Chương 61: Tính toán lừa cô ấy về làm vệ sĩ
“Úy Trì sư muội, đã Bách Lý đại tiểu thư nói vậy, muội cứ yên tâm nhận đi!”
Huyền Thanh Trạch lên tiếng.
“Đúng đó! Đại tiểu thư bảo vật quy nguyên chủ thì cô cứ nhận đi.”
Bách Lý Nguyên tay cầm xiên thịt nướng ăn rất hùng hồn.
“Kẻ nào dám động vào viên tinh hạch này, đại tiểu thư có thể khiến chúng chết vài trăm nghìn lần.”
Tốt, câu này khiến họ nhớ lại kết cục của Huyền Vũ Mị, những kẻ ôm lòng dạ nhỏ mọn lập tức xìu xuống.
Người đã tỉnh, thu dọn xong cũng nên lên đường.
Trên đường đi, Úy Trì Lãnh Tĩnh đi cùng Bách Lý Phục Nguyệt và những người khác, chủ yếu là vì cô không muốn tiếp xúc với các sư tỷ ở Tuyết Phong.
Họ không hỏi thân thế thì cũng đời tư của cô, cứ muốn moi ra cô là con cháu của dòng họ truyền thừa huyết mạch đặc biệt nào.
Thậm chí còn hỏi đi hỏi lại viên ma thú tinh hạch kia định dùng để làm gì, xử lý thế nào.
Vốn chẳng có bao nhiêu tình đồng môn, lại còn không biết giới hạn, vô cớ khiến người ta sinh chán ghét.
Lạnh lùng một chút thì tốt, như vậy tốt cho cả đôi bên! Các nàng ai cũng ôm lòng dạ riêng, cô cũng phải vạn phần đề phòng, cảnh giới nghiêm ngặt.
Nếu không phải cùng là đệ tử tông môn, không phải có Bách Lý Phục Nguyệt ngồi ở đây, cô chẳng ngạc nhiên nếu họ dám giết người đoạt bảo.
Nhân tính rất phức tạp, cô chưa bao giờ đánh giá cao họ.
Cô chỉ thấy buồn cười, cuối cùng người đáng tin cậy nhất lại là Bách Lý Phục Nguyệt, một đại tiểu thư thế gia ngang ngược, ương bướng, làm càn.
Có lẽ ai cũng có thể làm ra trò giết người đoạt bảo, nhưng cô ấy thì không, chủ yếu là vì người ta cũng chẳng thèm để mắt tới!
Dù sao đi nữa, Úy Trì Lãnh Tĩnh cô bây giờ quả thực đang được che chở dưới bóng của cô ấy, đó là sự thật.
Còn Bách Lý Phục Nguyệt thì đang tán gẫu với hệ thống, bàn xem có nên lừa cả Úy Trì Lãnh Tĩnh về làm vệ sĩ cho mình không.
[Ký chủ, ý tưởng này rất nguy hiểm, sao cô dám vậy?]
Nam chính đã bị ta lừa bằng ba bữa một ngày rồi, nữ chính tiềm lực mạnh như vậy, không đến làm công cho ta thì thật đáng tiếc!
[Khuynh Kỳ Cảnh hoàn toàn là đầu óc có vấn đề, có sữa là mẹ, ai cho ăn thì đi theo người đó.]
[Úy Trì Lãnh Tĩnh này không giống vậy, có dũng có mưu có trách nhiệm có chí hướng, loại người này khó nhất là khiến họ hết lòng, được họ công nhận.]
[Cô lại muốn cô ấy làm vệ sĩ cho cô, cô có đức gì mà dám vậy?]
Ai bảo nhất định phải có được lòng trung thành, được cô ấy công nhận?
Ta không thể thuê cô ấy sao? Ta cho cô ấy thứ cô ấy cần, cô ấy ở bên cạnh bảo vệ an toàn tính mạng cho ta, đó là giao dịch bình đẳng.
Tài nguyên cần cho tu luyện có thể nói là cái hố không đáy, cô ấy tay trắng, cha không thương mẹ mất sớm, bây giờ lại không có đại kỳ ngộ gì.
Nếu cô ấy có đủ tài nguyên tu luyện, với thiên phú của cô ấy, có thể kéo dài đến giờ mới đột phá Kim Đan sao?
[Nói thì nói vậy, cô thực sự yên tâm để cô ấy ở bên cạnh mình, không sợ cô ấy phản bội à?]
[Những ký chủ trước đây ta dẫn, rất bài xích những chủ thể này, thậm chí có kẻ còn cướp đoạt khí vận của chủ thể.]
[Cô thì khác, nam nữ chính cô đều muốn thu làm vệ sĩ.]
Vậy thì có bệnh, ai rảnh mà đi chọc chủ thể làm gì.
Khoảng thời gian này ta đã quan sát Úy Trì Lãnh Tĩnh, ngoại trừ cốt truyện bị chuột rút thì nhân thiết của cô ấy không sụp đổ, là một nhân vật chính diện.
Hơn nữa cô ấy là nữ chính, là ánh sáng chính đạo dẫn đầu, nhà cô chọn chủ thể mà lại đi đâm sau lưng à?
Vậy thì cô ấy không xứng làm chủ thể, ta với cô ấy vô thù vô oán, cô ấy đâm sau lưng ta thì đó là hành vi tiểu nhân, vị trí chủ thể đáng phải đổi người.
