Chương 89: Phá vỡ lời nguyền gì thế?
Chương 89: Phá vỡ lời nguyền gì thế?
“Ngươi cười cái gì?”
Long Áo Thiên hoàng tử không hiểu tên của hắn có gì buồn cười.
Bách Lý Phục Nguyệt cười xong, lau đi nước mắt không tồn tại ở khóe mắt. Cô nhằm vào vị hoàng tử này liền một trận đòn nhừ tử, đánh hắn kêu oai oái.
“Ta là hoàng tử của Thanh Long Đế Quốc, Long Áo Thiên, ngươi dám vô lễ! A~”
“Bốp!”
Cô mặc kệ hắn có phải hoàng tử hay không, một cái tát giáng thẳng vào mặt hắn.
“Hoàng tử? Bản tiểu thư đánh chính là hoàng tử, không chỉ đánh ngươi mà còn biến ngươi thành đầu heo.”
“Tiểu thư, cố lên! Thằng cha ngông cuồng này, đánh hắn thành đầu heo đi.”
Thanh Trúc còn ở bên hò reo cổ vũ, Úy Trì Lãnh Tĩnh thì nhịn không nổi bật cười.
Một trận đòn nhừ tử, Long Áo Thiên Kim Đan trung kỳ bị đánh không còn sức đỡ, đám người quỳ bên cạnh lặng lẽ dịch xa ra một chút, sợ mình cũng bị đánh thành đầu heo.
Những người này đáng sợ quá, ngay cả hoàng tử Thanh Long Đế Quốc cũng dám đánh.
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, đau quá hu hu hu hu… ta sai rồi… hu hu hu…”
Long Áo Thiên một thằng con trai lớn vậy mà bị đánh đến khóc rống, thảm thương không thể tả, chẳng còn ra hình người.
“Mang đồ ra đây!”
Bách Lý Phục Nguyệt dừng tay, hét về phía Long Áo Thiên đang khóc. Thấy hắn khóc hăng quá, cô lại cho thêm một cái tát.
“Mau lên!”
Long Áo Thiên ngoan ngoãn lấy hết gia sản của mình ra, hai tay nắm chặt, vô cùng luyến tiếc.
“Đưa đây cho ta!”
Bách Lý Phục Nguyệt giật phăng lấy, không hổ là hoàng tử, đồ tốt thật nhiều.
“Hê hê hê hê…”
Bọn họ cười như phản diện rời đi, phía sau là người chỉ còn quần áo trong và tiếng kêu trời thảm thiết của Long Áo Thiên.
“Không~ bảo vật của ta, gia sản của ta ơi!”
………………Phân cách
“Ha ha ha ha…”
Thấy cảnh này, người ngoài vây xem không nhịn nổi, tuy rất thảm nhưng thật sự rất buồn cười.
“Hoàng tử Long Áo Thiên của Thanh Long Đế Quốc hình như là đệ tử Thanh Nguyệt Tông nhỉ!”
“Nhìn y phục thì đúng là đệ tử Thanh Nguyệt Tông không sai.”
“Không ngờ đệ tử Thanh Nguyệt Tông các ngươi cũng có chút thiên phú hài hước, cảnh thảm như vậy mà sao hắn làm người ta nhìn vào chỉ muốn cười thế?”
Người Thanh Nguyệt Tông phủ mặt, bình thường Long Áo Thiên đâu có như vậy, ai biết hắn bị sao.
… Bên trong bí cảnh
Cướp xong đám Long Áo Thiên, bọn họ rời đi chưa được bao lâu thì trên đường gặp đồng môn Lăng Thiên Tông, hai vị hoàng tử công chúa Huyền Vũ Đế Quốc cũng ở trong đó.
“Bách Lý đại tiểu thư, Nguyên sư đệ!” Huyền Thanh Trạch chào hỏi.
“Nguyên sư huynh, thật lâu không gặp!”
Huyền Vũ Mị chào hỏi với ánh mắt khó hiểu, cái nhìn của nàng ta về phía bọn họ chỉ có thể dùng từ không có ý tốt để hình dung.
“Các ngươi quen nhau à? Huyền sư đệ, họ là đệ tử phong nào?”
Người hỏi là người dẫn đầu đám Huyền Thanh Trạch, đại đệ tử Phù Phong Ngũ Hoàng, tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
“Đại sư huynh, vị này là Bách Lý Nguyên, sư đệ Phù Phong chúng ta. Bên cạnh là đại tiểu thư Bách Lý Thế Gia, đệ tử Đan Phong.”
“Người cầm quạt giấy là đại đệ tử Đan Phong Liễu Mộc, bên kia là đệ tử Tuyết Phong Úy Trì Lãnh Tĩnh, ba người khác là đệ tử Kiếm Phong, người lớn tuổi hơn là đại đệ tử Kiếm Phong Nam Cung Duyệt.”
Huyền Thanh Trạch giới thiệu với Ngũ Hoàng.
Ngũ Hoàng kiêu ngạo liếc bọn họ một cái: “Không quen.”
Huyền Thanh Trạch nghẹn lời, cẩn thận quan sát sắc mặt Bách Lý Phục Nguyệt, sợ chọc giận vị tổ tông này.
“Ha ha, đây là đại sư huynh Ngũ Hoàng của Phù Phong ta, thường niên bế quan, không hiểu rõ các đệ tử vào tông sau, các vị đừng để bụng.”
