Chương 40: Nữ phụ show hẹn hò không làm nhóm đối chứng (16)
Thư Nhiễm khẽ nhíu mày, đưa tay túm lấy cổ tay Tô Nghị, rồi bẻ mạnh một cái!
Sau đó không cho Tô Nghị cơ hội phản đòn, cô trực tiếp quật ông ta xuống đất.
Nhưng cùng lúc đó, cô cũng cảm nhận được bên cạnh có điều bất thường. Nhân lúc hất Tô Nghị ra, cô thuận thế nghiêng người né một cái.
Vừa khéo né được một tên du côn đầu nhím không biết từ đâu lao tới.
Thấy tên du côn thất thủ, Tô Nghị không giả vờ nữa. Ông ta mặt mày dữ tợn rút ra mấy bản hợp đồng, bắt đầu gào lên: "Còn không mau giữ nó lại! Hôm nay chỉ cần bắt nó ký hợp đồng này, mỗi đứa tao thưởng thêm mười vạn!"
Chỉ cần để Thư Nhiễm ký hợp đồng, rồi trong lúc làm thủ tục và họp cổ đông nhốt cô vào tầng hầm.
Thế là xong!
【Nhiễm Nhiễm! Tô Nghị không chỉ tìm tên du côn vừa rồi đâu, xung quanh còn giấu năm sáu tên nữa!】
【Xem ra chuyện cậu khóa thẻ trước đó đã kích thích ông ta, nên hôm nay ông ta mới liều lĩnh như vậy.】
Thư Nhiễm thong thả né thêm một đòn, ánh mắt nhìn Tô Nghị càng lúc càng lạnh.
Vốn dĩ cô còn đang nghĩ cách đuổi Tô Nghị đi, không ngờ vừa về nhà, ông ta đã tự dâng tới cửa.
【Nhiễm Nhiễm, cửa sau nhà họ Thư không khóa, cậu có thể chạy ra từ đó.】
Nghe Hùng Bảo gợi ý, Thư Nhiễm lại nhẹ giọng từ chối.
【Không cần phiền phức vậy đâu.】
Nói xong, cô nhìn về phía Tô Nghị vẫn đang hưng phấn, thậm chí còn gào thét.
"Đánh cho tao! Đánh chết nó! Con đĩ nhỏ này dám bẻ cổ tay tao, tao phải cho nó biết ai mới là bố!"
Nụ cười hưng phấn trên mặt Tô Nghị chưa kịp tắt, bóng dáng nhỏ nhắn của Thư Nhiễm đã vòng qua mấy tên du côn, chộp lấy ấm trà trên bàn trà, 'bốp!' một tiếng đập thẳng lên đầu ông ta.
Tô Nghị sững người.
Giây tiếp theo, một món đồ trang trí bằng phỉ thúy lại 'choang' một tiếng đập vào đúng chỗ đó.
Thư Nhiễm đập một cái thấy món đồ chưa vỡ, bèn 'thùng thùng thùng' đập thêm mấy cái.
Mắt Tô Nghị lập tức trợn to, nhưng chưa kịp chửi ra tiếng, đã bị món đồ trang trí 'thùng thùng thùng' đập vỡ đầu, sau đó trợn trắng mắt ngất xỉu.
Kim chủ bị đập ngất rồi, mấy tên du côn cũng có chút ngơ ngác.
Nhưng vì bị mười vạn tệ mà Tô Nghị nói trước đó dụ dỗ, bọn chúng không định bỏ cuộc.
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, bọn chúng tiếp tục vây tới chỗ Thư Nhiễm.
Thư Nhiễm vẫn không hề hoảng loạn.
Cầm món đồ phỉ thúy đã gãy trong tay, thấy một tên là đập một tên.
Chẳng mấy chốc, cả phòng khách đã nằm la liệt người.
Xử lý xong đám người này, Thư Nhiễm ném món đồ trong tay đi. Đánh người thì cô làm được, nhưng vừa nghĩ tới chuyện phải xử lý hậu quả là cô đã thấy đau đầu.
Cô hận không thể gói đám người này lại rồi ném ra ngoài ngay bây giờ.
Nhưng nếu thật sự gói lại thì phải dùng cái hộp lớn cỡ nào chứ.
Thư Nhiễm thở dài, phồng má lên.
Khó quá đi...
Cô vừa đá một tên du côn, đang nghĩ xem có thể đá thẳng hắn ra ngoài không, thì cửa lớn nhà cô đã bị người ta đẩy mạnh vào.
Thư Nhiễm nheo mắt nhìn về phía đó, lại bất ngờ thấy Bùi Cảnh Ngự.
Người đàn ông có lẽ là tạm thời đổi đường tới đây, nên quần áo trên người vẫn là bộ buổi sáng nay.
Tóc anh hơi rối và ướt mồ hôi, trông như vừa chạy tới.
Vừa vào cửa, anh đã tìm kiếm khắp nơi, vẻ mặt lộ rõ hoảng hốt và giận dữ.
Nhưng tất cả những điều đó đều biến mất khi anh nhìn thấy Thư Nhiễm đang đứng trong phòng khách.
Người đàn ông khẽ nhíu mày, bước thêm mấy bước: "Nhiễm Nhiễm, em không sao..."
Rồi anh đá phải một bàn chân.
Bùi Cảnh Ngự vốn không định nhìn xem đó là gì, nhưng sau khi liếc qua, anh cúi mắt nhìn quanh một vòng.
Xung quanh Thư Nhiễm, sáu bảy người cứ thế nằm ngay ngắn tại chỗ.
Yên bình như đang ngủ vậy.
