Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Sách Nữ Phản Diện Tu Tiên Sống Ngông Mới Là Chính Đạo > Chương 41

Chương 41

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 41: Câu một con cá lên bờ

 

Thân hình né tránh những quả cầu lửa đó, thấy cảnh này cũng không định kéo dài nữa.

 

Các loại linh lực khác không thể lộ, vậy dùng linh lực quang hệ đi! Linh lực này ít người biết đến.

 

Ngọn lửa đang tích tụ trong miệng Xích Viêm Hổ đã công kích tới, nhiệt độ nóng rực càng lúc càng gần.

 

Bạch Tuyền chuẩn bị ra tay nhưng lại dừng lại khi thấy Bách Lý Phục Nguyệt bắt đầu kết ấn.

 

Không nhìn nhầm thì đó là quang linh lực của phu nhân đại nhân, sát thương cực mạnh.

 

"Quang Chi Thuẫn!"

 

Một tấm khiên hình thành từ ánh sáng trắng chặn đợt tấn công này, và tiếp theo là sát chiêu của Bách Lý Phục Nguyệt.

 

"Bạch Chước Chi Diệu!"

 

Ánh sáng trắng chói mắt như sóng xung kích từ tay nàng phát ra, những gì nó đi qua đều bị hủy diệt hoàn toàn.

 

Sau ánh sáng trắng chói mắt, chỉ còn lại một đống tro tàn, Xích Viêm Hổ co rúm người nằm trên mặt đất.

 

Khu vực xung quanh bị ảnh hưởng bởi đòn tấn công trơ trụi, mọi thứ đều hóa thành tro bụi.

 

Bộ lông đẹp đẽ của Xích Viêm Hổ lởm chởm, đôi mắt thú bị thiêu mù đầy vẻ không cam lòng.

 

Xích Viêm Hổ chết rồi!

 

Liễu Mộc bị ánh sáng trắng làm cho mắt nhức nhối, không thấy gì, trước mắt chỉ một màu trắng xóa.

 

Đợi đến lúc hồi phục lại, hắn thấy ngoại trừ hắn, Bạch Tuyền bốn người và Thanh Trúc đều đeo một lớp khăn đen đặc chế trên mắt.

 

Thấy ánh mắt của Liễu Mộc, Thanh Trúc cười gượng!

 

Ở trong gia tộc đã từng chứng kiến công kích của phu nhân, mọi người theo phản xạ liền đeo cái khăn chống ánh sáng mạnh này.

 

Quên mất không nói cho Liễu Mộc, người không biết gì về chuyện này, rằng pháp thuật quang hệ sẽ đặc biệt chói mắt, nặng thì mắt sẽ bị thiêu mù.

 

"Xin lỗi nhé, Liễu sư huynh." Đưa cho hắn một cái khăn đen.

 

"Đây là khăn đen đặc chế, chống ánh sáng mạnh. Lần sau tiểu thư dùng pháp thuật tấn công thì huynh đeo vào, không thì mắt sẽ bị thiêu mù đấy."

Liễu Mộc chỉ còn biết cười nhận lấy, sao không nói sớm chứ!

 

Mắt hắn bây giờ vẫn đang rát bỏng, vừa nãy suýt tưởng mình bị mù rồi.

 

Nhìn qua chiến trường này, hắn thực sự hít một hơi lạnh!

 

Đây là công kích linh lực gì vậy, sát thương mạnh thế này. Ở chung hơn một năm, hắn dường như vẫn chưa biết tiểu sư muội là linh căn thuộc hệ gì!

 

"Tiểu sư muội, muội đúng là mạnh hơi biến thái rồi đấy. Luyện đan lợi hại như vậy, thực lực còn mạnh thế nữa."

 

Bách Lý Phục Nguyệt moi ra ma thú tinh hạch của Xích Viêm Hổ, đẹp như một viên hồng ngọc.

 

Ma thú tinh hạch có thể dùng để luyện đan luyện khí, cũng có thể dùng để tăng tu vi.

 

Chỉ có điều năng lượng bạo ngược trong tinh hạch này quá nhiều, hấp thu trực tiếp sẽ tẩu hỏa nhập ma.

 

Sau khi tôi luyện thì có thể yên tâm hấp thu, nhưng quá phiền phức, nên phần lớn dùng để luyện đan luyện khí.

 

"Sư huynh tu vi Trúc Cơ hậu kỳ đại viên mãn, nói mạnh thì sư huynh chẳng phải mạnh hơn sư muội sao?"

 

Ăn một viên chữa thương đan, lại thi pháp thay bộ y phục khác.

 

Bảo Thanh Trúc thu thi thể Xích Viêm Hổ lại, thu dọn xong thì tiếp tục lên đường.

 

Trời không còn sớm nữa, ban đêm Lạc Nhật Thâm Uyên rất nguy hiểm, phải tìm được nơi trú ẩn thích hợp trước khi trời tối.

 

"Sư muội nói đùa rồi. Sư huynh chỉ là một Đan tu, có tu vi chứ thực lực chẳng mạnh."

 

Bách Lý Phục Nguyệt lại cười như không cười nhìn hắn.

 

"Bổn tiểu thư cũng là Đan tu đấy! Đừng viện cớ cho sự yếu đuối của mình. Sư huynh như vậy, sư muội chỉ coi thường huynh thôi."

 

Nói xong, cũng mặc kệ Liễu Mộc nghĩ gì. Dù sao trong mắt nàng, nàng không thừa nhận Đan tu là yếu đuối, cần người bảo vệ.

