Chương 2: Bé tang thi mạt thế rất ngoan ngoãn (2)
Thấy Thư Nhiễm sốt ruột đến mức kêu lên, Hùng Bảo vội vàng lên tiếng an ủi.
【Vì cô xuất hiện nên không gian tùy thân vốn im lìm trong cơ thể nguyên chủ đã thức tỉnh rồi. Trong không gian này có rất nhiều thứ tốt, trong đó có một dòng linh tuyền! Chính là loại nước cô vừa uống đó, chỉ cần sau này cô kiên trì uống mỗi ngày là có thể thanh trừ virus... tuy thời gian sẽ hơi lâu một chút.】
Biết mình có cách hồi phục, sẽ không mãi không nói được, Thư Nhiễm mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.
Tâm trạng cả con cáo cũng tốt lên.
Cô đưa tay sờ soạng xung quanh.
Sau khi vịn tường đứng dậy, cô bắt đầu duỗi chân duỗi tay, kiểm tra xem mình có thiếu mất bộ phận nào không.
【Cô yên tâm đi, vừa nãy lúc cô uống nước linh tuyền thì toàn bộ vết thương trên người đã lành rồi. Hơn nữa, để cô nhanh chóng thích nghi, dung mạo ở mỗi tiểu thế giới đều sẽ là dung mạo thật của cô.】
Được dùng dung mạo của mình đương nhiên là tốt rồi, Thư Nhiễm vui vẻ cong mắt.
【Vậy mảnh vỡ thần hồn của Chủ Thần hiện giờ đang ở đâu?】
Cô đã là một con cáo nhỏ trưởng thành rồi, cho dù thế giới này có kỳ lạ đến đâu, cô vẫn nhớ rõ mục đích đầu tiên khi đến đây!
Tìm được mảnh vỡ thần hồn của Chủ Thần mặt lạnh, giải cứu cơ thể mình!
【Để ta xem thử đã.】
Hùng Bảo mở màn hình hệ thống, rất nhanh trên màn hình hiện ra phương vị của một nhân vật.
Tìm được Chủ Thần rồi, nhưng nhiệm vụ bên cạnh lại mãi không cập nhật.
Hùng Bảo sốt ruột, chỉ biết thân phận và vị trí của Chủ Thần thì có ích gì?
Phải nói cho nó biết làm thế nào mới thu thập được mảnh vỡ thần hồn của Chủ Thần chứ!
Hùng Bảo bắt đầu nghĩ đến chuyện có nên cầm cờ lê tự mình đi vào sửa không, thì giao diện nhiệm vụ vốn trống trơn vừa nãy đột nhiên hiện ra hai dòng chữ.
Nhiệm vụ mãi không xuất hiện lại đến kịp thời như vậy!
【Thân phận và phương vị của Chủ Thần đã xác định, ta gửi nhiệm vụ cho cô trước, hoàn thành là có thể thu thập mảnh vỡ thần hồn rồi.】
【Nhiệm vụ liên hoàn: Công lược thân phận của Thần Ý (Chủ Thần), chỉ số công lược đạt đỉnh sẽ nhận được mảnh vỡ thần hồn ×1.】
【Thân phận của Chủ Thần ở tiểu thế giới này: Uất Diễn】
Thư Nhiễm nhìn màn hình đang lơ lửng trước mắt, hàng mi dài cong vút khẽ run lên mấy cái.
Công lược thân phận của Thần Ý?
Thần Ý bây giờ không phải đã biến thành từng mảnh từng mảnh rồi sao? Sao lại biến thành người nữa rồi?
Đúng lúc Thư Nhiễm đang muốn nghiên cứu thêm về nhiệm vụ này, thì cánh cửa vốn đã lung lay sắp đổ kia ‘rầm!’ một tiếng bị đâm bật ra.
Con tang thi đứng ở cửa vốn đã chuẩn bị gào thét, nhưng sau khi chạm phải ánh mắt của Thư Nhiễm, lại khựng lại, dừng hết động tác múa may.
Nó đứng nguyên tại chỗ, nhìn Thư Nhiễm một lúc lâu.
Rồi mới ngậm miệng lại, vẻ mặt chán ngắt quay đầu bỏ đi.
Hùng Bảo: ರ_ರ ...
Xem ra biến thành tang thi cũng có chút lợi ích.
Hùng Bảo rất nhanh đã quên con tang thi kia, tiếp tục nói:
【Chủ Thần cách chúng ta không xa, chúng ta mau qua đó tìm hắn đi!】
Thư Nhiễm khẽ ừ một tiếng, rồi theo chỉ dẫn của hệ thống đi về phía Chủ Thần.
Vì cô bây giờ đã biến thành tang thi, dọc đường hoàn toàn không gặp trở ngại nào, thậm chí cả hành trình cứ như đi dạo, thong thả dạo bước là đến nơi.
Thư Nhiễm ngẩng cằm trắng nõn, ngước nhìn tòa nhà sáu tầng cũ nát đối diện.
Tòa nhà này không biết đã trải qua chuyện gì, lại còn cũ nát hơn cả những tòa nhà bên cạnh.
Bức tường ngoài vốn màu xanh da trời bị cháy đen thui, chỉ nhìn bề ngoài thì hoàn toàn không nghĩ bên trong lại có người.
Nhìn tòa nhà trước mắt, Thư Nhiễm kéo kéo quần áo trên người, có chút do dự.
Mùi khét ở đây nồng quá, cô đi vào liệu có bị sập không?