Thư Nhiễm nhìn ánh mắt hơi kinh ngạc của Bùi Cảnh Ngự, cũng nhận ra với thân phận hiện tại của mình, có vẻ rất khó đánh ngất nhiều người như vậy.
Cô khẽ ho một tiếng, nhanh chóng bịa ra lý do: "Vừa nãy bọn họ vì chia chác không đều nên nội chiến, em, em nhân lúc bọn họ nội chiến thì đánh ngất hết."
Mặc kệ Bùi Cảnh Ngự có tin hay không, đây đã là lý do hợp lý nhất mà cô có thể bịa ra.
Nghe Thư Nhiễm nói xong, Bùi Cảnh Ngự mím đôi môi mỏng.
Tuy biết Thư Nhiễm có thể đang lừa mình, nhưng anh vẫn chọn tin.
Anh xoay người, tìm một chỗ không bị 'thi thể' làm bẩn, nhanh chóng bước tới trước mặt Thư Nhiễm.
Anh đánh giá cô từ trên xuống dưới, thấy cô không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.
"Xin lỗi, anh tới muộn rồi."
Nếu có thể tới sớm hơn một chút, thì cô đã không phải mạo hiểm tự mình xử lý đám rác rưởi này.
Nếu có thể tới sớm hơn nữa, thì đã không để bàn tay cô bị bẩn.
Đuôi mắt người đàn ông đỏ lên, cảm xúc hung bạo tràn ra từ khóe mắt chân mày, nhưng anh vẫn kìm nén, không chạm vào Thư Nhiễm bên cạnh.
Anh liếc nhìn Tô Nghị đã hôn mê bất tỉnh, ngọn lửa giận trong mắt như cuối cùng cũng tìm được chỗ trút, sải bước tới, giẫm một cái lên ngón tay Tô Nghị.
Tô Nghị vốn đã ngất, lại bị Bùi Cảnh Ngự giẫm cho tỉnh dậy.
"A...! Tay tôi, tay tôi!!"
"Ồn ào." Bùi Cảnh Ngự lạnh mặt, lại đá một cái khiến ông ta ngất tiếp.
Đang định đá thêm một cái nữa, anh cảm thấy tay áo mình bị kéo nhẹ.
"Đá nữa là chết đấy, để ông ta thở chút đã."
Nghe lời cô gái, Bùi Cảnh Ngự không ra tay nữa. Anh nghiêng người bế ngang Thư Nhiễm, đưa cô ra khỏi biệt thự nhà họ Thư.
Sau đó, anh giao đám người trong biệt thự cho trợ lý vừa chạy tới xử lý.
Thư Nhiễm nhìn trợ lý của Bùi Cảnh Ngự đi vào, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện.
"À đúng rồi, em còn chưa nói với bảo vệ là sau này đừng để Tô Nghị vào nữa."
"Không sao, trợ lý của anh sẽ xử lý."
Bùi Cảnh Ngự đặt cô gái vào ghế sau, rồi vòng ra ghế lái khởi động xe.
Đến khi xe chạy êm trên đường,
Thư Nhiễm mới chợt nhận ra... vừa nãy cô đang ở nhà mình mà? Vậy tại sao lại đi theo Bùi Cảnh Ngự ra ngoài?
Nghĩ vậy, cô bèn hỏi luôn.
"An ninh quanh nhà em không tốt lắm. Để tránh sau này còn xảy ra chuyện tương tự, tạm thời em ở nhà anh đi."
Thư Nhiễm chớp mắt.
"Tạm thời ở nhà anh?"
Bùi Cảnh Ngự nhìn Thư Nhiễm qua gương chiếu hậu, thấy cô hơi kinh ngạc, bèn thêm một câu.
"Anh sống cùng bố mẹ."
"Hơn nữa mẹ anh và mẹ em trước kia là bạn tốt, nếu bà biết em tới ở sẽ rất vui."
Câu trả lời đầu tiên cho Thư Nhiễm biết nhà anh không chỉ có hai người, nên không tính là ở chung.
Câu trả lời thứ hai càng trực tiếp tìm sẵn lý do để cô tới ở.
Có thể nói là vô cùng chu đáo.
Thư Nhiễm cũng không có lý do gì để từ chối. Hơn nữa, nếu có thể ở cùng Bùi Cảnh Ngự, chẳng phải càng dễ công lược sao?
Thế là Thư Nhiễm vui vẻ đồng ý.
*
Người đời chỉ biết Bùi Cảnh Ngự là Ảnh đế tam kim, nhưng không biết anh còn một thân phận khác.
Đó là người thừa kế duy nhất của nhà họ Bùi, một trong tứ đại thế gia ở Kinh thị.
Nhà cũ họ Bùi tọa lạc trên Kim Thúy Sơn, nơi có an ninh tốt nhất Kinh thị, chiếm diện tích mấy trăm mẫu, nhưng đó cũng chỉ là nội trạch. Bên ngoài còn gần nghìn mẫu sườn núi và hoa viên, những thứ này đều thuộc sản nghiệp nhà họ Bùi.
Xe của Bùi Cảnh Ngự chạy một mạch không trở ngại vào Kim Thúy Sơn, sau đó xuyên qua lãnh địa riêng của một nhà khác, tiến vào khu vực riêng của nhà họ Bùi.
Thư Nhiễm nhìn khu kiến trúc đậm chất thời đại trước mắt, lần đầu tiên cảm nhận được khoảng cách giữa người giàu và người giàu.
Nhà họ Thư có tiền, cũng có nhiều bất động sản, trang viên, nhưng cộng tất cả lại cũng không bằng một mảnh đất trước mắt này.