 

Rõ ràng tu vi bày ra đó, sao không thể tự mình cầm vũ khí bảo vệ bản thân, gửi gắm sinh mạng vào tay người khác là một hành động ngu xuẩn biết bao.

 

Dù sao nàng cũng sẽ không để mình rơi vào tình cảnh đó, ai muốn mạng nàng thì nàng sẽ tự tay giết kẻ đó.

 

Từ trước đến giờ chưa bao giờ đặt hy vọng vào người khác, hy vọng phải nắm chắc trong tay mình.

 

Đi chưa được bao lâu, nàng phát hiện gần đó có một nguồn nước, nàng dẫn mọi người đi qua.

 

Bước ra liền thấy một con sông không nhỏ, theo lý thì hẳn sẽ có động vật nhỏ đến uống nước.

 

Thế mà hai bên bờ sông trống trải, chẳng có chút dấu vết động vật uống nước nào.

 

"Tiểu thư, là nước, đóng trại ở gần đây sẽ rất tiện."

 

Thanh Trúc vừa nói vừa định tiến lên chạm vào nước sông, Bách Lý Phục Nguyệt vội kéo nàng lại.

 

Trong lòng nàng nghi hoặc, cảm thấy con sông này không đơn giản, nàng nhìn về phía Bạch Tuyền, Bạch Tuyền gật đầu xác nhận suy đoán của nàng.

 

Ngay cả Bạch Tuyền cũng cảm thấy con sông này có vấn đề, thì chắc chắn tám chín phần là có vấn đề thật.

 

Nàng bảo Thanh Trúc lấy thi thể Xích Viêm Hổ ra, xẻo một cái đùi ném vào dòng sông.

 

Máu đỏ tươi nhuộm đỏ một mảng nước sông, giây tiếp theo một con cá to bằng người nhảy lên mặt nước.

 

Thân cá màu xanh đậm, đôi mắt to, vây lưng sắc nhọn, và rồi cái miệng cá như hố sâu, bên trong là vô số răng cưa trắng như băng ken đặc.

 

Hàm răng trắng đó lấp lánh ánh sáng trong không trung, rồi cắn một phát vào cái đùi gãy của Xích Viêm Hổ.

 

Sau đó là con thứ hai, thứ ba, thứ tư…

 

Không đếm xuể có bao nhiêu con cá đang xé xác cái đùi gãy này, có con còn đánh nhau, đồng loại bị cắn chết lập tức lại bị đám cá lao lên tiếp xẻ thịt sạch sẽ.

 

Máu nhuộm đỏ cả một mảng, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.

 

Ực~

 

Thanh Trúc nuốt nước bọt, một trận sợ hãi. Vừa nãy nếu không phải tiểu thư kéo nàng lại thì giờ nàng đã thành mồi cho cá rồi, bị kéo xuống nước là nàng xong đời.

 

"Đại tiểu thư, là Thực Ma Ngư thích máu tươi.

 

Nhìn kích thước không lớn lắm, hẳn đều là ma thú cấp 1-2. Loại ma thú này năng lực sinh sản mạnh, ăn tạp, lại hung tàn vô cùng.

 

Là một loại ma thú thủy sinh sống theo bầy, dưới nước là sân nhà của chúng, con sông này hẳn là hang ổ của chúng."

 

Bạch Tuyền giải thích.

 

Nhiều con cá hung tàn như vậy chiếm giữ con sông này, chẳng trách không có động vật nào đến uống nước.

 

"Dưới nước là sân nhà của chúng, vậy trên cạn thì không thể động đậy được đúng không?"

"Vâng. Nhưng loại ma thú này không dễ dàng lên bờ, muốn bắt nó cũng rất khó.

 

Hễ đến gần bờ là sẽ bị chúng kéo xuống nước, đến lúc đó tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng khó thoát chết." Bạch Tuyền đáp.

 

"Tiểu sư muội muốn bắt nó à?"

 

Không biết từ lúc nào Liễu Mộc đã lại gần hỏi.

 

"Muốn câu một con lên xem, vậy đại sư huynh có cách không?"

 

"Người không thể lại gần, có thể dùng dây leo trói nó lên."

 

Bách Lý Phục Nguyệt liếc nhìn linh lực màu xanh trong tay hắn, nghĩ thầm hắn là Mộc linh căn.

 

"Cá này răng sắc thế, dây leo của sư huynh không bị cắn đứt chứ?"

 

Liễu Mộc tự tin lắc đầu.

 

"Sư muội yên tâm, dây leo do sư huynh dùng linh lực biến hóa không yếu ớt vậy đâu."

 

"Vậy, làm phiền sư huynh rồi."

 

Dây leo xanh lặn xuống nước, chẳng mấy chốc dây leo bị căng thẳng, Liễu Mộc kéo dây leo mặt hơi gắng sức.

 

"Ma thú này sức mạnh thật lớn!"

 

Nàng ra tay phụ giúp, phát hiện nàng cũng kéo không nổi, còn bị kéo đi trước vài bước.

 

Con cá này dưới nước sức mạnh lớn vậy sao?

 

Mẹ kiếp! Chẳng trách nói rơi xuống nước tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng khó thoát chết.

 

"Mau tới giúp!"

 

Thanh Trúc cũng tiến lên phụ giúp, vẫn kéo không nổi.

 

Cuối cùng Bạch Tuyền bốn người cũng ra tay mới kéo được con Thực Ma Ngư này lên, có thể thấy ma thú này dưới nước sức mạnh lớn thế nào.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích