Chương 96: Chương linh tinh, có thể đọc hoặc không.
“Mọi người… vẫn chưa ăn à? Thật sự không cần đợi em đâu, mọi người cứ ăn trước đi. Em về rửa mặt trước đã.” Lục Duy đẩy cửa phòng Lam Vy Vy, thấy Lam Vy Vy và Lý Tư Tư đang ngồi cạnh bàn, nồi lẩu trên bàn bốc hơi nóng, nhưng đồ ăn vẫn chưa được bỏ vào, rõ ràng là đang đợi anh.
Trong lòng anh dâng lên một cảm giác áy náy, đã hẹn cùng nhau ăn tối, vậy mà mình bận rộn đến tận giờ này.
Lam Vy Vy đứng dậy, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, không hề có nửa lời oán trách: “Không sao, bọn chị cũng không đói lắm. Em cũng đừng chạy về nhà rửa nữa, rửa ở đây đi, chị có nước nóng, tiện lắm.”
Nói xong, cô nhanh nhẹn bước sang một bên, lấy chậu rửa mặt của mình đặt lên giá, pha nước ấm từ bình thủy, lại mang khăn mặt và sữa rửa mặt của mình đến, vẫy tay gọi Lục Duy: “Nào, mau rửa mặt đi, rửa xong chúng ta ăn cơm.”
Lục Duy nhìn hành động tỉ mỉ, chu đáo, mang đầy hơi thở gia đình của Lam Vy Vy, trong lòng bỗng mềm đi, rồi lại dâng lên một tiếng thở dài phức tạp.
Một cô gái tốt như vậy, dịu dàng, lương thiện, lại biết chăm sóc người khác… sau này không biết sẽ rơi vào tay thằng khốn nào.
Anng đè nén cảm xúc kỳ lạ trong lòng, bước tới, dùng nước ấm rửa mặt, xua tan cái lạnh của đêm thu.
Lau khô bằng chiếc khăn thơm nhẹ, cả người lập tức cảm thấy sảng khoái dễ chịu, đầu mũi còn vương vấn hương thơm dễ chịu, chỉ riêng con gái mới có.
Lý Tư Tư ở bên cạnh chống cằm hai tay, từ lúc Lục Duy bước vào đến khi rửa mặt, vẫn luôn nhìn với vẻ thích thú, trên mặt mang nụ cười trêu chọc kiểu “tôi biết hết rồi”, nhưng không nói gì, chỉ có ánh mắt lướt qua lướt lại giữa Lục Duy và Lam Vy Vy.
Bữa ăn này diễn ra đơn giản mà ấm áp.
Lam Vy Vy thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Lục Duy, hỏi anh ở ngoài bận rộn thế nào, có mệt không.
Lý Tư Tư thì ríu rít kể về những chuyện rắc rối ở công ty ban ngày.
Ăn xong, trời đã khuya lắm rồi, Lục Duy giúp dọn dẹp bát đũa, rồi chào tạm biệt về căn phòng trọ của mình nghỉ ngơi.
Lý Tư Tư vì trời quá khuya, về không an toàn, nên ở lại, chen chúc với Lam Vy Vy trên một chiếc giường.
Đêm đó, hai người tắm rửa xong, nằm cạnh nhau trong chiếc chăn ấm áp, tắt đèn, chỉ còn lại ánh sáng điện thoại mờ ảo và tiếng thở của nhau.
“Này, Vy Vy,” Lý Tư Tư bỗng lên tiếng trong bóng tối, giọng mang đầy sự tọc mạch và dò hỏi không che giấu, “Cậu nói thật đi, có phải cậu… để ý thằng nhóc Lục Duy đó rồi không? Định ‘trâu già gặm cỏ non’ hả?”
“Cậu nói linh tinh gì thế!” Lam Vy Vy như bị giẫm phải đuôi, giọng lập tức cao hơn vài phần, mang theo sự ngượng ngùng giận dỗi, “Bọn chị chênh nhau năm tuổi đấy! Sao có thể được! Chị chỉ là… cảm thấy nó một mình ở đây không dễ dàng, coi nó như em trai chăm sóc thôi!” Cô nói rất nhanh, nhưng trong bóng tối, ánh mắt lấp lánh và gò má hơi nóng đã khiến lời phản bác của cô trở nên đặc biệt thiếu tự tin.
“Chẹp chẹp chẹp…” Lý Tư Tư tặc lưỡi trong bóng tối, giọng điệu đầy trêu chọc, “Tao không tin. Nào, để tao sờ vào ‘lương tâm’ của mày, mày hãy nghiêm túc, trang trọng, thề trước bóng đèn, nói lại lần nữa xem?”
“Á! Cậu làm gì thế! Đừng có sờ lung tung… Lý Tư Tư, cậu phiền quá!” Trong bóng tối vang lên tiếng kêu khẽ và tiếng giãy giụa đầy ý cười của Lam Vy Vy, cùng với tiếng sột soạt của vải cọ xát.
“Woa! Cảm giác ngon thật đấy! Vừa mềm vừa đàn hồi! Để tao nếm thử nào…”
“Cút đi! Con nhỏ chết tiệt!”
Hai cô gái cười đùa ầm ĩ trong bóng tối.
Cùng lúc đó, ở một căn phòng khác.
Lục Duy nằm trên giường, nhưng không ngủ ngay.
Anh lôi điện thoại ra, nhờ ánh sáng le lói của màn hình, tiếp tục lướt xem thông tin về thế giới năm 2025 này.
Đây là con đường quan trọng để anh hiểu về thời đại này và tìm kiếm cơ hội.
Nhưng càng xem, lông mày anh càng nhíu chặt.
Anh mở phần bình luận của nhiều video hay bài báo tưởng chừng sôi nổi, bên trong tràn ngập một thứ khí tức khiến anh rất khó chịu — tiêu cực, chán nản, đổ lỗi cho người khác, đầy sự hung hăng.
Cảm xúc của nhiều người như củi khô, châm lửa là cháy, dễ dàng bị kích động.
Họ dường như mất đi khả năng suy nghĩ độc lập, chỉ tin vào những gì mình muốn tin, nói theo người khác, như bầy cừu bị roi vô hình xua đuổi.
Một mặt thì gào thét đòi ‘tự do’, đòi ‘độc lập’, mặt khác lại đường hoàng chất vấn ‘tại sao người khác có mà tôi không có?’, ‘tại sao các người không nâng đỡ tôi?’
Những lời lẽ đầy cực đoan, đối lập và cảm xúc tiêu cực, như nước bẩn tràn ngập màn hình.
Lục Duy cảm thấy ngột ngạt và một nỗi buồn kỳ lạ.
Điều này dường như không giống với ‘tương lai’ phát triển hơn, văn minh hơn mà anh từng tưởng tượng.
Ở đây vật chất vô cùng phong phú, nhưng thế giới tinh thần của một số người lại có vẻ nghèo nàn và hỗn loạn đến vậy.
Xem một lúc, anh tắt hẳn phần bình luận.
Ở đó chẳng khác nào mở ra hộp Pandora, ma quỷ nhảy múa, đủ loại ma quỷ yêu tinh đều có cả.
Anh thở dài, thoát ra, tìm mấy video khoa học phổ thông hoặc bài phân tích kinh tế nghiêm túc để xem, ép mình tiếp thu những kiến thức hữu ích.
Xem một lúc, không biết bao lâu, cơn mệt mỏi của một ngày cuối cùng cũng ập tới, điện thoại rơi khỏi tay, anh gối đầu lên gối, chìm vào giấc ngủ say.
Sáng hôm sau, anh bị tiếng chuông báo thức chói tai của điện thoại đánh thức.
Ngoài cửa sổ, trời vừa hửng sáng.
Anh giật mình ngồi dậy, dụi dụi đôi mắt còn buồn ngủ, nhanh chóng mặc quần áo xuống giường.
Dùng nước giếng lạnh lẽo hú vội vài cái lên mặt, để hoàn toàn tỉnh táo.
Thời gian gấp rút, anh phải kịp trước khi chợ sớm mở cửa, đến xem tình hình thế nào.
Sau đó thu mua rau, lát nữa đem bán.
Chỉ là, hiện tại anh có quá ít tiền, miễn cưỡng chỉ đủ thu mua rau buổi sáng, buổi chiều không còn tiền để thu nữa.
Vì vậy, anh chuẩn bị quay về năm 88 trước, kiếm ít đồ bên đó đem ra chợ sớm năm 25 bán, kiếm chút tiền để thu mua rau.
Lục Duy đến kho hàng của mình ở chợ đầu mối, khóa cửa lại, rồi xuyên không về năm 88.