Nào, hãy đánh cược với quang hoàn chủ thể đi, ta cược cô ấy sẽ không đâm sau lưng ta!
[Cô thực sự mù quáng tự tin, nếu cô muốn thì cứ làm đi, nhưng lòng kiêu hãnh của chủ thể sao có thể chịu khuất phục mà làm công cho cô.]
NO NO NO
Không lay động được cô ấy, chỉ chứng tỏ ta cho chưa đủ, ta cho không phải thứ cô ấy cần.
Ta Bách Lý Phục Nguyệt nghèo chỉ còn tiền, ta dùng tiền ném cũng phải ném cô ấy vào tay.
Người phụ nữ này, ta Bách Lý Phục Nguyệt để mắt rồi.
Phải dám nghĩ dám làm, liều một phen xe đạp hóa xe máy, cố gắng một chút nam nữ chính đều biến thành nhân công.
Đã quyết định thu Úy Trì Lãnh Tĩnh, chọn ngày không bằng gặp ngày, cô lập tức đi hỏi Úy Trì Lãnh Tĩnh có muốn ở bên cạnh cô không.
Úy Trì Lãnh Tĩnh cả người đều ngơ ngác, vị đại tiểu thư này nghĩ gì làm nấy sao?
Đám Huyền Thanh Trạch cũng rất kinh ngạc, vị tổ tông này để mắt tới Úy Trì Lãnh Tĩnh rồi?
“Thiên phú của cô rất tốt, Úy Trì Lãnh Tĩnh.”
“Bổn tiểu thư là người rất trọng nhân tài, hễ thấy thiên tài có tư chất thiên phú dị bẩm, là sẽ nghĩ cách quy tụ về gia tộc.”
“Đặc biệt là người có truyền thừa huyết mạch đặc biệt như cô, bổn tiểu thư có thể nói là nóng mắt lắm.”
“Cô không muốn đến Bách Lý Thế Gia cũng không sao, ở bên cạnh bổn tiểu thư cũng sẽ được đãi ngộ ưu đãi như vậy.”
“Pháp khí, đan dược, phù lục, bí tịch tu luyện, linh thạch, ma thú, chỉ cần cô muốn, bổn tiểu thư đều có thể cho cô.”
Úy Trì Lãnh Tĩnh không hiểu.
“Bách Lý đại tiểu thư, tôi sẽ không vì tài nguyên mà khuất phục dưới người khác đâu, người hãy bỏ ý định này đi!”
“Tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi, cái gọi là ở bên cạnh ta là để cô bảo vệ ta, không phải để cô hầu hạ ta.”
“Người thật biết nói đùa, bên cạnh người có nhiều cao thủ bảo vệ như vậy, sao lại cần tôi, một Kim Đan kỳ tu sĩ, đến bảo vệ?”
“Cô hỏi đúng trọng tâm rồi đấy, những hộ vệ này của ta tuy tu vi cao, nhưng rốt cuộc họ không phải là đệ tử Lăng Thiên Tông.”
“Họ không thể vào tông môn, hai năm sau đại bỉ xếp hạng tông môn họ cũng không thể đi theo.”
“Theo ta được biết, đại bỉ cần phải vào tiểu thế giới bí cảnh, vậy thì những thứ này đều là ẩn số.”
“Bổn tiểu thư mệnh quý giá như vậy, có kẻ muốn nhân cơ hội bắt cóc ta để tống tiền, cũng có kẻ muốn hồng thủy mạc ngư ám sát ta để gây chuyện.”
“Bổn tiểu thư rất quý mạng, chẳng phải là cần người có thiên phú xuất chúng, thực lực mạnh mẽ như Úy Trì Lãnh Tĩnh cô bảo vệ sao?”
“Cô với ta tuổi tác tương đương, lại là đệ tử cùng tông môn, cô có tiềm lực lớn, Úy Trì Lãnh Tĩnh à, không phải ai ta cũng thu nhận đâu.”
“Đi theo bổn tiểu thư, cô sẽ không mất mát gì, ta cũng sẽ không ép cô làm bất cứ chuyện gì, cô vẫn là chính cô.”
“Cô chỉ cần hết sức mình bảo vệ an toàn tính mạng cho bổn tiểu thư là được, đơn giản như vậy thôi.”
“Ta có thể cho cô thứ cô cần, thời gian cô đi theo bổn tiểu thư, tài nguyên tu luyện sử dụng đều do Bách Lý Thế Gia chi trả.”
“Đương nhiên, nếu giữa đường cô muốn rời đi, ta cũng sẽ không ngăn cản, tài nguyên đã cho cũng không cần trả lại.”
“Thanh Trúc bên cạnh ta, một tháng tiêu tốn tài nguyên không dưới một triệu linh thạch, thậm chí còn nhiều hơn.”
“Bổn tiểu thư đối với người của mình, chưa bao giờ keo kiệt, cho chỉ có nhiều chứ không ít hơn con số này.”
Một triệu linh thạch! Con số này đã là chi tiêu một tháng của một thế gia bình thường, vậy mà chỉ là tài nguyên tu luyện một tháng của một nha hoàn.
Sự hào phóng của Bách Lý Phục Nguyệt là bất cứ ai trong số họ cũng không tưởng tượng nổi, điều kiện này khiến mắt họ đỏ lên.
“Ồ! Quên nói, là một triệu trung phẩm linh thạch, không phải hạ phẩm linh thạch.”
