Chương 78: Địa Tinh Thạch
Sau khi giới thiệu xong quy tắc đại tỷ, tỷ thí thứ nhất sắp bắt đầu.
Mỗi đệ tử tông môn đều được phát một lệnh bài đại diện cho tông môn mình. Nàng rót linh lực vào lệnh bài, nó liền hiện ra một hàng chữ.
Lăng Thiên Tông, Bách Lý Phục Nguyệt.
“Một tháng sau, bí cảnh sẽ mở lại, đó cũng là lúc kết thúc tỷ thí thứ nhất.”
Các trưởng lão của bốn tông đứng đầu cùng hợp lực kích hoạt truyền tống trận của bí cảnh. Là đệ tử đứng đầu Lăng Thiên Tông, nàng là người đầu tiên bước vào bí cảnh.
Sau khi tất cả đệ tử các tông đều vào hết, truyền tống trận bí cảnh cũng đóng lại trước mắt mọi người, phải đợi một tháng sau mới có thể mở lại.
Họ khởi động trận pháp chiếu ảnh kết nối với bí cảnh, quảng trường trung tâm biến thành một màn hình khổng lồ để theo dõi tình hình bên trong.
… Bên trong bí cảnh
Bách Lý Phục Nguyệt mở mắt lần nữa, đã thấy mình đang ở trong bí cảnh.
Xung quanh nàng không một bóng người, chỉ có hai con ma thú đang chảy nước dãi, muốn ăn thịt nàng.
Ai ăn ai còn chưa biết đâu! Nàng ra tay ngay, giải quyết chúng.
Lệnh bài của nàng lập tức hiện ra nàng đã săn giết hai con ma thú cấp 5, được 100 tích phân.
“Cấp 5 được 50 tích phân? Ý là săn ma thú cấp bao nhiêu thì được bấy nhiêu tích phân? Thú vị đấy.”
Nàng nhét hai con ma thú vào nhẫn không gian, rồi mới có thời gian quan sát xem mình bị truyền tống tới chỗ nào.
Đó là một khu rừng rậm, một khu rừng rất kỳ quái, những cái cây ở đây đều có khuôn mặt dữ tợn và méo mó.
“Cái truyền tống trận này còn truyền ngẫu nhiên à? Đông người thế mà chỉ có mình ta ở đây, vận may gì thế, đúng là tuyệt.”
[Vận may của cô cũng tốt quá đấy! Gần đây có bảo bối lớn!] Hệ thống lên tiếng.
Gì thế?
[Địa Tinh Thạch.]
Địa Tinh Thạch là gì? Có tác dụng gì? Giá trị thế nào?
[Địa Tinh Thạch là một loại đá có thể thay đổi tính chất của đất, có tác dụng biến đất thường thành linh thổ.]
[Một khối Địa Tinh Thạch có thể cải tạo một nghìn km đất. Nếu có nhiều Địa Tinh Thạch, thậm chí có thể biến vùng đất gần đó thành mạch linh thạch. Giá trị của nó không thể đo đếm được.]
Chẳng phải có Địa Tinh Thạch là có cả một vùng linh thổ rộng lớn, thậm chí còn có thể có mạch linh thạch sao? Đây chẳng phải là trang bị phát tài chỉ sau một đêm à?
[Hệ thống phát hiện gần đây có mấy mạch linh thạch, số lượng Địa Tinh Thạch chắc không ít đâu.]
[Dưới chân cô đang đạp chính là linh thạch. Mấy cái cây này kỳ quái như vậy là do hút quá nhiều linh lực, sắp biến dị rồi. Cẩn thận ma thực vật.]
Sắp biến dị ư?
Nàng rút một con dao, đâm thẳng vào cái cây bên cạnh.
“Aaaa—”
Cái cây bị đâm phát ra tiếng kêu thảm thiết, chỗ vết thương chảy ra chất lỏng màu xanh đậm. Hành động này dường như chạm vào công tắc nào đó, những cây đại thụ vặn vẹo cành lá tấn công nàng.
Đòn tấn công này như gãi ngứa, nàng bước đi như đi trên đất bằng giữa khu rừng quái vật múa may này. Ai bảo chúng không có chân, có giỏi thì bò lên khỏi mặt đất, cùng nhau chạy xem nào.
[Độc ác thật đấy! Măng trên núi bị cô hái sạch rồi.]
Địa Tinh Thạch ở đâu? Ta qua đó đào trước.
[Ra khỏi khu rừng này, leo qua một ngọn núi nữa là tới.]
Nàng gọi pháp khí phi hành, bay thẳng tới.
Ngươi chắc chắn là ở đó chứ?
Nàng nhìn một vùng hoa khổng lồ với những chiếc răng sắc nhọn, đó là hoa ăn thịt người sao!
[Là ở đây, ngay dưới lòng đất của vùng hoa đó. Đây đều là ma thực vật cấp cao, Thực Hoa. Chất lỏng mà nó tiết ra có tính ăn mòn rất mạnh, ăn được mọi thứ.]
[Hương hoa có hiệu ứng gây ảo giác, thân và gai có độc cực mạnh! Hơn nữa rất dai, không có Thánh Khí thì không thể làm tổn thương chúng.]
Vậy ta phải làm thế nào?
[Loại ma thực vật này rất khó chơi, nhưng rễ của chúng không thể rời khỏi đất, nếu không sẽ khô héo. Gợi ý: cô hãy tìm rễ chính của chúng, rồi nhổ hết lên.]
Ngươi đúng là coi trọng ta quá rồi đấy. Hương hoa gây ảo giác và kịch độc thì ta có thể uống Bách Độc Đan để giải.
Nhưng trước hết, ta phải đến gần được rễ của chúng đã. Vừa lại gần là bị rễ của chúng trói thành bánh chưng ngay. Ta không có Thánh Khí, không thể làm tổn thương chúng.
[Thực vật đều sợ lửa, sợ nhiệt độ cao, ma thực vật cũng không ngoại lệ.]
Ta không thể lộ ra việc ta biết dùng các loại linh lực khác. Mấy người bên ngoài có thể thấy mọi chuyện trong bí cảnh. Nếu vậy, cứ tiếp tục dùng linh lực quang hệ vậy!
“Liệt Nhật Thiêu Đốt!”
Nàng vận hết linh lực, phát ra đòn tấn công mạnh nhất, cố gắng một đòn tất sát.
Một tia sáng trắng chói mắt lóe lên, thực vật bình thường đã hóa thành tro bụi. Những đóa Thực Hoa không chết, nhưng cũng đều héo rũ, nước bốc hơi gần hết.
“Quả nhiên đủ dai, như vậy mà không chết.”
[Chúng đang hấp thụ linh lực trong đất. Ký chủ, mau giải quyết chúng đi, đừng để chúng có cơ hội hồi phục.]
Nàng lướt qua, những cái rễ đầy gai muốn chặn nàng lại nhưng vô ích. Những bông hoa này bị nàng nhổ lên khỏi mặt đất như nhổ cỏ.
Không tiếp xúc được với đất, Thực Hoa há to nụ hoa, phát ra tiếng rít bất lực. Trong giây phút hấp hối, chúng còn phun chất lỏng về phía nàng. Chất lỏng rơi xuống đất, phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn, tạo thành những hố sâu.
“Chất lỏng này còn ăn mòn được cả đất à? Vậy thì dễ rồi.” Trong mắt nàng lóe lên một tia sáng kỳ dị.
Những bông hoa tội nghiệp, chết rồi còn bị vắt kiệt, chất lỏng bị ép ra để đào hố.
[Đừng lãng phí, mổ linh đan của ma thực vật ra. Thứ này không giống như ma thú tinh hạch, có thể hấp thụ trực tiếp.]
Theo vị trí hệ thống chỉ, nàng mổ linh đan ra. Linh đan trong suốt, ẩn chứa linh lực nồng đậm.
“Một viên linh đan này chứa linh lực còn nhiều hơn một triệu khối linh thạch cấp cao!”
[Ma thực vật phải hấp thụ rất nhiều linh lực qua năm tháng mới sinh ra được, linh đan của chúng rất hiếm.]
Phát rồi, phát rồi! Nhiều Thực Hoa như vậy, được bao nhiêu linh đan chứ. Tuy nàng không thiếu tiền, nhưng ai lại ghét nhiều tiền chứ?
Mổ linh đan xong, nàng liền đi đào đất. Địa Tinh Thạch này chôn cũng sâu quá đi mất!
… Bên ngoài bí cảnh
“Cô bé này vừa dùng linh lực gì thế? Tia sáng trắng chói mắt đó, cách một trận pháp chiếu ảnh mà mắt suýt mù.”
“Nhìn y phục thì là đệ tử Lăng Thiên Tông.”
Mọi người đều đưa mắt nhìn về phía các trưởng lão Lăng Thiên Tông ngồi ở ghế đầu.
Các trưởng lão nhìn nhau, họ cũng không biết, chưa từng thấy bao giờ. Nhưng bọn ta sẽ nói cho các ngươi à? Không thể nào.
“Đúng là đệ tử tông ta, chỉ là linh lực bình thường thôi, có gì lạ đâu.”
Được rồi, đây là không muốn nói. Họ không hỏi thêm, nhưng cũng để tâm thêm một chút.
“Vị thiếu niên này kiếm pháp thật bá đạo!”
Họ nói về Khuynh Kỳ Cảnh. Người này vận may không tốt lắm, hạ cánh xuống một đàn ma thú. Họ đều nghĩ thiếu niên này sẽ chết tại chỗ.
Ai ngờ người này thực lực mạnh như vậy, xách kiếm xông ra, một đường giết sạch. Nơi hắn đi qua, xác chết nằm la liệt. Sau đó, đám ma thú không dám tiến lên, chỉ đứng nhìn hắn rời đi.
“Nhìn y phục cũng là đệ tử Lăng Thiên Tông. Kiếm tu lợi hại nhất của Lăng Thiên Tông không phải là người tên Nam Cung Duyệt sao? Từ lúc nào lại xuất hiện nhân vật này?”
… Bên trong bí cảnh
Khuynh Kỳ Cảnh tâm trạng rất bực bội. Hắn bị tách khỏi cục bột nhỏ rồi. Giết hết đám ma thú chướng mắt này, hắn liền bay đi.
Bên phía Úy Trì Lãnh Tĩnh cũng tương tự, nhưng nàng giết người. Vận may của nàng có thể nói là nghịch thiên, hạ cánh ngay trước mặt bảo vật.
