Chương 17: Mặt cô đâu?
Chân Lạc Nhi không ưa Bạch Mộng Dao, từ trong sách nàng cũng biết Bạch Mộng Dao là nữ phụ lớn nhất ngay từ đầu, là kẻ luôn đối đầu với chị nữ chính.
"Lạc Nhi muội muội, muội có hiểu lầm gì với ta không?" Bạch Mộng Dao có chút ngẩn người, người phụ nữ này sao lại khác với em gái của Chân Phi mà kiếp trước nói tới, nào là ngây thơ lương thiện đâu?
Chân Lạc Nhi trợn mắt nhìn Bạch Mộng Dao, nàng có thể có hiểu lầm gì chứ, sự thật bày ngay trước mắt, cướp vị hôn phu của chị nữ chính, sao còn mặt mũi ở đây nói hiểu lầm?
"Mặt là thứ tốt, đáng tiếc, có người không có. Chị, chúng ta mau đi nghỉ đi, ngày mai chắc chắn có trận đánh khó nhằn, đừng vì người không liên quan mà làm mình khó chịu."
Chân Lạc Nhi nói một câu đầy ẩn ý, quay đầu làm nũng với Chân Phi.
"Được."
Chân Phi điểm nhẹ trán em gái, gật đầu với ba người Lục Lạp Thạnh, rồi cùng em gái đi về phía phòng nghỉ. Vốn dĩ là bạn bè quen từ nhỏ, sự ăn ý này vẫn có.
"Nhớ khóa cửa, với lại bên trong là của bọn tôi, hai người, không được vào." Hàn Ngọc cảnh cáo hai người rồi cũng đi theo vào trong.
Tiết Dư tức giận đến đỏ mặt, nhưng biết mình không đánh lại nên đành chịu. Bạch Mộng Dao nhìn bóng lưng hai chị em Chân Phi, sắc mặt âm trầm, hai tay đang buông thõng nắm chặt thành quyền, móng tay hơi dài cắm vào thịt mà cũng không hay, cuối cùng vẫn là Tiết Dư gọi nàng ta hoàn hồn.
"Nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta đi theo bọn họ, nếu bọn họ lợi hại như vậy, thì chúng ta theo sau hưởng lợi cũng không tệ."
Tiết Dư đối với Bạch Mộng Dao vẫn rất chu đáo, khóa cửa tiệm tiện lợi, tìm đèn pin và hai tấm chăn trải xuống đất cho Bạch Mộng Dao nghỉ, lại mang đến chút đồ ăn lót dạ. Tuy không có điện nhưng tiệm tiện lợi thì đương nhiên có mì gói, bánh mì bọc kín hút chân không vẫn có.
Nói ra thì mạt thế đến hơn mười ngày, đều là Tiết Dư bảo vệ Bạch Mộng Dao, những việc nặng nhọc như khuân đồ, tìm thức ăn, đánh zombie đều do hắn làm nhiều, Bạch Mộng Dao chỉ xoa vai cho hắn, làm một đóa hoa giải ngữ, vậy mà Tiết Dư lại ăn đúng chiêu này.
"Được, Tiết Dư ca ca anh mệt cả ngày rồi mau nghỉ đi, để em canh đêm." Bạch Mộng Dao nhẹ nhàng nói, nhưng nàng ta cũng biết Tiết Dư sẽ không để nàng canh đêm nên mới nói vậy.
"Không cần, cửa khóa rồi, hơn nữa còn có bọn họ ở đó." Tiết Dư không phụ kỳ vọng, nói đúng kết quả mà Bạch Mộng Dao muốn nghe.
"Nhưng mà…"
Bạch Mộng Dao giả vờ khó xử.
"Không sao đâu, mau ngủ đi, ngày mai em cũng phải lái xe, bọn họ năm người ít nhất cũng có ba người biết lái, đến lúc đó chúng ta muốn theo họ, một mình anh lái không thể nào đuổi kịp, Mộng Dao theo anh, vất vả cho em rồi."
Nói đến đây, Tiết Dư thâm tình nhìn Bạch Mộng Dao, đều tại hắn không đủ mạnh, nếu không đã không để Mộng Dao vất vả như vậy.
"Đừng nói thế Tiết Dư ca ca~ Mộng Dao theo anh không vất vả, ngược lại là em, làm liên lụy anh…"
Bạch Mộng Dao đặt ngón tay lên môi Tiết Dư, ánh mắt cũng đầy thâm tình, nhưng khi thấy gương mặt Tiết Dư ngày càng gần, trong đầu nàng ta lại hiện lên gương mặt tuấn tú của Lục Lạp Thạnh vừa rồi.
Bạch Mộng Dao tránh ánh mắt thâm tình của Tiết Dư, nép vào lòng hắn, dịu dàng yếu ớt lại mang theo tự trách, thật khiến người ta thương xót.
"Sao em có thể là liên lụy chứ, em là người anh yêu nhất mà, anh bảo vệ em chẳng phải rất bình thường sao." Tiết Dư ôm giai nhân nhẹ nhàng dỗ dành.
"Tiết Dư ca ca anh thật tốt~"
——
"yue, hai người bên đó bắt đầu động tình rồi, các người nói xem giây tiếp theo họ có làm mấy chuyện không thể miêu tả không, ái chà! Anh đánh em làm gì!?"
Hàn Ngọc yue một tiếng, rồi sờ cằm nhìn về phía đó nói, chưa đợi ai trả lời đã nhận ngay cái cốc đầu của anh trai.
"Thu lại mấy lời bẩn thỉu của cậu đi, chuyện người khác không liên quan đến chúng ta, nếu tinh lực dồi dào thì đêm nay cậu canh, ngày mai chúng ta lái xe, Lạp Thạnh chúng ta nghỉ."
Nói xong, Hàn Húc không để ý đứa em ngốc của mình, để bạn thân nằm nghỉ, còn em trai thì bị hắn đá dậy canh đêm.
"Cũng được, Tiểu Ngọc vất vả cho cậu."
Lục Lạp Thạnh vỗ vai Hàn Ngọc, nằm thẳng xuống chỗ trải đơn giản nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hàn Ngọc không phản bác, ngoan ngoãn bắt đầu canh đêm.
Canh như vậy đến bốn giờ sáng, buồn ngủ đến mức ngáp liên tục, đang lúc do dự không biết có nên gọi anh trai thay ca không thì anh hắn tỉnh dậy, Hàn Ngọc thừa nhận hắn có chút cảm động.
"Ngủ đi, còn ngủ được hai ba tiếng nữa, phần sau anh canh."
"Vâng ạ."
Không lâu sau, Hàn Húc nghe thấy tiếng ngáy nhẹ, nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của em trai, Hàn Húc thấy trách nhiệm của mình rất nặng, lại nhìn cửa phòng nghỉ, bắt đầu chuyên tâm canh đêm.
Đêm nay không biết có phải nữ thần may mắn chiếu cố không, cả đêm không có chuyện gì xảy ra, khi trời hửng sáng, Chân Lạc Nhi và Chân Phi đã dậy.
Không cần các nàng canh đêm và lái xe, nhiệm vụ hậu cần được hai chị em đảm nhận, ví dụ như ba bữa một ngày.
Sáng sớm, Chân Phi và Chân Lạc Nhi dùng điều kiện hiện có nấu một nồi cơm trắng và một tô canh rong biển, Lục Lạp Thạnh bọn họ còn lấy mấy gói lẩu tự sôi làm món ăn kèm, vị cà chua, cay, cay nồng, đều lấy từ tiệm tiện lợi.
"Chân Phi tỷ tỷ, Lạc Nhi muội muội, hai người nấu nhiều vậy ăn không hết đâu nhỉ?" Bạch Mộng Dao ngửi thấy mùi thơm đi tới, tuy sống hai kiếp nhưng nàng ta chưa từng nấu ăn, từ khi mạt thế đến nay nàng ta và Tiết Dư ăn toàn bánh mì với mì gói, giờ ngửi thấy mùi thơm, nước miếng chảy cả ra.
"Không đâu, bọn tôi nấu vừa đủ ăn, cô cũng định nấu à? Này, nhà bếp nhường cho hai người."
Nói xong, Chân Lạc Nhi bưng tô canh rong biển nóng hổi rời khỏi bếp, Chân Phi không nói gì, bưng cơm trắng đi theo em gái.
"Không phải, ý tôi là dù sao cũng quen biết một trận, mạt thế đến chúng ta nên giúp đỡ lẫn nhau." Bạch Mộng Dao nhìn tô canh rong biển trong tay Chân Lạc Nhi nuốt nước miếng nói.
"Vậy thì sao?"
Chân Lạc Nhi nhướng mày, ra hiệu cho chị đi trước, còn mình thì nhìn Bạch Mộng Dao chờ câu tiếp theo.
"Ơ… canh với cơm đó, cô xem có thể chia cho bọn tôi chút không?"
"Muốn ăn?"
Bạch Mộng Dao nghe thấy có hy vọng, gật đầu, nàng ta nói mà, mình có đắc tội gì Chân Lạc Nhi đâu, chắc chắn là Chân Phi con tiện nhân kia nói xấu mình sau lưng.
"Bếp ở kia, bọn tôi không ngăn cô nấu."
"Không phải, ý tôi là cô chia bớt trên tay cho bọn tôi."
"Mặt cô đâu?"
"Hả???"
Bạch Mộng Dao nhất thời không phản ứng, nghi hoặc lên tiếng, sao tự nhiên hỏi mặt mình?
"Đây là bọn tôi nấu, cô sao mà không biết xấu hổ thế, còn muốn ăn, tôi thấy cô ăn cứt thì vừa, cái thứ gì đâu."
Trợn mắt nhìn Bạch Mộng Dao, Chân Lạc Nhi bưng canh rời đi, trước khi đi còn dùng mông đẩy mạnh Bạch Mộng Dao ra.
Bạch Mộng Dao hung ác nhìn theo bóng lưng Chân Lạc Nhi, đúng là giống chị cô, đều đáng ghét như nhau!
Cứ đợi đấy, chị cô còn bị tôi đùa bỡn trong lòng bàn tay, cô có trọng sinh thì sao, sớm muộn gì mạng của hai chị em cô đều là của tôi.
