Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Ngày Tận Thế, Tôi Âm Thầm Trở Thành Nữ Vương Dị Chủng > Chương 37

Chương 37

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 37: Xung đột.

 

“Đừng phí lời với chúng, tới địa bàn của tụi tao rồi, bảo chúng mau chóng giao hết vật tư ra đây! Nếu không thì, tao đảm bảo cho chúng hối hận vì đã sinh ra trên đời này!”

 

Gã đàn ông xăm tay đạp bay cái nồi sắt mà Bạch Nhã Ý vừa lấy ra định đựng rau, “Đúng, giao hết vật tư ra đây!”

 

Hứa Tử Uyên nhíu mày, những kẻ này đúng là không có ý tốt, nhanh như vậy đã lộ bản chất rồi!

 

Vừa định quát, thì nghe Bạch Nhã Ý nhẹ nhàng nói: “Hai anh đây, tôi nghĩ là anh hiểu lầm rồi, chúng tôi được anh Lưu mời vào mà.”

 

Hai gã xăm tay liếc nhìn nhau, mắt lộ ý cười dâm đãng, nhưng không hiểu nghĩ tới gì, một gã cười khẩy: “Hừ, anh Lưu là người mà các cô có thể quen? Nói dối cũng không biết, còn muốn mượn oai hùm! Bớt nói nhảm, mau giao hết vật tư ra đây!”

 

Thấy Bạch Nhã Ý còn muốn nói, gã xăm tay kia nói:

 

“Tao nghe nói chúng lái hai xe tải lớn tới, chắc vật tư đều ở trên xe, chúng ta ra kiểm tra một lượt là xong.”

 

Nói xong hai gã xăm tay liền quay người định ra ngoài, Trần Văn Kha lập tức đóng cửa lại.

 

Hai quả cầu lửa nhỏ của chú Hồ cũng nhanh chóng ném vào chân hai gã.

 

Hai gã xăm tay bị bỏng rên la thảm thiết, vội vàng lăn lộn trên đất mấy vòng mới dập được lửa.

 

Động tĩnh bên này nhanh chóng kinh động tới người tuần tra bên ngoài, Lưu Bình nhận được tin tức lập tức chạy tới.

 

Hắn vẫn giữ bộ dạng cười hề hề, mặt đầy ý xin lỗi với Hứa Tử Uyên: “Xin lỗi nhé chú Hứa, tại tôi quản giáo không nghiêm, đám thuộc hạ không hiểu chuyện, không làm mấy vị giật mình chứ?”

 

Bạch Trà Trà khoanh tay trước ngực, cười cợt: “Đúng là có giật mình thật, chuyện này biết làm sao bây giờ đây?”

 

Sự chú ý của Lưu Bình cơ bản đều đặt vào mấy người đàn ông trong nhóm này, đột nhiên có một cô gái xinh đẹp như vậy chạy ra nói chuyện, lời nói đều ẩn ý mỉa mai, Lưu Bình lập tức có chút không vui.

 

Hắn không thèm đáp lại Bạch Trà Trà, mà nhìn về phía Hứa Tử Uyên, tiếp tục nói: “Chú Hứa yên tâm, chuyện này tôi nhất định sẽ cho mấy vị một lời giải thích!”

 

Nói xong, sắc mặt hắn thay đổi, vung tay lên, đột nhiên hai con dao găm từ trên không lao tới, chính xác cắm vào gáy của hai gã xăm tay kia.

 

Màn này tới quá đột ngột, không khí trở nên yên tĩnh lạ thường.

 

Lưu Bình lại không hề để tâm, vung tay, lập tức có bốn năm người bước vào, nhanh tay lẹ chân kéo hai gã xăm tay như heo chết ra ngoài.

 

Hắn phớt lờ vết máu trên đất, tiếp tục cười nói: “Thiếu gia nhà tôi đang muốn mời mọi người cùng ăn cơm, vậy chi bằng bây giờ luôn đi, mấy vị cử đại diện gặp thiếu gia một lần.”

