mày ra, cười ha hả hỏi: “Nếu trường đại học này đào tạo ra toàn nhân tài như Âu Dương tiểu thư, thì rất đáng để đi giao lưu học thuật. Không biết ngôi trường này nằm ở đâu, có trường nào hợp tác không?”
Như Ngọc khiêm tốn đáp: “Dễ nói dễ nói, trường hợp tác thì nhiều lắm, đếm không xuể, mười trường danh tiếng hàng đầu thế giới đều có trong danh sách.”
Người khác nghe xong, sắc mặt lại thay đổi, ngay cả Chung Mục Lăng cũng kinh ngạc nhìn cô.
Ôn giáo sư và những người khác chưa biết lai lịch của Âu Dương Như Ngọc, nhưng anh thì biết.
Khi quyết định giao Tiểu Phàm cho cô dạy toán, anh đã lập tức cho người điều tra lý lịch của Âu Dương Như Ngọc, mới biết cô chính là “em họ minh tinh” đang gây bão trên mạng hôm qua.
Tài liệu cho thấy Âu Dương Như Ngọc học hết cấp ba rồi đi làm thuê, nửa năm gần đây mới nghỉ việc, đi du lịch khắp nơi nửa năm, vừa về đã tìm đến Âu Dương Diệc Huyên.
Đáng tiếc tìm mấy lần đều không gặp được người, nên mới nghĩ ra chủ ý tung tin để gặp mặt.
Thủ đoạn nhỏ của Âu Dương Như Ngọc, Chung Mục Lăng đoán được bảy tám phần.
Vậy nên bây giờ cô đang lừa người ngay trước mặt anh sao?
Ánh mắt Chung Mục Lăng càng lúc càng sâu thẳm.
Như Ngọc thấy đã đủ độ, mới thong thả nói: “Đại học của cháu, lấy trời xanh làm mái, đất rộng làm nền, hai mươi tám chòm sao làm tường bao, loài người đều là bạn học.
Theo nguyên tắc ‘biết thì dạy người, không biết thì học người’, loài người đều là thầy, cũng là trò. Sáng tạo thế giới mới là bài học chính của chúng ta.
Nó tồn tại trong cuộc sống của chúng ta, ở khắp mọi nơi, đâu cũng thấy. Tuy vô hình, nhưng thực sự là một học phủ vĩ đại nhất! Một trường đại học tự do nhất! Một trường đại học phù hợp nhất với nhu cầu của người nghèo!
Nó, Đại học Xã hội – là bảo vật chung của loài người chúng ta. Mỗi người đều nên biết đến nó, yêu quý nó, thực hiện triệt để ba nguyên tắc ‘học đến già, sống đến già, tiến bộ đến già’, tiến hành học tập suốt đời!”
Lời này vừa dứt, tất cả đều im lặng.
Đại học Xã hội?
Quả nhiên không hổ danh là Đại học Xã hội!