Nam Cung Duyệt cầm kiếm đứng thẳng: “Giả vờ cái gì? Ngũ Hoàng, ta là thủ đồ của tông chủ Nam Cung Duyệt, ngươi không biết ta?”
Sắc mặt Ngũ Hoàng trầm xuống.
Liễu Mộc phe phẩy quạt giấy: “Thú vị thật, ngươi ăn đan dược do ta, đại đệ tử Đan Phong luyện chế, mà ngươi không biết ta?”
Sắc mặt Ngũ Hoàng đen lại.
Bách Lý Phục Nguyệt càng không chút do dự: “Thú vị thật, đại lục Thần Mộng này lại có người không biết Bách Lý Thế Gia ta?”
Sắc mặt Ngũ Hoàng càng thêm xanh mét, hắn chỉ là không thích Nam Cung Duyệt này, giả vờ một chút thôi. Ai bảo sư tôn cứ lấy hắn ra so sánh với Nam Cung Duyệt, phiền chết.
“Bách Lý Thế Gia và thủ đồ tông chủ ta vẫn biết, còn mấy người khác, không biết.”
Bách Lý Thế Gia và Nam Cung Duyệt không nên đắc tội, mấy người kia Ngũ Hoàng thật sự không biết.
“Được rồi, là ta Liễu Mộc thân phận thấp hèn, không xứng để đại đệ tử Phù Phong biết đến. Chắc ngươi cũng không cần đan dược, về ta sẽ dặn người phân phát đan dược không gửi cho ngươi nữa.”
Nói đến mức này rồi, Liễu Mộc còn biết làm sao, người ta không biết hắn.
“Ta Liễu Mộc thân phận thấp hèn, đan dược ta luyện chế chắc ngươi cũng coi thường, vậy thì đừng ăn nữa!”
Tuyệt, thật sự quá tuyệt.
Không biết hắn à? Đan dược đừng hòng ăn.
Ngũ Hoàng lập tức biến sắc, nhưng nghĩ lại hắn chỉ là một đệ tử Đan Phong, chẳng lẽ có thể làm chủ chuyện này? Hắn không tin.
Hắn bây giờ còn chưa biết Liễu Mộc thật sự có thể làm chủ Đan Phong, sau này Đan Phong thật sự không cấp đan dược cho hắn mới biết sự nghiêm trọng.
………………Phân cách
“Cô bé này lại là độc nữ dòng chính của Bách Lý Thế Gia!”
Các trưởng lão các tông xem bên ngoài đều kêu lên kinh ngạc, lại là đại tiểu thư Bách Lý Thế Gia.
“Vị Nam Cung Duyệt Nguyên Anh kỳ lúc nãy đã nói rồi mà?” Có người xem kỹ không nhịn được lên tiếng.
Bọn họ phần lớn là chú ý đến tình huống đệ tử tông mình, ai lại chịu khó xem kỹ tông khác như vậy.
Là bên này tụ đủ ba tu sĩ Nguyên Anh kỳ bọn họ mới dồn ánh mắt sang, nếu không còn không biết cô bé này là đại tiểu thư Bách Lý Thế Gia.
“Không trách được, thân thế như vậy có một pháp khí tầm bảo cũng hợp tình hợp lý.” Bọn họ gật đầu, nhưng vẫn rất nghi hoặc.
“Vị đại tiểu thư này không ở trong gia tộc cho tốt, lại đi Lăng Thiên Tông làm đệ tử?”
“Đúng vậy, gia tộc nàng bất kể là tài nguyên hay chức nghiệp tu sĩ gì chẳng phải đều hơn tông môn tu tiên sao.”
“Chẳng lẽ Lăng Thiên Tông có thứ gì hấp dẫn nàng?”
Vì sao Bách Lý đại tiểu thư đi Lăng Thiên Tông làm đệ tử bọn họ không biết, nhưng đều âm thầm dặn người ghi nhớ khuôn mặt này, chờ đệ tử ra ngoài đều bảo họ.
Gặp thì chạy, nghìn vạn lần đừng đắc tội, tông môn bọn họ không gây chịu nổi.
………………Phân cách
Không biết là phá vỡ lời nguyền gì, sau đó liên tiếp gặp đều là đồng môn Lăng Thiên Tông.
Có lẻ tẻ vài ngoại môn đệ tử, cũng có một hai người kết đội là thân truyền đệ tử.
Không, lại gặp một nhóm nữa, đệ tử Khí Phong, dẫn đầu là đại đệ tử Lăng Cương, Kim Đan hậu kỳ đỉnh phong, luyện khí sư 6 phẩm giai.
Ngươi nói cả một nhóm đệ tử Khí Phong đều nguyên vẹn, còn bọn họ thì hạ xuống đều tách rời, thật vô lý.
“Khí Phong, Lăng Cương!”
“Phù Phong, Ngũ Hoàng!”
“Kiếm Phong, Nam Cung Duyệt!”
“Đan Phong, Liễu Mộc!”
Mấy vị đại đệ tử các phong chào hỏi lẫn nhau xong, liền cùng nhau lên đường.
Dù sao tích phân đại bỉ còn bao gồm số lượng đệ tử tông môn còn sống, ở cùng nhau sẽ an toàn hơn, tu vi cao có thể bảo vệ đồng môn tu vi thấp.