Hùng Bảo thì hoàn toàn không lo lắng, vừa đến nơi đã xông vào trước:
【Không hổ là nơi Chủ Thần chọn, đúng là khác biệt! Thư Nhiễm, chúng ta mau vào đi~】
*
Một căn phòng trên tầng cao nhất của tòa nhà cũ nát.
Một bóng người thân hình tuyệt đẹp, vai rộng eo thon, đang nằm ngửa trên chiếc ghế văn phòng cũ kỹ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không lâu sau, một dây leo màu xanh xám khẽ lay lá, quấn lấy bắp chân hắn, còn ra sức kéo hắn ra ngoài.
Sau một hồi nhẫn nhịn, người đàn ông trực tiếp đá chân một cái.
Nhưng cú đá này không những không đá văng dây leo, mà còn bị quấn chặt hơn.
Người đàn ông khó chịu mở mắt, đôi mắt hẹp dài đen thẳm, mang theo vẻ bực bội nồng đậm, cảnh cáo nhìn dây leo.
Nhưng bị hắn nhìn như vậy, thứ nhỏ màu xanh xám kia lại càng vui vẻ lay động.
Nó vừa quấn lấy bắp chân người đàn ông, vừa tách một nhánh dây chỉ ra ngoài cửa sổ.
Người đàn ông nhìn hành động của nó, kinh ngạc nhướng mày.
“Ngươi nói bên ngoài có thứ gì đó?”
Dây leo nhỏ rất giống người, gật gật nhánh dây.
Khóe môi người đàn ông khẽ cong lên, thú vị.
Bình thường dây ma đằng của hắn chỉ cần có thứ gì xâm nhập lãnh địa, không có ngoại lệ đều sẽ phát động công kích.
Nhưng lần này nó không những không trừ khử kẻ xâm nhập, mà còn chạy đến nịnh nọt báo cáo với hắn.
Cho dù Uất Diễn vốn luôn lạnh nhạt với mọi thứ, cũng bị khơi lên lòng tò mò.
Hắn chống tay lên khung cửa sổ đã mục nát, tùy tiện nhìn xuống dưới một cái.
Chỉ một cái nhìn, hắn liền dừng động tác.
Trước khoảng sân trống dưới lầu, không biết từ khi nào đã đứng một bóng dáng nhỏ nhắn.
Thứ nhỏ bé kia trước tiên đi loanh quanh dưới chân tòa nhà mấy bước, rồi mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy rối rắm nhìn cả tòa nhà cao tầng.
Khuôn mặt nhỏ nhăn nhó dính đầy bụi bẩn, nhưng đôi mắt lại sáng long lanh, không biết nghĩ đến điều gì, còn chép miệng liếm đôi môi ẩm ướt.
Uất Diễn lặng lẽ nhìn từng động tác của cô gái, nắm dây ma đằng đang hưng phấn bất thường, cách không điểm nhẹ lên đôi mắt tím nhạt của cô gái, “Thì ra ngươi nói là một bé tang thi.”
Hơn nữa còn là một bé tang thi rất không bình thường.
Hắn vẫn luôn nhìn bé tang thi đi vào lãnh địa của mình, nhưng lại kỳ lạ không phát động bất kỳ công kích nào, thậm chí còn để đối phương đi lên tầng hắn đang ở.
Vừa bước lên tầng sáu, Thư Nhiễm đã bị mọi thứ trước mắt làm cho kinh ngạc.
Suốt dọc đường cô không thấy một cây xanh tươi tốt nào, nhưng trong tòa nhà cũ nát này lại ẩn giấu một vùng lớn như vậy!
Tuy màu sắc có hơi không đúng lắm, nhưng um tùm xanh tốt, giống như một khu vườn địa đàng ẩn giấu trong một đất nước hoang phế, khiến con cáo nhỏ vốn yêu thiên nhiên này hoa cả mắt.
Cô cẩn thận đi thêm một đoạn, rồi từ sau khe cửa nhìn thấy người đàn ông mặc áo sơ mi đen tuyền và quần dài cùng màu, ngồi trên ghế văn phòng vẻ mặt nhàn nhã.
Ngũ quan người đàn ông sâu sắc lập thể, lông mày và đôi mắt sâu thẳm hẹp dài, thân hình rất đẹp, áo sơ mi dán vào bụng in rõ đường nét cơ bụng.
Khiến người ta vừa liên tưởng, lại vừa muốn thực sự cảm nhận một chút...
Lúc này hắn đang một tay nghịch một dây leo màu xanh xám, đôi mắt hẹp dài thỉnh thoảng lại rơi lên đó.
Nhưng không biết thế nào, Thư Nhiễm luôn cảm thấy những ánh mắt đó là đang rơi lên người cô!
Không chút do dự, cô lập tức trốn sang một bên, chỉ dám lén nhìn đối phương.
【Qua đó đi Thư Nhiễm, không đi gặp Chủ Thần thì không làm được nhiệm vụ thu thập mảnh vỡ.】
Thư Nhiễm cũng hiểu đạo lý này.
Nhưng vừa rồi cô chỉ là theo thói quen.
Vì ở thần giới, mỗi lần Chủ Thần gặp cô đều sẽ giữ cô lại, chỉ cần cô không lộ đuôi ra cầu vuốt ve, Chủ Thần sẽ không để cô đi.
Nếu chỉ đơn thuần vuốt ve thì còn đỡ, Chủ Thần còn bế cô lên đùi, ép buộc sờ đuôi.
Mỗi lần Thư Nhiễm đều bị sờ đến mức lông đuôi dựng hết cả lên.
Cho nên sau này chỉ cần gặp Chủ Thần, phản ứng đầu tiên của cô chính là trốn, tuy nhiều khi đều bị đối phương tìm thấy rồi xách ra ngoài...