 

Hứa Tử Uyên nhìn chú Hồ một cái, chú Hồ xua tay, họ không đi, sẽ ở lại bảo vệ người thường bên này.

 

Không vào hang hổ sao bắt được hổ con, Hứa Tử Uyên gật đầu với Lưu Bình: “Để chúng tôi sáu người đi.”

 

Lưu Bình hài lòng cười nói: “Chú Hứa yên tâm, những người còn lại ở đây rất an toàn.”

 

Lưu Bình tưởng bọn họ đều là một phe, nên không nghi ngờ gì.

 

Trước khi ra cửa, Hứa Tử Uyên vẫn kéo chú Hồ sang một bên, nói riêng vài câu.

 

“Nếu tình hình không ổn, chú Hồ hãy dẫn người của chú đi trước, tụi cháu sẽ giúp các chú cầm chân bọn chúng.”

 

Chú Hồ nhìn Hứa Tử Uyên với ánh mắt phức tạp, người gặp giữa đường này, không ngờ lại sẵn lòng làm vì họ, những người sống sót xa lạ tới mức này.

 

Thực ra, họ hoàn toàn có thể mặc kệ sống chết của họ, sáu người này ai cũng mạnh hơn họ, dẫn theo họ chỉ là thêm phiền phức.

 

Bọn họ hoàn toàn có thể tự xông ra, nếu không vì họ, căn bản sẽ không bị rơi vào bị động như vậy.

 

Chú Hồ cảm thán, lòng người đúng là phức tạp, dù trong thời loạn lạc, có kẻ ích kỷ, cũng có người vẫn mang trái tim rộng lớn.

 

Hứa Tử Uyên nói xong liền đi, không biết chú Hồ đang nghĩ gì.

 

Bạch Trà Trà tai thính, nghe được lời Hứa Tử Uyên nói, cô không khỏi cảm thán.

 

Khó trách cô chỉ có số làm nữ phụ pháo hôi, cô không có tầm nhìn và lòng tốt như nam chính.

 

Cô chỉ muốn sống, gặp nguy hiểm phản ứng đầu tiên là chạy, càng xa càng tốt.

 

Toàn bộ sức chiến đấu của khu dịch vụ này cô đã dò xét trên bản đồ năng lượng nhỏ rồi, nếu không cô đã không tùy tiện theo vào.

 

Tuy cô không thể bảo đảm san bằng khu dịch vụ này, nhưng cô bảo đảm mình chắc chắn có thể trốn thoát.

 

Tốc độ cấp bốn của cô từ lâu đã không bị đạn đuổi kịp, trừ khi là cái chấm xanh không biết là thứ gì đó.

 

Chấm xanh đó không biết chạy đi đâu, sau khi họ vào khu dịch vụ, nó liền biến mất khỏi phạm vi bản đồ nhỏ của cô.

 

Khách sạn của khu dịch vụ chỉ có một tầng, ngoài rất nhiều phòng ra còn có một hội trường thu ngân riêng, phía sau quầy thu ngân là một phòng ngủ, bên cạnh còn có một căn bếp nhỏ.

 

Lúc này quầy thu ngân đã không biết bị ném đi đâu, chính giữa khu vực làm việc đặt một cái bàn tròn lớn.

 

Dọc tường thì xếp một dãy ghế sofa.

 

Một người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai ngồi trên ghế sofa, bắt chéo chân.

 

Lưu Bình thấy người đàn ông trẻ tuổi, lập tức cung kính hơn nhiều, ngay cả nụ cười giả tạo cũng thu lại.

 

“Thiếu gia, người mang tới rồi.”

 

Nói xong, hắn lại quay sang giới thiệu với Hứa Tử Uyên: “Đây là thiếu gia Cố Sâm của chúng tôi.”

 

Cố Sâm đứng dậy, cười tiến lên bắt tay Hứa Tử Uyên: “Chào anh, tôi tên Cố Sâm.”

 

Bạch Trà Trà nghe thấy cái tên này, ngước mắt nhìn hắn một cái.

 

Cô nghe Hứa Tử Uyên nói: “Tôi tên Hứa Tử Uyên.”

 

“Chào mọi người, mời mau vào chỗ, cơm canh sắp nguội rồi.”

 

Bảy món một canh, tổng cộng tám món, có mặn có chay, phần ăn cũng rất đầy đủ.

 

Thành ý tràn đầy.

 

Qua mấy món ăn này có thể thấy thực lực của Cố Sâm, trước mạt thế có lẽ không là gì, nhưng sau mạt thế, vẫn còn ăn được tốt như vậy, không đơn giản.

 

Bạch Trà Trà cúi đầu ăn cơm, trong lòng đã hiểu rõ.

 

Cô biết Cố Sâm này.

 

Là dị năng giả hệ không gian, cho nên mới có thể lấy ra nhiều đồ tốt như vậy.

 

Trong sách gốc có viết, hành trình của nam nữ chính đi tới thành phố A có gặp Cố Sâm, Cố Sâm vốn muốn lôi kéo nam nữ chính về phía mình, nhưng kết quả lại bị thực lực và nhân cách của nam nữ chính chinh phục, gia nhập đội ngũ của họ.

 

Còn nguyên thân cũng không lâu sau, sắp tới thành phố A thì bị tác giả viết chết, một cách kỳ lạ bị zombie ăn thịt.

 

Tuy rằng vì cô xuyên sách, dẫn tới cốt truyện đều loạn hết, nhưng nhân vật đáng ra xuất hiện vẫn xuất hiện.

 

Dù bây giờ nam nữ chính không có phát triển tình yêu như trong sách gốc, thậm chí hai người trên đường cũng không tiếp xúc nhiều, nhưng Bạch Trà Trà vẫn không dám đánh cược mạng của mình.

 

Cho nên ở cái chuyển ngoặt quan trọng của nguyên thân này, Bạch Trà Trà phải tìm cơ hội tách khỏi đội ngũ nam nữ chính.

 

Nghĩ tới đây, khi Bạch Trà Trà chú ý trở lại bàn ăn, liền nghe thấy cách xưng hô của Cố Sâm đã thay đổi: “Anh Hứa vừa nhìn đã là rồng phượng giữa loài người, mấy vị đều không tầm thường, không biết có hứng thú tham gia đội của tôi không, chúng ta cùng nhau chống zombie.

 

Anh Hứa đừng vội từ chối, chi bằng suy nghĩ thêm, nói cho mấy vị biết, tôi là dị năng giả hệ không gian, vật tư rất phong phú, theo tôi, tôi bảo đảm mọi người sau mạt thế vẫn ăn mặc không lo.”

 

Bạch Nhã Ý trong đội của họ đã là hệ không gian, Hứa Tử Uyên tự nhiên không động lòng, nhưng họ cũng không trực tiếp từ chối, mà uyển chuyển nói: “Tôi suy nghĩ đã.”

 

Cố Sâm rất vui vì Hứa Tử Uyên đồng ý suy nghĩ: “Vậy ngày mai mọi người cho tôi câu trả lời, nói thật lòng, tôi và anh Hứa nói chuyện rất hợp, nếu quen nhau trước mạt thế, chúng ta cũng nhất định sẽ là bạn rất tốt.”

 

Hứa Tử Uyên không nói gì.

 

Bầu không khí trên bàn ăn khá tốt, không ai bất hòa, cũng không căng thẳng, đây là điều mọi người không ngờ tới.

 

Sau bữa cơm, Cố Sâm cũng không cưỡng cầu họ ở lại, mà để họ quay về phía nhà ăn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích